“Bảy năm trước cho rằng em không đủ thích anh, vứt bỏ anh, bảy năm sau vẫn như cũ cho rằng em không đủ thích anh.”
Bảy năm trước cô không vứt bỏ anh.
Trần Trì ngẩn ra.
Lại là hiểu lầm……
“Leon, tôi lại hiểu lầm cô ấy, bảy năm trước cô ấy không hề vứt bỏ tôi……”
“Vậy hiện tại cậu quyết định lùi bước từ bỏ cô ấy hay vẫn là tiếp tục theo đuổi?”
Trần Trì không chút suy nghĩ, trực tiếp nói hai chữ, “Theo đuổi.”
Trần Trì trước nay chưa hề nghĩ tới việc từ bỏ cô, cũng từ bỏ không được…… cả đời này đều làm không được……
Leon: “Vậy giữ cô ấy lại, khiến cô ấy cam tâm tình nguyện ở bên cậu.”
Leon rời khỏi phòng.
Trần Trì nằm ngã trên mặt đất, trước mắt hiện ra đôi mắt ướt át của cô trước khi rời đi.
“Ôn Ôn……”
Anh che lại mặt, một lần lại một lần thấp giọng gọi tên cô.
Sau một lúc lâu, bỗng nhiên ngồi dậy.
Trần Trì gọi điện cho Y Thư, sau khi biết được cái gọi là “chân tướng” , liền bật cười.
Từ trước đến nay anh đều cho rằng người đáng thương nhất chính là mình, nhưng thực tế, người đáng giận nhất cũng chính là anh.
“Tống Đằng ——”
Tống Đằng lập tức đi vào phòng.
Trần Trì từ trên mặt đất đứng lên, mặt mày lãnh đạm, “Đến công ty. Mặc kệ như thế nào, nhất định phải phá đổ Thẩm thị.”
Chìa khoá xe Tống Đằng cũng đã chuẩn bị tốt, “Ngài không đi tìm cô Thời sao?”
Trần Trì mím môi, “Bây giờ cô ấy khẳng định không muốn nhìn thấy tôi. Gọi cho bạn cùng phòng của cô ấy, bảo cô ta chú ý Thời Ôn nhiều một chút.”
Tống Đằng gật đầu, “Vâng.”
……
Thời Ôn nghẹn một cổ cảm xúc, biểu tình tự nhiên mà gọi xe về nhà. Nhưng vừa đi lên trên cầu thang, cô liền nhịn không được nữa. Tựa hồ mỗi một bước đi đều khiến tim gan trong người phát đau.
Cô móc ra khóa mở ra cửa nhà, trong phòng khách truyền đến thanh âm Nhạc Cẩm cùng Sở Bách tranh luận.
Thời Ôn thay dép lê, không có sức lực chào hỏi bọn họ, đi thẳng vào trong phòng.
Nhạc Cẩm cùng Sở Bách phát hiện tâm trạng của cô không tốt, lập tức liền biết ý ngậm miệng.
Nhạc Cẩm: “Cục cưng, vừa mới đi đâu vậy?”
Thời Ôn lắc đầu, đẩy ra cửa phòng của mình.
Không khí trong phòng ngủ an tĩnh, Thời Ôn ngồi trên ghế sô pha đơn, nước mắt bắt đầu quay cuồng rớt xuống.
Cô che lại mặt, co rúm người, không cho chính mình khóc thành tiếng.
Ngoài cửa, Nhạc Cẩm nhìn tin nhắn của Tống Đằng vừa gửi tới, lo lắng thở dài, cô đem tình huống thuật lại cho Tống Đằng, canh giữ ở cửa phòng của Thời Ôn.
–
10 tiếng bận rộn công tác cuối cùng cũng kết thúc.
Thân thể mỏi mệt khiến thần kinh Trần Trì được thả lỏng, nhưng tre già măng mọc, cuối cùng vẫn là hư không cùng nhung nhớ.
Anh xoa xoa giữa chân mày, “Tống Đằng……”
Tống Đằng mệt đến nỗi không mở được mắt ra, nỗ lực đứng thẳng, “Vâng.”
Trần Trì: “Cô ấy thế nào rồi?”
Tống Đằng: “Cô Nhạc nói, cô Thời vẫn chưa ra khỏi phòng.”
Trần Trì đứng lên, “Tôi đi tìm cô ấy, cậu trở về nghỉ ngơi đi.”
Tống Đằng có chút lo lắng, “Tôi tìm cho ngài tài xế nhé, ngài chưa ngủ hơn hai mươi tiếng đồng hồ rồi.”
