Yến Tương Lan ngồi suy nghĩ tên mới cho y quán, nghĩ tới nghĩ lui hồi lâu cuối cùng quyết định chọn cái tên ‘Yến Ôn’.
Mưa đã tạnh, tiết trời ấm áp.
Là cái tên rất hay.
Yến Tương Lan mở đèn Tê Giác ra, muốn nhờ Yến Ngọc Hồ tìm một khúc gỗ thượng hạng đem đến đây, dự định sẽ tự tay điêu khắc bảng hiệu.
Tốc độ của Yến Ngọc Hồ rất nhanh, vừa nhận được tin tức, không tới nửa tiếng đã khiêng một một khúc gỗ đến chỗ y quán.
“Khụ khụ.” Yến Tương Lan phủi bụi bặm trên khúc gỗ, nhíu mày nói: “Ta kêu đệ đi tìm gỗ hoa lê, đệ bươi ra cái này từ góc xó xỉnh nào vậy, toàn là tro bụi.”
“Trong kho bạc của Ngọc Đồi Sơn.” Yến Ngọc Hồ thuận miệng nói, giơ tay phất một cái, tức khắc bụi bặm đều bay sạch hết: “Khúc gỗ này được không, hay là ta đi chọn lại?”
Yến Tương Lan nhấc tay vỗ nhẹ lên, kiểm tra chất lượng rồi gật đầu: “Thôi, lấy cái này đi.”
Hai người bắt đầu khắc bảng hiệu.
Mặc dù Yến Ngọc Hồ đã tu luyện thành người, nhưng vẫn không thể ở lâu dưới ánh mặt trời, hắn ngồi trên ghế trong y quán, nhìn Yến Tương Lan đứng đó dùng bút phác họa.
Một hồi lâu sau, Yến Ngọc Hồ đột nhiên nói: “Hình như tu vi của sư huynh thăng tiến không ít.”
Yến Tương Lan ngậm bút không hiểu quay đầu nhìn: “Hả?”
“Lúc mới tỉnh lại, sư huynh còn là Hóa thần cảnh trung kỳ.” Yến Ngọc Hồ quan sát y từ đầu đến chân, rốt cuộc chắc chắn: “Ừm, bây giờ đã là hậu kỳ, ăn thêm chút linh đan nữa là có thể thăng lên Hư cảnh.”
Tu sĩ bình thường hay tu sĩ có Tương văn tu từ Hóa thần cảnh lên Hư cảnh đều phải tốn đến mấy năm mới được.
‘Nhàn Thính Thanh’ ban cho Yến Tương Lan năng lực nghe hiểu vạn vật, ngay cả vật chết như linh mạch bị người khác ghét bỏ cũng có khuynh hướng yêu thích y, mặc dù mới thức tỉnh không lâu, nhưng đã dần dần khôi phục lại tu vi Hóa thần cảnh năm mười tám tuổi.
Yến Tương Lan đắc ý nói: “Nhìn ra à, sư huynh lợi hại không? Thiên phú dị bẩm, vượt qua Thịnh Tiêu là chuyện sớm hay muộn…”
Vừa nói xong, Yến Tương Lan chợt nghĩ đến gì đó, cả người bỗng ngây ra như phỗng, cây bút ngậm trong miệng rơi xuống lăn lông lốc trên bảng hiệu, vấy ra một vệt mực đen ngòm.
Yến Ngọc Hồ lật đật dùng linh lực lạnh lẽo làm cây bút dính đầy mực lơ lửng giữa không trung, nghi ngờ hỏi: “Sư huynh, sao thế?”
Hai tai của Yến Tương Lan đỏ rực, ủ rũ cầm bút lên, ậm ờ: “Không, không có gì.”
Chỉ là y chợt nghĩ tới…
Sáu năm trước, tu vi của y cũng không tiến bộ nhanh đến vậy, lúc này càng không phải là vì y kỳ tài ngút trời, mà là được hưởng lợi từ trận song tu tối qua với Thịnh Tiêu có tu vi Đại thừa kỳ.
Yến Tương Lan lén lút xoa eo, cắm đầu tiếp tục vẽ chữ, mặc kệ Yến Ngọc Hồ hỏi thế nào đều không trả lời.
