Và một chủ đề trong hot search cuối cùng cũng nhảy lên đầu bảng xếp hạng: #Tạ Âm Lâu kết nối với người đàn ông bí ẩn có cơ bụng tám múi, về câu chuyện Tiên Nữ trước khi đi ngủ và 136 bức thư tình hoa hồng.#
Dưới Weibo Official của chương trình phát sóng trực tiếp, mức độ phổ biến của chủ đề này thật đáng kinh ngạc, cho dù là nửa đêm cũng không có nghĩa là dừng lại.
Thậm chí còn có một số cư dân mạng còn chụp ảnh màn hình đoạn video đêm nay để phân tích chi tiết, đăng tải lên mạng: ⌈Tôi nghi ngờ Tạ Âm Lâu và Khương Nại có quan hệ huyết thống, hai người có khuôn mặt giống nhau đến 90%, cả hai đều là những mỹ nhân có thân hình rất chuẩn……phẫu thuật thẩm mĩ có thể thay đổi vẻ bề ngoài, nhưng không thể thay xương đổi thịt. Với cả lúc Tạ Âm Lâu mặc lên mình bộ sườn xám màu tím, quả thực giống hệt như Khương Nại của lúc trẻ, nếu không phải trong danh sách khách mời công khai của đài tin tức có Tạ Âm Lâu, tôi còn tưởng là đạo diễn mời Khương Nại đến đấy.⌋
Dưới Weibo, cũng có rất nhiều cư dân mạng vào khen ngợi:
⌈Trước đây Tạ Âm Lâu tham gia chương trình quảng bá di sản văn hóa phi vật thể, không để ý là cô ấy trông giống Khương Nại, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ thấy khuôn mặt rất giống nhau, điều duy nhất có thể phân biệt được là nốt ruồi son dưới mắt phải.⌋
⌈Mỹ nhân cổ điển lên hình không ăn ảnh như nữ thần, nhưng lúc riêng tư lại cực kỳ xinh đẹp, tôi đã tình cờ thấy trên đài tin tức.⌋
⌈Tạ Âm Lâu thiệt thòi vì có khuôn mặt không mấy ăn ảnh nhỉ, rõ ràng nhan sắc của cô ấy có thể lấn át một số sao nữ trong làng giải trí, tôi tình cờ gặp được cô ấy ở khu vực danh lam thắng cảnh Đào Khê, làn da của cô ấy trắng mịn nõn nà, giống hệt như ngọc bích chưa qua mài dũa được cất giấu trong bộ sưu tập.⌋
⌈Cho dù không ăn ảnh thì cô ấy cũng rất đẹp.⌋
⌈Tạ Âm Lâu sao vẫn chưa ra mắt nhỉ, nếu cô ấy tham gia vào showbiz…. chắc chắn sẽ trở thành Khương Nại thứ hai của giới giải trí.⌋
⌈Lúc cô ấy múa điệu múa Lạc Thần dưới nước, có người đã tung tin nói rằng cô ấy ngoài đời đẹp gấp vạn lần trong ảnh, gia đình quản lý rất nghiêm khắc, sớm đã định sẵn hôn ước cho cô ấy. Người đàn ông bí ẩn xuất hiện trong buổi phát sóng trực tiếp chắc hẳn chính là người đó.x5d
⌈Đây là uy nghiêm của chính thất sao, ha ha ha, vừa kết nối đã hỏi Tạ Âm Lâu định chơi trò mất trí nhớ với anh ta à.⌋
⌈Ngạo mạn quá đi!x5d
⌈Điên thật chứ, còn thư tình hoa hồng nữa!!!⌋
……
Trên hot search có đến hàng ngàn bình luận, đến khi về tới nhà Tạ Âm Lâu vẫn chưa đọc xong.
Đợi xe dừng hẳn trong sân biệt thự, cô bước xuống xe, đi thẳng vào trong rồi lên lầu, giày cao gót giẫm lên tấm thảm dày mềm mại không phát ra chút tiếng động. Bàn tay đeo vòng ngọc đẩy cửa phòng ngủ ra, Tạ Âm Lâu đột nhiên dừng lại khoảng hai giây, nhìn thấy thân hình cao ráo của Phó Dung Dữ đang ngồi trên chiếc ghế sofa nhung trước cửa sổ sát sàn, bên cạnh anh là ngọn đèn ngủ màu cam ấm áp. Anh vừa mới tắm xong, mái tóc ngắn bồng bềnh xõa xuống trán, dưới hàng mi dày như lông quạ là sự sắc bén không hề kìm nén.
Thoạt nhìn thì không thể đoán được tuổi thật của anh.
Ở trong bóng tối, anh trông rất giống Phó Dung Dữ tràn đầy năng lượng khi còn là một cậu thiếu niên.
Tạ Âm Lâu đang định hỏi tội anh chuyện cố ý xuất hiện trước ống kính, bỗng nhiên im lặng không nói gì.
Cô đến gần, hình bóng cô che mất ánh sáng, biểu cảm rất dịu dàng.
Lúc đưa tay chạm vào khuôn mặt người đàn ông, âm thanh trong trẻo của chiếc vòng ngọc đã làm phiền anh nhắm mắt nghỉ ngơi, hai ngón tay thon dài nắm lấy cổ tay mảnh mai của cô, kéo xuống.
Tạ Âm Lâu loạng choạng ngã xuống trước ngực anh, cách một lớp áo ngủ lụa đen cao cấp, lòng bàn tay cảm nhận rõ ràng đường nét nam tính của anh.
Đây là Phó Dung Dữ với cơ thể hoàn hảo và cơ bụng tám múi sau khi trưởng thành.
Trông rất khác với vẻ ngoài gầy gò khi anh còn trẻ.
