Bí bảo do luyện khí sư xuất sắc luyện chế ra dựa theo sức mạnh của võ giả mới là thứ thực sự thích hợp với võ giả đó.
Tới tận bây giờ thì Dương Khai không quá khổ sở như vậy, chủ yếu là do hắn bình thường không hay mượn uy bí bảo, có thứ thích hợp thì dùng luôn, cũng lười biếng đi tìm kiếm nguyên liệu để nhờ người ta luyện chế.
Bí bảo con thoi này đã từng có chủ từ cách đây rất lâu, song vị chủ nhân đó có lẽ đã mất phương hướng trong Tinh Không hoặc gặp chuyện bất trắc, lạc ở trong đó, bí bảo này lưu lạc theo biển thiên thạch, trong lúc vô tình Dương Khai đã tìm được nó.
Thần niệm không ngừng qua lại, rất nhanh chóng, Dương Khai liền phát hiện ra khí tức thần hồn rất nhỏ bé trong món bí bảo đó.
Đây là dấu vết thần hồn thuộc về chủ nhân cũ.
Nhất định phải xóa đi mới có thể khắc dấu vết của mình lên đó.
Sau một hồi cảm nhận, Dương Khai không khỏi cảm thấy hoảng sợ.
Tuy đã trải qua rất nhiều năm, khí tức thần hồn trong bí bảo này cũng trở nên rất mỏng manh, nhưng Dương Khai vẫn có thể cảm nhận được nó đã từng hùng mạnh tinh thuần như thế nào khi chưa yếu đi.
Chủ nhân cũ của món bí bảo này tối thiểu cũng là một vị cường nhân Nhập Thánh tam tầng cảnh.
Cao thủ như vậy lại bỏ mạng ở Tinh Không, không khỏi khiến người ta thở dài nuối tiếc.
Dương Khai cũng ý thức được sự khủng khiếp trong Tinh Không, bản thân hắn hai lần thâm nhập, những gì nhìn thấy chỉ như hạt muối bỏ bể, có thể chưa nhìn thấy nguy hiểm thực sự.
Đó là nguy hiểm mà cường nhân Nhập Thánh tam tầng cảnh cũng không thể ngăn nổi.
Thần niệm vừa động, lửa thần thức phát ra nóng rực, bùng cháy trong bí bảo.
Xoẹt…
Dấu vết thần hồn lưu lại trong bí bảo trong nháy mắt đã bị xóa đi, không còn tồn tại.
Chân nguyên Dương Khai bắt đầu khởi động, không ngừng rót vào trong đó, thần niệm cũng đọng lại trong bí bảo.
Việc này tốn khá nhiều thời gian, muốn gấp cũng không được, nên Dương Khai cứ ngồi yên tại chỗ, duy trì phóng thích chân nguyên và thần thức để con thoi đó quen thuộc với khí tức của mình.
Dần dần, có một chút chân nguyên và lực thần thức nhỏ bé đã có thể thẩm thấu vào bên trong con thoi, điều này có nghĩa là nó đã bắt đầu chấp nhận khí tức của mình.
Dương Khai hài lòng, biết bí bảo này không tương khắc với chân nguyên của mình, vì nếu tương khắc thì dù cho có cố gắng thế nào cũng không thể luyện hóa được.
Không để ý đến bí bảo con thoi trong tay nữa, hắn để mặc cho chân nguyên và lực thần thức ăn mòn nó, Dương Khai đưa tâm thần luồn vào trong không gian Hắc Thư.
Phát giác ra sự xuất hiện của Dương Khai, Thần Thụ điềm đạm tỏ ý hoan nghênh, tâm trạng hình như không tốt lắm.
– Làm sao vậy?
Dương Khai cười ngạc nhiên.
– Ta cảm thấy hơi cô đơn.
Thần Thụ đáp lại:
– Nơi này lúc nào cũng chỉ có mình ta, lúc ngươi không đến ta chỉ biết ngây người ra.
– Cô đơn…
Dương Khai tối sầm mặt, bỗng phát hiện thần trí của Thần Thụ đã trưởng thành tới mức hắn cũng không ngờ tới rồi.
Trước kia nó không bao giờ nói những lời như vậy.
– Thật có lỗi.
Dương Khai xin lỗi.