Bận rộn đến tận giữa trưa, cuối cùng cũng khắc xong bảng hiệu ‘Yến Ôn’, Yến Tương Lan còn tiện tay khắc thêm một đóa hoa quế sống động như thật, còn dùng kim tuyến rắc vào nhụy hoa.
Yến Ngọc Hồ ra ngoài quá lâu, bây giờ đã vào trong thủy kính nhắm mắt nghỉ ngơi.
Yến Tương Lan cất bảng hiệu vào, định bụng sau khi đến Dược Tông học thành tài xong sẽ quay về treo lên.
Đã đồng ý với Thịnh Tiêu sẽ không ra ngoài đi lung tung, Yến Tương Lan quyết định kéo ghế dài ra sân sau, khoác thêm áo bào Giải Trĩ Tông của Thịnh Tiêu, lười biếng nằm phơi nắng dưới tàng cây hoa quế.
Ánh mắt trời của mùa thu rất ấm áp, hương hoa quế quanh quẩn bên chóp mũi.
Yến Tương Lan nằm không lâu bất giác rơi vào mộng đẹp.
Linh lực có được từ song tu với Thịnh Tiêu đang chầm chậm lưu chuyển trong nội phủ, theo giấc ngủ Yến Tương Lan bắt đầu chảy đi khắp kinh mạch toàn thân, linh lực xung quanh càng không cần Yến Tương Lan hấp thụ mà chủ động cuồn cuộn chảy vào trong nội phủ của y, đồng thời ân cần chăm sóc những vết thương còn chưa lành lại.
Yến Tương Lan ngủ rất say, không biết qua bao lâu, trong lúc mơ mơ màng màng bỗng cảm giác cơ thể bị đụng nhẹ một cái.
Không khí xung quanh đã hoàn toàn thay đổi, phả vào khuôn mặt, phả vào đôi mắt nhắm chặt, hơi thở cũng mang theo vẻ đặc biệt không thể miêu tả thành lời của hoàng hôn.
Áo khoác đen nhánh ở trên người đựng đầy hoa quế rụng, bị một bàn tay phẩy nhẹ qua rơi hết xuống đất.
Chẳng biết Thịnh Tiêu về lúc nào, đang rũ mắt nhìn y.
Yến Tương Lan mới tỉnh lại, đầu óc còn mơ màng chưa tỉnh táo, theo bản năng ỷ vào người trước mặt, nhấc tay níu lấy tay áo của hắn, mang theo chút giọng mũi rù rì: “Ta không chạy lung tung.”
Y sẽ không lừa Thịnh Tiêu nữa, đồng ý không ra khỏi nhà là tuyệt đối không ra khỏi nhà nửa bước.
Trong cơn mơ màng, Thịnh Tiêu dường như khẽ mỉm cười, hắn cúi người bế trọn Yến Tương Lan vào lòng.
Mặt trời ngả về tây, nhiệt độ xuống thấp.
Yến Tương Lan run lập cập, mới tỉnh ngủ nên cả người xụi lơ không có miếng sức, cũng không thèm nhúc nhích, để cho Thịnh Tiêu bế mình vào trong phòng đặt xuống giường.
Trừng Xá Viện hay Giải Trĩ Tông đều không phải là nơi tốt lành gì, trên người Thịnh Tiêu có mùi máu nhàn nhạt, có lẽ sợ xông ngộp Yến Tương Lan nên đi ra ngoài rũ mắt rửa tay.
“Thiên Đạo đại nhân.” Yến Tương Lan ngáp một cái nằm trên gối mềm, xuyên qua rèm trúc nhìn bóng người cao ngất của Thịnh Tiêu đang quay lưng về phía mình, ngái ngủ nói: “Đại thừa kỳ của ngươi đã chịu lôi kiếp chưa?”
Thịnh Tiêu: “Không có.”
“Đây là phúc lợi của ‘Kham Thiên Đạo’?” Yến Tương Lan tặc lưỡi tỏ vẻ lạ kỳ: “Không cần trải qua lôi kiếp cũng có thể tiến thẳng lên Đại thừa kỳ?”
