Tiêu BốY thực không rõ Tháp Cách nói cái gì, Ô Đặc có nghĩa là anh hùng, nhưng Ô Đặc của bạn thì có nghĩa là gì?
Công chúa Đột Quyết này nếu theo Tiêu Bố Y đánh giá, thì phải là Hoa kiều, bởi vì nàng nói tiếng Trung Nguyên, nhưng thói quen lại theo kiểu Đột Quyết, lại nghĩ đến mẫu thân của nàng là Nghĩa Thành công chúa, cha của nàng là Khải Dân Khả Hãn, hiện tại đã trở thành Thủy Tất Khả Hãn, địa vị tuy cao quý, nhưng thân phận thật sự có chút xấu hổ, Tiêu Bố Y nhiều ít cũng có chút đồng tình với nàng.
Hàn Tuyết sắc mặt khẽ hồng, chậm rãi lắc đầu, “Không phải là Ô Đặc của mình, Khắc Lệ Ti, Khả Đôn có ở cùng với bạn không?”
“Đương nhiên” Khắc Lệ Ti mở to hai mắt, “Bạn muốn gặp mẫu hậu à?”
Hàn Tuyết gật đầu, “Khắc Lệ Ti, chúng ta vừa đi vừa nói được không, mình có việc gấp”.
“Đương nhiên là có thể” Khắc Lệ Ti nhìn thấy Hàn Tuyết đi lại không tiện, đã sớm đữo nàng lên ngựa, còn mình thì ngồi ở phía sau, chiếm lấy đặc quyền của Tiêu Bố Y, quay đầu lại nói: “Mã Cách Ba Tư, đưa Tiêu Bố Y tới doanh trướng, chúng ta đi trước một bước”.
Nàng lời vừa nói xong, đã thúc ngựa đi trước, Tiêu Bố Y nghe được Hàn Tuyết hỏi: “Khắc Lệ Ti, còn nhớ hồ nước này không?”
“Đương nhiên là nhớ rồi,” Thanh âm của Khắc Lệ Ti từ xa truyền đến, “Nếu không nhớ thì sao lại đến đây. Mình lúc ấy ở trong hồ nước còn nghĩ, nếu có thể gặp lại bạn thì tốt biết mấy, nào ngờ…”
Nhưng lời còn lại đã bị tiếng cười che lấp, các nữ binh cũng khẩn trương đi theo Tháp Cách, hai nữ binh bị cung tên của Tiêu Bố Y dọa cũng cưỡi ngựa đi tới, liếc nhìn Tiêu Bố Y tức giận hừ một tiếng, rồi ra roi mà đi.
Tiêu Bố Y trong lòng thầm nghĩ, chỉ có tiểu nhân cùng nữ nhân là khó chiều, mình đã không lấy tính mạng của các nàng, đổi lại còn không cảm kích, mà còn có loại thái độ này. Chẳng qua cũng may không có đảthương người, bằng không cũng sẽ không được đãi ngộ như bây giờ.
Khắc Lệ Ti Tháp Cách dẫn theo Hàn Tuyết, hắn cũng không tiện đuổi theo, cũng may Tháp Cách cũng không có quên hắn, đã bảo Mụ Cá Ba Tử dẫn hắn đi. Quay đầu lại thấy gương mặt như đáy nồi của Mã Cách Ba Tư, Tiêu Bố Y ôm quyền cười nói: “Làm phiền huynh đài”.
“Ta thiếu ngươi một mạng” Mã Cách Ba Tư đột nhiên nói.
Tiêu Bố Y ho khan một tiếng, “Mới vừa rồi chỉ là hiểu lầm”.
“Ta sẽ trả lại cho ngươi” Mã Cách Ba Tư bước nhanh tới miệnh hẻm núi.