– Chỗ này của ta không thể chứa vật sống có máu thịt, nếu không thì sẽ tìm cho ngươi vài người bạn… Ừm, trước kia thực ra cũng có một cây Âm Dương Yêu Sâm, nhưng đáng tiếc nó đã biến mất rồi.
– Âm Dương Yêu Sâm? Nó là thứ gì?
– Một loại thiên địa linh vật.
Dương Khai giải thích. Dứt lời, ánh mắt bỗng sáng ngời.
– Đúng rồi, thiên địa linh vật có thần trí, ta có thể tìm cho ngươi một ít để bầu bạn.
Thần Thụ mừng rỡ, vội vàng nói:
– Vậy còn chờ gì nữa, mau giúp ta tìm đi.
– Không vội.
Dương Khai bật cười.
– Ta còn chút việc ở đây, đang bế quan, đợi xuất quan sẽ tìm cho ngươi. Hơn nữa, thứ này cũng cực hiếm, không phải nói tìm là tìm được, cũng cần phải có thời gian.
– Ồ.
Cây thần không khỏi có chút thất vọng, tuy nhiên rất nhanh liền hoan hỉ nói:
– Ta chờ vậy.
Dương Khai gật đầu:
– Yên tâm, ta nhất định sẽ tìm được cho ngươi.
– Ta tin tưởng ngươi!
– Hai viên đá kia có thay đổi gì không?
Dương Khai hỏi lại.
– Vẫn như cũ, cứ hút những viên đá khác, hơn nữa ta phát hiện “bụng” của bọn chúng hình như đã lớn lên đáng kể!
– Hả?
Dương Khai kinh ngạc, vội vàng đi tới chỗ hai viên đá đó, phát hiện quả nhiên giống như Thần Thụ nói, lượng tinh thạch mấy ngày trước hắn cùng Lệ Dung thu thập được trong Tinh Không đặt ở đây đều đã bị hấp thụ.
Mới có vài ngày mà lượng tiêu hao đã bằng cả tháng so với trước kia.
Xung quanh đều là bột đá sau khi bị hấp thụ sạch tinh hoa.
Nhìn lại, Dương Khai còn có thể nhìn rõ từng năng lượng do tinh hoa tạo thành đang liên tục trút ra từ những tinh thạch đó vào rót vào trong viên đá đen, rồi biến mất không thấy gì nữa.
Được tẩm bổ bởi những tinh hoa khoáng thạch này, hai viên đá này tản ra hào quang lúc ẩn lúc hiện, những hoa văn giống như kinh mạch bên trong đã nối liền rõ ràng, lưu chuyển một lượng lớn năng lượng.
– Đây rốt cuộc là cái gì? Tại sao lại ăn đá?
Thần thức lấy làm hiếu kỳ.
– Ngươi hỏi ta ta cũng không biết.
Dương Khai nhún vai.
– Song rồi cũng sẽ có một ngày tìm ra manh mối, tiếp tục theo dõi chúng, nếu có phát hiện chúng có thay đổi gì lớn hãy thông báo cho ta biết ngay.
– Ừ.
Một lát sau Dương Khai rời khỏi không gian Hắc Thư, tâm thần trở về với thể xác.
Thời gian thoáng chốc đã qua nửa tháng.
Trong thời gian nửa tháng này, Dương Khai luôn để chân nguyên và lực thần thức ăn mòn bí bảo con thoi đó không ngừng nghỉ, khắc dấu ấn thần hồn và sinh mạng của mình vào đó, tiến triển rất chậm rãi.
Bí bảo con thoi này cũng không biết là cấp bậc gì, so với luyện hóa bí bảo Ngân Diệp Thánh cấp thượng phẩm còn khó khăn hơn.
Không quá nửa tháng tiếp theo, Dương Khai cuối cùng cũng khắc thành công dấu ấn của mình lên đó, khẽ động tâm niệm thu nó vào trong cơ thể.
Kế tiếp đó là giai đoạn ôn dưỡng.
Chỉ đến khi hắn sinh ra cộng hưởng với bí bảo này thì mới có thể hiểu rõ cách dùng của nó, mới có thể dùng nó trong chiến đấu.
Chuyện này không cần Dương Khai để tâm, chỉ cần có thời gian lắng đọng, đến khi đạt mức nhất định sẽ sinh ra cộng hưởng.