“Chúng ta cứ cắn chặt, nói Phương Khánh Dương và Giang Nghĩa là cùng một bọn, liên hợp với công ty khác đối phó bọn họ.”
Tôn Tại Ngôn bật cười.
Anh ta phải giải thích thế nào với kẻ ngu xuẩn này đây?
Suy nghĩ một lát, Tôn Tại Ngôn khẽ nói: “Tình huống mà ngay cả loại đầu heo như anh cũng có thể nghĩ ra, Giang Nghĩa sẽ không nghĩ ra hay sao? Hơn nữa, nếu có một nhà nhảy ra thừa nhận lỗi lầm, anh làm sao dám chắc chắn không có nhà thứ hai nhà thứ ba? Đợi xem đi, Phương Khánh Dương chỉ là một mở đầu, phòng tuyến mà chúng ta vất vả xây dựng, rất nhanh sẽ sụp đổ hoàn toàn.”
Không thể không nói, con mắt nhìn nhận vấn đề của Tôn Tại Ngôn vẫn khá chính xác.
Chuyện anh ta dự đoán không bao lâu thì xảy ra rồi.
Tổng giám đốc của các công ty khác thật ra đều đang do dự, sau khi nhìn thấy Phương Khánh Dương chủ động đứng ra nhận sai, bọn họ cũng có tính toán trong lòng.
Có người dẫn đầu, về sau đều dễ làm.
Tổng giám đốc của các rạp phim khác, hết người này đến người kia, lũ lượt đứng ra chủ động thừa nhận sai lầm.
Bọn họ đầu tiên là đăng bài làm rõ hành vi bôi nhọ đối với giải trí Ức Châu ở trên website chính, sau đó chủ động mở họp báo tiến hành xin lỗi, có những tổng giám đốc thậm chí quỳ xuống tại chỗ cầu xin tha thứ.
Những bức thư xin lỗi mấy nghìn chữ được gửi tới giải trí Ức Châu, công khai thể hiện.
Nhất thời, ngọn gió dư luận hoàn toàn xoay chuyển!
Cởi chuông cần người buộc chuông.
Nếu nói, là giải trí Ức Châu đứng ra chỉ trích bọn họ vu khống, người khác có lẽ còn không tin.
Nhưng những người này tự mình nhảy ra, vậy còn có ai không tin?
Cũng không phải không có ai nghi ngờ giải trí Ức Châu bắt cóc uy hiếp, nhưng mấy chục tổng giám đốc đứng ra hết, như này sao mà bắt óc uy hiếp được? Giải trí Ức Châu có giỏi nữa, cũng không thể một tay che trời.