“MC, có thể xin ít nước đậu xanh không? Anh ấy đang bốc hỏa, uống cho hạ hỏa”
“Ai nói anh đang bốc hỏa?”
Cố Thành Trung gằng giọng nói.
“Em nói đấy, sao hả?”
Hứa Trúc Linh nói không khách sáo.
Cố Thành Trung lập tức thỏa hiệp.
“Vậy thì chuẩn bị cho tôi nhiều một chút, đúng là đang rất bực”
“Ngoan, vậy mới đúng chứ”
Hứa Trúc Linh mỉm cười và nói rồi véo nhẹ mặt anh.

Đình Sâm và giờ chúng tôi đã kết nối điện thoại sang đây rồi. Chắc là ông cụ xem trực tiếp xong thì đã có nhiều cảm xúc nên mới đặc biệt gọi điện đến. Chúng ta hãy cùng nghe thử rốt cuộc ông cụ muốn nói gì”
Nhân viên phía sau sân khấu kết nối điện thoại với ông cụ: “Tôi gọi điện thoại đến không có ý gì khác, tôi chỉ muốn bóc phốt con trai tôi chút thôi. Con dâu tôi nhỏ nhắn, giương mặt lại như con nít, chẳng khác gì một đứa trẻ. Nó ngồi bên cạnh với vẻ nghiêm túc như thế, sao tôi cứ có cảm giác nó giống như mấy người bắt cóc trẻ con thế? Có thể để hai đứa nó ngồi xa nhau chút không, nó cứ một mực muốn dắt con dâu tôi đến London, không để tôi chăm sóc khiến tôi thấy rất bực bội!”
“Việc này… Việc này không ổn lắm thì phải, người ta là vợ chồng, đương nhiên là phải ngồi với nhau rồi”
“Vậy có thể để con dâu tôi được xuất hiện trước ống kính nhiều hơn không, tôi không muốn xem cái mặt thối của Cố Thành Trung, nhìn ba mươi năm rồi, chẳng có chút ý nghĩa gì hết. Trông con dâu tôi xem, xinh đẹp như thế, hi vọng sau này con cái cũng sẽ giống nó chứ đừng giống với Cố Thành Trung”
“Ông… Ông không cảm thấy con trai ông điển trai sao?”
“Nó giống tôi, không đẹp, mẹ nó mới đẹp”
“Ông… Ông chê bai con trai ruột của mình đến vậy à?”
“Sao cơ? Con do mình sinh ra mà không được chê sao?”