Trong lòng Tống Nhiễm thoải mái không ít, lúc này mới ngoan ngoãn há miệng ăn canh.
Canh gà thật nóng, uống một chén canh xong cả người Tống Nhiễm đều ấm lên, trong lòng cũng ấm áp thoải mái, hỏi Lục Mộ Trầm: “Các anh khi nào thì nghỉ lễ?”
“Còn mấy ngày nữa, ngày mốt bắt đầu kiểm tra, thi hai ngày thi xong sẽ nghỉ.”
“Chúng ta cũng không khác lắm, ngày mai em về trường trước, sau đó liền chuẩn bị cho kì thi. Đúng rồi, lát nữa anh mua vé máy bay về nhà đi trễ lắm rồi.”
“Được một lát nữa anh sẽ mua.”
……
Thời điểm Tống Nhiễm trở về cũng đã là giữa tháng một rồi, trở về trường học không mấy ngày đã bắt đầu kì thi. Thi ba ngày, ngày cuối cùng vừa lúc là sinh nhật cô.
Buổi sáng hơn mười một giờ cuối cùng cũng thi xong. Từ phòng thi đi ra bên ngoài đã có khảo thất ra tới, bên ngoài tuyết đã rơi, gió lành lạnh run người
Theo bản năng cô quấn chặt áo lông vũ, lấy di động ra chuẩn bị gọi điện cho Lục Mộ Trầm.
Hạ Lâm Lâm từ phía sau chạy tới, khoác cánh tay cô: “Nhiễm Nhiễm! Sinh nhật hôm nay của cậu như thế nào?!”
Tống Nhiễm cười cười, nói: “Mình cũng không biết, đến lúc đó xem Lục ca ca sắp xếp như thế nào.”
“Lục ca ca của cậu nghỉ lễ chưa?”
“Ừa hôm trước bọn họ đã thi xong rồi.”
“Oa, vậy hai người các cậu hôm nay tính đi nơi nào lãng mạn vậy?” Vẻ mặt Hạ Lâm Lâm ái muội cười.
Tống Nhiễm không khỏi cong đôi mắt lên cười tủm tỉm nói: “Không biết nữa, lần này Lục ca ca cũng không có nhắc tới.”
“Khả năng phải sẽ cho cậu một bất ngờ nha”
Tống Nhiễm cười ha ha: “Có khả năng Lục ca ca sẽ làm chuyện như vậy.”
……
Từ khu dạy học đi ra, Tống Nhiễm gọi điện thoại cho Lục Mộ Trầm.
Kết quả điện thoại vang lên hơn nửa ngày cũng chưa có người bắt máy.
Tống Nhiễm không khỏi thấy lạ, nhìn chằm chằm di động trong chốc lát.
Kỳ quái, đang làm gì đó?
Ra cổng trường, lúc chờ tàu điện ngầm lại gọi cho Lục Mộ Trầm một lần nữa, nhưng vẫn có người bắt máy.
Cô mở WeChat ra hỏi Lục Mộ Trầm: “Lục ca ca, anh ở nhà sao? Tại sao lại không bắt máy?”
Gửi tin nhắn đi đợi một lát nữa Lục Mộ Trầm vẫn không trả lời cô.
Cô lại hỏi: “Em thi xong rồi, một lát nữa sẽ trở về, giữa trưa hôm nay chúng ta ăn cái gì thế?”
Từ trên tàu điện ngầm đến khi về nhà, trước sau Lục Mộ Trầm vẫn không trả lời điện thoại Tống Nhiễm, ngay cả tin tức WeChat cũng không trả lời.
Tống Nhiễm vừa xuống tàu điện ngầm chạy nhanh về tiểu khu.
Về đến nhà, một bên đổi giày một bên kêu: “Lục ca ca, em về rồi!”
Không ai trả lời cô, trong phòng không có một bóng người.
Tống Nhiễm không khỏi nhíu mày, trong lòng càng thêm kỳ quái: Lục ca ca biết hôm nay là ngày thi cuối cùng của cô nha, tại sao lại không ở nhà chờ cô?
Cô dạo quanh nhà một vòng, Lục Mộ Trầm thật sự không có ở đây.
Hiếm khi Lục Mộ Trầm không trả lời điện thoại của Tống Nhiễm, cho dù là lúc không tiện bắt máy cũng sẽ lập tức gửi tin nhắn cho cô, nói một lát nữa sẽ gọi lại cho cô. Như loại tình huống này hầu như là không có.
Tống Nhiễm càng nghĩ càng không thấy đúng, lập tức thần kinh căng thẳng, trong lòng cô lo lắng đến không thể chịu được, vội vội vàng vàng gọi điện thoại lại cho Lục Mộ Trầm, tay có chút run rẩy.
Điện thoại reo nhiều lần, lúc này rốt cuộc cũng được kết nối.
Tống Nhiễm lo lắng đến mức hét lên khi anh bắt máy: “Lục Mộ Trầm anh đang làm gì vậy?! Làm gì không bắt máy điện thoại của em, anh muốn em lo lắng đến chết hả!”
Khi cô hét lên đột nhiên nước mắt liền rớt xuống.
Âm thanh Lục Mộ Trầm từ đầu kia truyền đến: “Thực xin lỗi Nhiễm Nhiễm, vừa mới nãy anh có chút việc, không nghe thấy.”
