Một đòn tấn công vô hình lan tràn ra, làm sắc mặt mọi người không khỏi trắng nhợt, ngay tức khắc, tâm thần thất thủ, mỹ phụ trước mắt dường như hóa thân thành mãnh thú dữ tợn vung móng vuốt sắc bén gào thét.
Bọn họ không khỏi tránh ánh mắt qua một bên, nơm nớp lo sợ.
Dương Khai liếc Lệ Dung, không kìm nổi bật cười.
Thầm nghĩ nếu sau này bà không để người khác nhìn mình như vậy, chỉ e là sẽ càng thêm phiền nhiễu.
Sinh linh trong thiên hạ, bất kể là nam hay nữ, đều không thể cưỡng lại cái đẹp, thấy mỹ nhân tất sẽ muốn nhìn càng lâu càng thích.
Lệ Dung luôn sống ở Ma Cổ Bảo, các tộc nhân đối với nàng đều cung kính, căn bản không dám sinh lòng bất chính. Bước ra thế giới muôn màu bên ngoài, tất sẽ thường xuyên xuất hiện những chuyện giống như vừa rồi.
– Quen được là tốt rồi.
Dương Khai thầm trấn an, sắc mặt Lệ Dung hồng hào trở lại, cũng nhận thấy mình làm hơi quá liền nhẹ nhàng gật đầu.
Với tu vi và thân phận của bà, dùng thủ đoạn như vậy đối phó với một đám ô hợp thật sự là việc không nên.
– Ở đây chuyện gì vậy?
Dương Khai hỏi Sử Khôn.
Sử Khôn vội vàng đáp:
– Hồi bẩm Thánh chủ, những người này chính là những người gần đây lảng vảng bên ngoài Cửu phong của Thánh địa, thuộc hạ phụng mệnh đại trưởng lão cho họ thời hạn ba ngày để rút lui. Thời gian sắp hết nhưng bọn họ vẫn ở đó không đi, cứ nói chúng ta ỷ thế hiếp người, thuộc hạ vì bất đắc dĩ mới tranh chấp với bọn họ.
Dương Khai gật đầu, hỏi tiếp:
– Từ Hối đâu?
– Đại trưởng lão bận việc khác nên giao cho thuộc hạ phụ trách việc này.
Lúc hai người nói chuyện, đám người kia cũng đã hoàn hồn lại, trong đó có một gã mặc áo vàng kêu lên:
– Ngươi chính là Tân Thánh chủ của Cửu Thiên Thánh Địa?
Dương Khai quay đầu lại theo tiếng y, khẽ gật đầu:
– Đúng vậy, có gì chỉ giáo?
– Chỉ giáo thì không dám nhận!
Gã đó cười quái đản:
– Chỉ là bọn ta ở đây tìm báu vật, không động gì đến Cửu Thiên Thánh Địa, các người dựa vào đâu mà đòi đuổi bọn ta đi?
– Dựa vào đâu?
Dương Khai nhếch miệng cười:
– Nơi này là Cửu phong của Thánh Địa ta, ngươi nói ta dựa vào cái gì đuổi các ngươi đi?
– Bọn ta chưa đi vào Cửu phong, chỉ ở đây cũng làm ngứa mắt các ngươi? Các ngươi quản rộng quá nhỉ?
Gã đó cười khẩy.
– Hay là các ngươi cảm thấy bọn ta tu vi không cao, thích thì ức hiếp? Ta nói cho các ngươi biết, tuy rằng cảnh giới của bọn ta không cao, nhưng không phải ai cũng có thể ức hiếp được.
Nói vậy, gã này ngẩng đầu ưỡn ngực, ra vẻ kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục.
Lời của y khơi dậy không ít ý chí của nhiều người, ngay lập tức họ xôn xao ồn ào hẳn lên, chỉ trích Cửu Thiên Thánh Địa.
Sử Khôn quát:
– Không muốn chết thì im miệng hết cho ta, ai dám làm càn trước mặt Thánh chủ?
Lời này hoàn toàn như đổ thêm dầu vào lửa, gã áo vàng đó lớn tiếng:
– Nghe thấy cả rồi chứ? Trưởng lão Cửu Thiên Thánh Địa muốn giết người, từ xưa đến nay Thánh Địa luôn là một tấm kim bài của thế lực loài người, thế nhân đều truyền tai nhau người của Cửu Thiên Thánh Địa ôn hòa hiền hậu, nay xem ra cũng chỉ thế là cùng! Hay là do sau khi cựu Thánh chủ qua đời, Thánh chủ đời này này bản tính gian tà, các ngươi thượng bất chính hạ tắc loạn?