Thịnh Tiêu rửa sạch tay, dùng khăn lau khô từng ngón tay rồi vén rèm đi vào phòng ngủ, khẽ gật đầu nói: “Lôi kiếp của Đại thừa kỳ không giống với lôi kiếp tầm thường, sẽ chậm một chút.”
Không biết lời nói này đã chọt trúng điểm nào của Yến Tương Lan, y nói với vẻ thâm sâu: “Thì ra là khác với lôi kiếp tầm thường của chúng ta nha.”
Đại thừa kỳ cũng biết phân biệt cao thấp nữa hả!
Thịnh Tiêu nhíu mày, không hiểu sao ban ngày tên lừa đảo này còn chột dạ lấy lòng, bây giờ chỉ mới ngủ một giấc dậy lại bắt đầu làm mình làm mẩy.
Yến Tương Lan đã quen thói tìm chết ở trước mặt Thịnh Tiêu, thậm chí còn đạt tới trình độ tự biên tự diễn mà không thèm nghĩ Thịnh Tiêu sẽ cho mình phản ứng gì.
Sau khi làm mình làm mẩy như mọi ngày xong, y tiếp tục đề tài: “Ngươi định xử lý chuyện Ngọc Đồi Sơn thế nào? Hôm nay đến Trừng Xá Viện làm gì?”
Thịnh Tiêu lạnh nhạt nói: “Ngọc Đồi Sơn định làm gì tiếp theo?”
Yến Tương Lan: “…”
Yến Tương Lan bị một câu nói nhẹ nhàng làm trợn tròn mắt, không ngờ Thịnh Tiêu lại học thói xấu, còn phản đòn ăn ngược một quân.
Yến nội gián Tương Lan tố cáo: “Ta chưa nói với ca cái gì hết… Ủa lộn không nói với Ngọc Đồi Sơn cái gì hết, hắn tặng ta một đống quà hối lộ nhưng ta vẫn không tiết lộ nửa chữ.”
Thịnh Tiêu liếc nhẫn trữ vật mới trên ngón tay y, không nói gì.
Cơ thể của Yến Tương Lan đã hết bủn rủn, y ngồi bật dậy lạnh lùng nói: “Thịnh Vô Chước, ngươi không tin ta.”
“Tin.” Thịnh Tiêu vén màn giường ra, giơ tay nhấn Yến Tương Lan mới ngồi dậy nằm xuống giường lại, sau đó đè người lên.
Yến Tương Lan trợn tròn mắt, theo phản xạ nhấc chân đá qua.
Có lẽ Thịnh Tiêu sớm lường trước y sẽ đá người, dứt khoát nắm chặt lấy cổ chân mảnh khảnh rồi vén quần rộng lên, ngón tay dùng sức vuốt ve trên bắp chân nhẵn nhụi của Yến Tương Lan.
Bị ảnh hưởng bởi ‘Kham Thiên Đạo’ của Thịnh Tiêu trong cơ thể, bắp chân đã lành hẳn chợt truyền tới cảm giác tê tê như bị điện giật, làm cho cả người Yến Tương Lan mềm oặt ra, ngay cả tóc tai cũng có cảm giác dựng đứng hết lên.
“Cái, cái gì?!” Yến Tương Lan cố dùng sức chống cùi trỏ nhổm người dậy để xem: “Ngươi, ngươi đừng dùng Thiên Diễn Châu đánh ta!”
Thiên Diễn Châu suýt chút nữa đánh Yến Tương Lan hồn phi phách tán, tất nhiên Thịnh Tiêu sẽ không đeo nó ở trước mặt y, mỗi lần đều che giấu rất kỹ, hắn nắm chặt cổ chân gầy nhỏ, tiếp tục dùng ngón tay vuốt ve có lực lên bắp chân y.
Yến Tương Lan giống như lại bị sét đánh.
Cơn tê tê từ bắp chân một đường lan tới bắp đùi, hông, tim, còn lan đến cả đỉnh đầu, làm cho cùi trỏ của y bủn rủn không chịu nổi ngã nằm lại trên gối, chỉ có thể gắng gượng vùng vẫy duỗi chân ra, ngón chân cũng co quặp lại, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
“Không… Buông ra! Thịnh Tiêu—!”