Đầu ngón tay thanh tú của Tạ Âm Lâu chạm lên eo và bụng anh, mang theo chút ghen tị buộc tội: “Người đàn ông xấu xa không giữ lời.”
Phó Dung Dữ đặt tay ra sau gáy cô, xoa nắn làn da trắng nõn mềm mại, giọng nói trầm thấp mạnh mẽ mang theo ý cười: “Lời mời video là từ em, sao lại đổ lỗi cho anh?”
“Vậy thì anh cũng không thể để mọi người nhìn thấy chứ.” Tạ Âm Lâu kéo áo ngủ của anh lại để che đi cơ bụng gợi cảm, lại gối đầu lên hõm vai anh, thì thầm: “Chỉ có em mới được nhìn thấy”.
Ai ngờ Phó Dung Dữ lại bị dục vọng chiếm hữu của cô dễ dàng thỏa mãn, ấn đầu cô xuống muốn hôn.
Tạ Âm Lâu né tránh, tranh thủ lúc chưa hôn nói: “Bây giờ toàn bộ cộng đồng mạng đang treo thưởng để tìm ra danh tính của anh, Phó Dung Dữ…Anh nói xem, hay là em kiếm số tiền này nhỉ?”
Phó Dung Dữ khựng lại, đôi mắt màu hổ phách nhìn màn đêm sâu thẳm ngoài cửa sổ.
Tạ Âm Lâu lặng lẽ nhìn anh, đầu ngón tay chạm vào đường nét trên khuôn mặt anh, giọng nói càng ngày càng nhẹ nhàng: “Em biết tối nay anh cố tình làm vậy, anh muốn nhận thân phận vị hôn phu của em từ lâu rồi đúng không?”
“Âm Lâu, anh không phải là vị hôn phu của em.”
“Hửm?”
“Rõ ràng anh là chồng hợp pháp…” Giọng điệu của Phó Dung Dữ như ám chỉ anh còn bá đạo hơn cô, dường như trong cùng một hành động, anh dễ dàng ôm chặt cô, chỉ hai ba lần đã cởi sạch các cúc sườn xám, tách hai đầu gối của cô ra.
Sau lưng Tạ Âm Lâu là khoảng không, cô vô thức vươn tay ôm cổ anh.
Khi từng chiếc cúc quanh cổ được cởi ra, cô vẫn còn có lý trí nhắc nhở anh: “Đừng làm hỏng chiếc sườn xám, là của mẹ tặng cho em.”
Phó Dung Dữ không cởi nó ra nữa, anh duỗi tay tắt đèn đi.
Bóng tối xâm chiếm, đôi mắt trong veo nhất thời chưa thích ứng kịp, cô có chút hồi hộp chớp mắt, sau đó động tác đột nhiên dừng lại, cả người mềm nhũn như một vũng nước, nằm úp sấp trên ngực anh hé môi hít thở.
Phó Dung Dữ mò mẫm tìm bàn tay ngọc ngà của cô đang đặt trên tấm lưng rắn chắc của anh, dùng đầu ngón tay nhấc ngón áp út của cô lên, nhanh chóng đeo chiếc nhẫn cưới đã thấm đẫm nhiệt độ của anh vào ngón tay cô.
Chờ Tạ Âm Lâu làm dịu năng lượng không mời mà đến của anh, cô nhấc đôi mi cong cong, chú ý đến viên đá quý màu trắng ngọc bích.
Phó Dung Dữ đưa cô chiếc nhẫn cưới dành cho nam, trầm giọng nói: “Đeo giúp anh.”
“Đặt hàng xong từ lúc nào vậy?”
Tạ Âm Lâu nhận lấy, tay có chút run rẩy, đẩy nhẹ lồng ngực anh: “Chậm lại.”
Cô chưa bao giờ cảm thấy việc đeo nhẫn cưới cho Phó Dung Dữ là một việc mệt mỏi như vậy, ngón tay co lại cầm lấy chiếc nhẫn cưới, sau đó khóe mắt nhanh chóng ướt đẫm.
Phó Dung Dữ cố tình, khuôn mặt tuấn tú kề sát vào vành tai trắng nõn của cô: “Anh nói rồi mà……muốn thông báo việc kết hôn của chúng ta ra bên ngoài, cho cả thế giới biết rằng anh sẽ kết hôn với em.”
Anh muốn tên của Tạ Âm Lâu từ giờ trở đi sẽ xuất hiện trên mạng.
Tất cả mọi người đều biết rằng, đây là bạch nguyệt quang mà Phó Dung Dữ đã cất giấu nhiều năm.
……
Tạ Âm Lâu vất vả lắm mới đeo được nhẫn cưới cho anh, như thể vô cùng mệt mỏi, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh.
“Đổi sang tư thế khác, được không?”
Cô cầu xin anh, giọng nói cực nhỏ, vô cùng dễ nghe.
Chiếc sườn xám màu tím vẫn chưa được cởi ra, bàn tay Phó Dung Dữ phủ lên phần eo mềm mại, giọng nói trầm thấp mang theo chút khàn khàn: “Eo tiên nữ?”
Đầu gối Tạ Âm Lâu cọ sát trên chiếc ghế sofa nhung, cảm giác hơi nóng rát.
Gần như không nói được lời nào, lúc cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đen uể oải nhìn chằm chằm cửa kính chắn gió, làn da trắng như tuyết dính vào lớp vải sườn xám, dễ dàng bị mồ hôi nóng ẩm bao phủ.
Đến cuối cùng, khi được bế đi tắm.
Tạ Âm Lâu dùng răng cắn vai anh, thì thầm oán trách không ngừng: “Eo tiên nữ cũng không để anh chơi như vậy.”
“Muốn gãy luôn rồi.”
—hết chương 89—