Tống Nhiễm vội vàng lau nước mắt, hỏi anh: “Anh đang làm gì vậy? Đã 12 giờ rồi khi nào thì anh về?”
“Chỉ sợ đến tối anh mới có thể trở về, Nhiễm Nhiễm, có thể giữa trưa anh không thể ăn cơm cùng em được, trong tủ lạnh có hoành thánh hôm qua anh gói một chút, em tự mình ăn được không?”
Tống Nhiễm nghe thấy Lục Mộ Trầm nói lời này, không khỏi sửng sốt, ngay sau đó nhịn không được hỏi: “Anh…… Anh vội cái gì vậy?”
“Phòng thí nghiệm có chút chuyện, làm xong anh sẽ trở về ngay.”
Là phòng thí nghiệm có chuyện…… Tống Nhiễm lại hy vọng anh sẽ trở về cũng cô ăn sinh nhật, cũng không dám nói khỏi miệng, thấp giọng nói: “Thế…… Vậy anh bận đi, nhớ rõ ăn cơm, đừng quá mệt mỏi.”
“Ừ, anh biết rồi, anh cúp máy trước, Nhiễm Nhiễm.”
“Ah, chờ ——”
Tống Nhiễm còn muốn nói chuyện, nhưng đầu kia đã cúp máy.
Tống Nhiễm ngồi trên sô pha, nhìn chằm chằm màn hình di động sửng sốt một lúc lâu.
Đồng hồ trên tường đã muốn chạy tới 12 giờ, là lúc nên ăn cơm trưa.
Trong lòng cô có chút mất mát. Từ tối hôm qua đến rạng sáng rồi đến bây giờ, một câu chúc mừng sinh nhật cô Lục ca ca cũng không nhắc tới.
Trước sinh nhật cô hằng năm, anh đều sẽ chúc cô sinh nhật vui vẻ, sẽ bên cô cả ngày. Chẳng lẽ năm nay quên mất rồi sao?
Tống Nhiễm mất mát mà ngồi trên sô pha một lúc lâu cảm thấy đói bụng, cuối cùng vẫn cam chịu xuống bếp múc cho mình một chén hoành thánh.
Hoành thánh thơm ngào ngạt, bàn ăn trống rỗng, cô ngồi ăn một góc.
Ngoài cửa sổ không biết khi nào mà tuyết đã rơi lớn hơn, gió lạnh thổi vào phòng có chút lạnh.
Tống Nhiễm đứng dậy bước đến trước cửa sổ, nhìn nhánh cây dưới lầu bị gió lạnh quét đến mức rung động kẽo kẹt, bỗng nhiên cô cũng cảm thấy trong lòng cũng lạnh giống như thế, giống như thổi tới thổi lui trong trận tuyết dày này.
Cô không khỏi thở dài, thật là cô độc và lạnh lẽo trong một buổi sinh nhật nha.
Tâm tình mất mát, ăn uống cũng không tốt lắm, ăn chén hoành thánh chưa hết một phần ba nữa lại xuống phòng bếp bỏ đi.
Đem nồi chén rửa sạch sẽ, trở về lại sô pha gọi điện thoại cho ba. Muốn cùng ba nói chuyện, nào biết khi gọi điện thoại ba nói đang đánh mạt chược cùng chú và dì, vì thế không hề lưu luyến mà cúp điện thoại của cô.
Tống Nhiễm khó có thể tin mà nhìn chằm chằm di động, tâm tình kia quả thực không có lời gì để hình dung được.
Cô chưa từ bỏ ý định, lại gọi điện thoại cho mẹ Lục.
Mới vừa hô một tiếng ‘ dì ’, mẹ Lục lập tức nói muốn đi kiểm tra phòng, vì thế lập tức ngắt điện thoại cô.
Tống Nhiễm ngơ ngác mà ngồi trên sô pha, một lúc lâu sau vẫn không nhúc nhích.
Trong phòng rõ ràng đã mở máy sưởi, nhưng từ đầu đến chân cô đều cảm thấy rất lạnh.
Đây là tất cả mọi người đều đem sinh nhật của cô quên mất sao?
Tâm tình cả ngày của Tống rất suy sụp, nằm trên giường đôi mắt nhìn chằm chằm vào di động sợ đột nhiên Lục ca ca sẽ gọi điện thoại cho cô, đột nhiên cho cô một bất ngờ.
Cô tràn đầy mong chờ, nhưng chờ đến 10 giờ tối cũng không thấy Lục Mộ Trầm trở về.
Sinh nhật 21 tuổi của cô, cả ngày Lục Mộ Trầm đều không ở bên cạnh, thậm chí không có một câu nói sinh nhật vui vẻ với cô.
Người nhà bạn bè cũng không một ai nhớ rõ sinh nhật cô.
Tống Nhiễm trong một căn phòng trống rỗng, không biết như thế nào bỗng nhiên trong lòng rất khổ sở.
Cô ngồi ở mép giường, đôi mắt ê ẩm, thiếu chút nữa nước mắt muốn rớt xuống, cô vội vàng chớp chớp mắt, đem nước mắt nuốt trở về, nghẹn ngào mà mắng một câu: “Thật là đáng ghét mà!”