“Rè rè.”
Bỗng vang lên tiếng rè quen thuộc khi Thiên Diễn Châu chuẩn bị bắn ra lôi văn, đồng tử của Yến Tương Lan co lại, cố nhổm đầu lên nhìn nhưng không thấy Thiên Diễn Châu trên cổ tay của Thịnh Tiêu.
Tay của Thịnh Tiêu vẫn đè lên bắp chân của y, theo tiếng lôi văn vang lên tách tách, hắn chợt xòe rộng tay ra, giống như đang cưỡng ép hút ra một luồng linh lực kỳ lạ từ trong kinh mạch.
Yến Tương Lan ngơ ngác nhìn.
Chỉ thấy trong lòng bàn tay của Thịnh Tiêu đang có một nhúm lôi văn đùng đoàng tưng bừng.
“…Cái quái gì thế?” Khóe mắt y đỏ hoe, thút thít hỏi.
Thịnh Tiêu nói: “Lôi văn của Thiên Diễn Châu.”
Yến Tương Lan bối rối hồi lâu: “Không phải đã trôi qua lâu lắm rồi sao?”
Bình thường y không bị ảnh hưởng gì cả, tại sao ẩn nấp lâu thế mà vẫn chưa biến mất?
Thịnh Tiêu phủi tán lôi văn trên tay, lạnh lùng nhìn y.
“Ngươi ngươi ngươi…” Yến Tương Lan dùng sức cử động bắp chân, tức giận nói: “Thả ra.”
Rõ ràng Thịnh Tiêu đã lấy lôi văn ra, nhưng vẫn còn nắm chặt cổ chân y, thấy Yến Tương Lan dùng sức bú sữa mẹ cố gắng giãy ra khỏi tay mình, bỗng hỏi: “Tại sao lần đó lại biến thành linh hồ?”
Yến Tương Lan không ngờ hắn còn ghim nợ cũ, tức giận vùng vẫy ngồi dậy, nhấc cái chân còn lại đạp vào đầu gối của hắn, nói: “Ta không phải cha ngươi chỉ biết mắng ngươi không cầu tiến, muốn ngươi được một lần đạt giải quán quân trong cuộc thi nhỏ đó thì sao? Còn không phải sợ cái tính thúi của ngươi sẽ cảm thấy ta bố thí, đành phải biến thành linh hồ tự mình dâng ngọc đến tận họng cho ngươi.”
Y vốn tự làm tự chịu nên mới giấu giếm chuyện bị sét đánh ê chề này, nhưng nghĩ tới dự tính ban đầu của mình, nhất thời có cảm giác chiếm được tiên cơ, được thế không tha người.
“Nhưng ai ngờ đâu ngươi lại dùng Thiên Diễn Châu đánh ta, bây giờ định ghim nợ cũ với ta, ta còn chưa tính sổ với ngươi đâu!”
Thịnh Tiêu im lặng hồi lâu, nói: “Đau không?”
Yến Tương Lan chỉ muốn gây chuyện để dời sự chú ý của Thịnh Tiêu, không muốn lấy chuyện năm đó ra bán thảm, chợt nghe hắn nói vậy liền nghẹn họng, đạp chân: “Ngươi… Ngươi thả ta ra trước đã.”
Thịnh Tiêu không lên tiếng.
Thiên Diễn Châu mang theo sát ý đánh sét tới, tất nhiên là rất đau.
Hai tai của Yến Tương Lan đỏ bừng, chỉ muốn nhanh chóng cho qua đề tài này, khi đang vắt óc suy nghĩ thì Thịnh Tiêu nắm cổ chân của Yến Tương Lan đặt xuống rồi chồm người đè lên, tay còn lại nhét một thứ tròn tròn vào trong miệng y.
Yến Tương Lan nhướng mày, lập tức dùng lưỡi đẩy ra giữa hai môi, lúng búng nói: “Cái gì đây?”
Đó là ngọc như ý màu mỡ dê trắng ngà, đặt vào giữa môi răng của Yến Tương Lan.
Thịnh Tiêu nói: “Ngậm vào.”
Yến Tương Lan: “…”
Phẹt phẹt!
===Hết chương 89===