“Con đàn bà thối, đừng nói nhảm với ông đây!” Người đàn ông trung niên bên cạnh Quách Mỹ Hân đi thẳng tới chỗ mẹ Thu Vân, gương mặt không tốt: “Ông đây không giáo huấn bà một chút thực sự là cho bà mặt mũi!”
Người đàn ông trung niên đi tới trước mặt mẹ Thu Vân, nâng tay lên đánh một cái tát lên mặt mẹ Thu Vân.
“Bốp!” Một âm thanh giòn giã vang lên nhưng không phải âm thanh phát ra do người đàn ông trung niên đánh mẹ Thu Vân.
Mà là cái tát của Trương Thác đánh lên mặt của người đàn ông trung niên.
Người đàn ông trung niên bị Trương Thác tát một cái hơi sững sờ.
“Cậu làm gì vậy, cậu dám đánh người!” Quách Mỹ Hân hét một tiếng thét chói tai, nhanh chóng chạy tới.
Mẹ Thu Vân vừa bị người đàn ông trung niên vung tay định tát thì lại càng hoảng sợ, theo bản năng nhắm mắt lại, tới tận khi Trương Thác tát một cái lên mặt người đàn ông trung niên thì bà mới phản ứng lại mở mắt ra.
Trương Thác lắc lắc bàn tay, cười nói: “Xét trên phương diện pháp luật, cách làm của tôi có thể coi như một loại tự vệ, khi anh ta làm ra có động tác tính công kích đối với tôi mà giữa lúc đang tiến hành công kích tôi đánh anh ta thì hoàn toàn ở trong phạm vi pháp luật cho phép, xin hỏi, vì sao tôi không dám đánh anh ta?”
Trương Thác nói khiến Quách Mỹ Hân ngẩn mặt ra, cô ta không nghĩ tới Trương Thác vậy mà sẽ nói ra lời như vậ điều này khiến cho cô ta á khẩu không trả lời được, không biết nên trả lời thế nào.
“Pháp luật, tao đi mẹ nó pháp luật của mày!” Người đàn ông trung niên rít gào một tiếng: “Sao mày dám đánh ông, biết ông đây là ai không? Quách Văn Nam, anh ta ở chỗ của anh đấy!”
Quách Văn Nam ở bên cạnh cũng không nghĩ tới Trương Thác vậy mà lại đánh người, ông ta chỉ cho rằng người bị đánh chắc là mẹ Thu Vân, dưới giọng nói của người đàn ông trung niên vội vàng chạy tới, mắng: “Thu Vân, các người làm gì vậy, ai cho cô đánh người!”
“Là ông ta muốn ra tay trước!” Thu Vân cau mày, tuy rằng cô thiện lương nhưng cũng sẽ không mặc cho người khác bắt nạt đến cùng mà không lên tiếng.
“Ra tay? Ai ra tay?” Quách Văn Nam rống to: “Tôi chỉ nhìn thấy người cô mang tới ra tay, mau xin lỗi!”
Quách Văn Nam nói xong, vội vã nở nụ cười với Quách Mỹ Hân, nói rằng: “Mỹ Hân, để chồng cô bớt giận, việc này để tôi giải quyết”
“Quách Văn Nam, tôi nói cho anh biết, nếu như giải quyết không tốt, tôi sẽ không để yên cho anh!” Quách Mỹ Hân trừng mắt nhìn Quách Văn Nam, sau đó vội vã đưa tay xoa gò má người đàn ông trung niên, dịu dàng nói: “Chồng à, anh không sao chứ”