“Công ty của tôi vừa thành lập gần đây, tuy không thể so với Long gia và Khương gia, nhưng nó vẫn đủ khả năng trả lương cho em.”
Tô Mộc đứng trước lời giải thích của cô thì hơi tròn mắt không hiểu lắm, nhưng đứng suy ngẫm hơn một chút thì cô nàng liền có thể tự trả lời cho những thắc mắc ban nãy của bản thân từ lời giải thích của Long Quân Dao cô.
Thì ra là chị ấy vừa mở công ty nên tài chính vẫn còn đang thiếu hụt, vậy nên chị ấy mới ở khu nhà này.
Khi đã tự có câu trả lời cho mấy nghi vấn của bản thân thì Tô Mộc vô cùng đơn giản mà không nghĩ nhiều hay nghi ngờ gì nữa.
Lúc này cô mới nhìn sang Hồ Lô thì thấy hai mắt của cậu nhóc vẫn còn hơi đỏ lên nên hơi lo lắng hỏi:
“Ơ, Hồ Lô, con sao thế? Sao mắt đỏ lên hết vậy?” Hỏi xong thì cô nàng mới chợt nhớ đến việc ngày hôm qua.
Chắc là Hồ Lô đã nói lại những gì xảy ra ngày hôm qua cho hai người nghe rồi.
Đáng lẽ, Tô Mộc cô là người lớn nên phải đích thân nói lại với Trương Tiểu Bạch mới đúng, nhưng do hôm qua Hồ Lô khóc dữ quá nên cô chỉ đành chấp thuận với thằng bé sẽ giữ bí mật.
“Ban sáng thằng bé vừa khóc xong, có lẽ em cũng biết chuyện gì xảy ra mà.” Long Quân Dao nhìn xuống đứa bé trong tay đang nép vào lòng cô rồi nói.
“Em xin lỗi, lẽ ra em phải nói chuyện này cho chị và Tiểu Bạch biết mới phải.” Tô Mộc áy náy nói.
“Không phải lỗi do em. Giờ em có việc rồi không cần đi phỏng vấn nữa thì có muốn cùng tôi đưa Hồ Lô đến trường rồi đến công ty mà em sẽ làm việc không? Dù sao ban nãy đi nhanh quá tôi quên hỏi Tiểu Bạch rằng trường mẫu giáo nằm ở đâu, em biết thì đi cùng chỉ đường cho tôi đi.”
Tô Mộc nghe lời đề nghị của Long Quân Dao thì liền vui vẻ chấp nhận mà không chút do dự.
Cô cũng đã đồng ý với Dao ca sẽ đi cùng để chỉ đường, nhưng cô thấy chị ấy vẫn đứng tại chỗ thì hơi kỳ lạ.
“Chúng ta không đi sao ạ?” Tô Mộc hỏi.
“Xe sắp đến rồi!”
Nghe Long Quân Dao nói thế, thì cô nàng Tô Mộc liền nhầm tưởng rằng cô vừa đặt taxi trước nên trong lòng thầm cảm thán, Dao ca sang thật, đi làm toàn đi bằng taxi.
Ba người đứng chờ thêm một lúc thì bỗng có chiếc xe hơi đắt tiền chạy đến rồi dừng lại trước mặt bọn họ.
Người tài xế vận vest đen trông vô cùng lịch thiệp, ông ta bước xuống xe rồi đứng trước Long Quân Dao cúi đầu một cái, sau đó động tác nhanh nhẹn mở cửa xe cho hai người lớn bước vào xe.
Tô Mộc khi đó kinh ngạc đến mức mắt trợn to há hốc mồm. Dao ca không phải là giàu có bình thường mà là vô cùng giàu có, chẳng phải chị ấy vừa mở công ty nên kinh tế eo hẹp ư?
Mặc dù trong đầu có hàng loạt câu hỏi nhưng Tô Mộc vẫn nuốt hết vào bụng rồi bước lên xe.
—————
Dưới sự chỉ dẫn đường của Tô Mộc, rất nhanh bọn họ đã đến được trường mẫu giáo của Hồ Lô học.
Lúc này vẫn chưa đúng giờ vào trường nên phụ huynh đưa con em đến trường rất nhiều.
Chiếc xe hơi đắt tiền dừng lại trước trường mẫu giáo nhỏ khiến cho ai nấy cũng phải đứng lại nhìn theo.
Tô Mộc bây giờ là người bế Hồ Lô, cô nàng ôm đứa nhỏ bước xuống xe trước, và sau đó là Long Quân Dao người vận tây trang còn trên vai đeo một cái balo nhỏ bước xuống theo sau.
Hồ Lô vừa được dì Tô Mộc ôm xuống khỏi xe, thằng bé khi này đưa mắt nhìn xung quanh nhưng rồi nó chợt co rút thân thể lại và nép sát vào lòng của Tô Mộc.
“Hồ Lô, chuyện gì thế?” Tô Mộc nhíu mày đầy lo lắng hỏi.
“Là cái dì hung dữ và cô dáo xấu xa hôm qua.” Hồ Lô run run nói.
Nghe thằng nhóc nói thế thì Tô Mộc liền đưa mắt tìm kiếm, thì quả nhiên cô trông thấy người giáo viên mặc chiếc tạp dề màu hồng miệng cười tươi tắn với mấy học sinh khác, và từ xa là cái người đàn bà chua ngoa ngày hôm đã mắng cô và Hồ Lô té tát.
Long Quân Dao thấy phản ứng kỳ lạ của một lớn một nhỏ kế bên mình nên cô đưa mắt nhìn theo tầm mắt của Tô Mộc thì liền trông thấy hai người kia.
Chắc đây là hai người đã ức hiếp hai người họ hôm qua.
Người giáo viên đứng ở cổng trường đang tươi cười chào đón mấy bé học sinh nhỏ, lúc này hình như cô ta cũng cảm nhận được ánh mắt của ai đó nên mau chóng đảo mắt xung quanh tìm kiếm rồi dừng lại ở chỗ Hồ Lô và Tô Mộc.
Nụ cười trên môi của người giáo viên ấy chợt hơi cứng đờ lại trong giây lát, nhưng rồi nhanh chóng trở lại tươi tắn như ban đầu. Cô ta khi đó lắc hông đi qua chỗ hai người cười cười nói:
“Hồ Lô, sao rồi? Tối qua ở nhà tự kiểm điểm thì con biết lỗi chưa?”
Cô ta vừa nói dứt lời thì người phụ huynh của đứa nhỏ kia cũng ôm con đi qua bên này khi thấy Tô Mộc đang bế Hồ Lô đứng ở đấy.
“Yo, là thằng nhóc không biết lễ độ hôm qua đã đẩy ngã bảo bối nhà tao đây mà, còn có con nhỏ lắm chuyện. Thật may khi bọn mày ở đây, đỡ làm phiền tao đi tìm. Đi, cùng nhau lên gặp hiệu trưởng nào!” Người phụ nữ mập mạp ăn mặc hoa hòe, tay đeo nhiều vòng vàng dẫn theo một thằng nhỏ mập ú đi tới.
Long Quân Dao vừa nghe những lời bà ta nói thì khí lạnh xung quanh cô liền tràn ra, cô nhếch môi cười nhạt nói:
“Đi, tôi cũng định lên tìm hiệu trưởng đây. Còn cô, đi cùng luôn đi.” Nói rồi, cô liếc nhìn sang người giáo viên tạp dề hồng.
Bầu không khí khi này căng thẳng vô cùng.