Tiêu Bố Y sợ hắn lại đập đầu vào núi để tạ thiên hạ, liền cuống quít dẫn ngựa đi theo. Đến hẻm núi mới phát hiện mình đã có chút lo bò trắng răng, Mã Cách Ba Tư đã trở người lên ngựa đi tới trước, nhưng cũng không đi nhanh. nguồn TruyenFull.vn
Biết hắn đang đợi mình, Tiêu Bố Y thầm nghĩ, người với người cũng thật khác biệt, xem ra vẫn là nam nhân dể nói chuyện hơn. Chỉ là khi ra khỏi hẻm núi, Tiêu Bố Y mới hít một hơi khí lạnh, phía trước cách đó không xa có ước chừng cả trăm người. Khắc Lệ Ti một mình phóng ngựa đi xa xa phía trước, các nữ binh đuổi theo, sau đó mới là đội hộ vệ cả trăm người.
Tiêu Bố Y thầm toát mồ hôi lạnh, thầm nghĩ Tháp Cách thực khờ dại, nếu không phải thích là, Ô Đặc cái gì đó, chỉ cần cho những người này mỗi người một mũi tên, bản thân mình chẳng phải đã trở thành heo để cho người ta xẻ thịt hay sao.
Mã Cách Ba Tư đi theo sau cùng, có vẻ nặng nề, Tiêu Bố Y biết hắn là hộ vệ bên cạnh Tháp Cách, luôn luôn lấy anh hùng làm mục tiêu, nay lại bị một người dưới tay mình đánh bại, quá nửa là địa vị trong lòng Khắc Lệ Ti khó mà bảo toàn. Như vậy mà nói, hắn không tìm mình liều mạng, còn đưa mình tới doanh trướng thì đã giao tình lắm rồi.
Vó ngựa phóng nhanh, nửa canh giờ sau, núi non trùng điệp đã bị bỏ ra sau, phía trước cỏ xanh đã tới gần, gió mát lất phất.
Lều da đã dần dần nhiều lên, trừ mục dân đang chăn ngựa ra, còn có từng bầy trâu dê, trâu dê trắng đen tươi sáng, như là những đám mây trang điểm cho bầu trời thảo nguyên.
Tiêu Bố Y cảm thấy ngạc nhiên, Khắc Lệ Ti Tháp Cách chỉ đi tắm thôi đã dẫn theo cả trăm hộvệ, ai nói dám nói nữ nhân trên thảo nguyên không có địa vị, địa vị của Tháp Cách này tuyệt đối là không thấp. Mình cùng nàng ta quan hệ trước mắt cũng không tệ, cũng có thể nhờ nàng ta hỗ trợ tiêu thụ một ít phấn trang điểm.
Tháp Cách lớn lên cũng bình thường, làn da hơi đen, nhưng khuôn mặt cũng không tệ, là vẻ đẹp khỏe mạnh của thảo nguyên, nếu có thể trang điểm, trong hôn yến của Vương tử Phó Cốt bỗng nhiên nổi bật, vậy tuyệt đối là tương lai sáng lạn. Cho dù không ai mua, chỉ cần có khách sộp Khả Đôn này thì đã không có gì phải lo lắng rồi.
Tiêu Bố Y suy nghĩ cũng không tệ, lại quên mất Thủy Tất Khả Hãn nếu biết hắn muốn bán phấn trang điểm cho Khả Đôn, không biết là nên cám ơn hay là muốn giết hắn.
Thấy Khắc Lệ Ti Tháp Cách bài bố như thế, Tiêu Bố Y đã cảm khái, nhưng khi thấy doanh trướng trước mắt, Tiêu Bố Y nhịn không được lại hít vào một hơi khí lạnh.
Xa xa còn không biết là cái gì, khi đến gần một chút Tiêu Bố Y mới phát hiện trước mắt đại doanh liên miên vài dặm, lều trại san sát.
Doanh trướng quy mô như thế cả ngàn người ở cũng không thành vấn đề, đây chẳng lẽ là đại doanh của Khả Đôn?