– Đúng vậy, ta còn nghe nói Thánh chủ này cấu kết yêu ma, trong Cửu phong còn nuôi một đám Ma nhân!
Lời này làm mọi người đều xôn xao nghị luận,ánh mắt nhìn Dương Khai lập tức thay đổi.
Gã áo vàng đứng giữa đám đông, dương dương tự đắc nhìn Dương Khai, vẻ mặt như thể ngươi khó mà làm khó dễ được ta.
Lệ Dung nén giận, hạ giọng nói:
– Chúa thượng, hình như hắn đang khi dễ người nhỏ tuổi!
– Vậy thì hắn tính sai rồi.
Dương Khai cười nhạt, bảo Sử Khôn:
– Còn cách kỳ hạn đại trưởng lão cho bọn họ n bao lâu?
Sử Khôn ngẩng đầu nhìn trời, trầm giọng nói:
– Nhiều nhất không quá một chén trà.
Dương Khai khẽ gật đầu, nói với đám người kia:
– Ta cũng không phí lời với các ngươi, sau thời gian một chén trà, nếu các ngươi còn không rút đi thì hãy chuẩn bị chết ở đây đi!
Thấy Dương Khai cười tủm tỉm, chẳng giống nói đùa là mấy, không ít người sinh lòng sợ hãi, lùi về sau mấy bước.
– Sợ cái gì?
Gã áo vàng lại thét to:
– Có cho bọn chúng cũng không dám giết người! Chúng ta đâu làm gì bất lợi với Cửu Thiên Thánh Địa, chẳng lẽ chỉ vì ở bên ngoài mà bị giết? Nếu bọn chúng thực sự hống hách như vậy, chắc chắn sẽ có người thay chúng ta báo thù rửa hận!
– Đúng vậy, thế nhân hành sự đều nói đến chữ lý, bọn chúng dựa vào cái gì mà dám giết người?
Có người phụ họa.
– Bây giờ rút đi thì cả đời sẽ không có duyên với những bảo bối đó, bọn chúng muốn độc chiếm những bảo bối đó, cho nên mới phải đuổi chúng ta đi đấy.
…
Dương Khai cũng không nói gì, mỉm cười đứng đó mặc kệ bọn họ kêu la liên hồi.
Những võ giả vốn có ý định rời đi bị mê hoặc như vậy, cũng đều dừng bước, hòng quan sát một hồi rồi tính tiếp.
Trong tiềm thức, họ vẫn không tin một thế lực lớn như Cửu Thiên Thánh Địa lại không hỏi nguyên do đã ra tay giết người, nhất là khi vị Tân Thánh chủ đó còn ở đây.
– Thánh chủ, đã đến giờ rồi.
Sử Khôn bỗng nhiên nói.
Dương Khai gật đầu, đứng tách khỏi đám đông, nhìn xoáy vào gã áo vàng, trong mắt tràn đầy ý bông đùa.
Bị hắn nhìn như vậy, y không khỏi dựng tóc gáy, có cảm giác như bị rắn độc nhắm làm mục tiêu, trong lòng lạnh kinh hồn, mạnh miệng nói:
– Nhìn cái gì mà nhìn, tiểu tử, ngươi đừng tưởng ngươi là Tân Thánh chủ thì có thể muốn làm gì thì làm, ngươi chẳng qua chỉ được cái may mắn mà thôi! Nếu ta được Thánh nữ đó để mắt thì chắc chắn sẽ xuất sắc hơn ngươi!
– Vậy hả?
Dương Khai nở nụ cười nửa miệng quái dị, nghiêng đầu nhìn y:
– Hình như ngươi chắc chắn rằng ta không dám giết người? Ai cho ngươi sự tự tin lớn như vậy, khiến ngươi cảm thấy như vậy?
Y biến sắc, khẽ quát:
– Nếu như ngươi động thủ giết người ở đây thì có gì khác so với lũ yêu ma? Ngày sau thiên hạ này còn chỗ cho Thánh địa các ngươi sống yên ổn không?
Dương Khai chậm rãi lắc đầu:
– Người đó nói vậy với ngươi sao? Ngươi ngu ngốc đến nỗi tin là thật à?
Vừa nói, Dương Khai lộ vẻ mặt mất kiên nhẫn, hai tròng mắt toát lên hàn khí ác nghiệt, lớn tiếng quát:
– Chỉ là một tên Siêu Phàm nhất tầng cảnh rác rưởi, chết là chết, ngươi nghĩ ai sẽ chủ trì công đạo cho ngươi chứ?