Trần Trì gật đầu.
Anh rửa mặt một phen, thay đổi một bộ quần áo vận động. Tài xế đã đợi sẵn trong xe.
Xe chạy không nhanh không chậm, không tốn quá nhiều gian đã đi đến dưới nhà Thời Ôn.
Trần Trì ở dưới lầu đứng một hồi mới đi lên. Anh gửi cho Nhạc Cẩm một tin nhắn.
Nhạc Cẩm ở trên sô pha ngủ một đêm. Tuy rằng biết Thời Ôn sẽ không làm ra mấy chuyện ngu ngốc, nhưng cô vẫn là không dám đi làm. Lúc nhận được tin nhắn của Trần Trì, cô đang nghĩ xem nên gọi cơm hộp của nhà hàng nào, Thời Ôn cơm sáng cơm trưa cũng chưa ăn.
【 Tôi là Trần Trì, bây giờ đang ở dưới lầu, có thể lên trên không? 】
Nhạc Cẩm rối rắm. Tiểu Ôn bất thường như vậy tuyệt đối là có liên quan tới người này, Chính là…… người có thể gây ra ảnh hưởng không bình thường như vậy, hiện tại còn quan tâm Thời Ôn, có lẽ sẽ có biện pháp khiến cô tốt lên một chút.
【 Anh đi lên đi. 】
Cửa phòng trộm ở lầu một được mở ra, Trần Trì trực tiếp đi vào.
Nhạc Cẩm chặn lại cửa, cũng không để Trần Trì trực tiếp vào nhà, chất vấn: “Anh đã làm gì Tiểu Ôn?”
Trần Trì mím môi, đúng sự thật nói: “Tôi cho rằng cô ấy cùng Sở Bách là người yêu, nói một ít lời tổn thương cô ấy.”
“Cô ấy cùng Sở Bách?” Nhạc Cẩm không thể tin nổi, “Anh nghĩ cái gì vậy, quan hệ của bọn họ còn trong hơn cả nước, có ăn dấm cũng đừng ăn bậy như vậy chứ?!”
Trần Trì nhàn nhạt nói: “Phiền cô nhỏ giọng một chút, có lẽ cô ấy đã ngủ rồi.”
Nhạc Cẩm: “……”
Quan tâm như vậy còn dám làm Tiểu Ôn đau lòng.
Trần Trì đổi giày đi vào, “Cô ấy ăn cơm chưa?”
Nhạc Cẩm nhún nhún vai, “Chưa, tôi vừa định gọi cơm hộp.”
Trần Trì nhíu mày, “Trong nhà có cái gì có thể ăn không?”
Nhạc Cẩm sửng sốt, đem anh từ trên xuống dưới nhìn một lượt, cảm thấy anh chẳng có chút gì giống một người biết nấu ăn.
“Anh muốn tự mình làm??”
Trần Trì nhàn nhạt gật đầu, đi vào phòng bếp.
Rau cần tây, xương sườn, củ từ.
Đủ rồi.
Trần Trì vén lên tay áo, dưới ánh mắt một lời khó nói hết của Nhạc Cẩm mà đóng lại cửa phòng bếp.
Nhạc Cẩm cảm thấy thật sự quỷ dị.
Nửa giờ sau, Trần Trì mở cửa phòng bếp ra, mùo thơm của đồ ăn chỉ một giây sau liền xâm chiếm không khí.
Nhạc Cẩm ngửi ngửi, tò mò chạy tới, nhìn đến thức ăn hàng thật giá thật liền thổn thức: “Lợi hại quá, anh thật sự biết nấu ăn.”
Ngay từ đầu còn lo lắng anh vì thể hiện mà đem phòng bếp làm nổ.
Rau cần tây bách hợp, thanh xào củ từ, sườn heo chua ngọt.
Ác —— đều là những món Tiểu Ôn thích ăn.
Trần Trì chỉ chỉ nồi cơm điện, “Bên trong có cháo, cô đợi lát nữa để cô ấy uống một chén rồi mới được ăn cơm.”
Nhạc Cẩm gật gật đầu, “Không nghĩ tới anh lợi hại như vậy.”
Trần Trì không đáp lời, rửa sạch tay sạch sẽ xong, đi ra phòng bếp.
Nhạc Cẩm: “Anh sẽ không phải chỉ đến đây để nấu một bữa cơm thôi đấy chứ?.”
Trần Trì rũ mắt, “Không phải.”
…… Là muốn gặp cô, điên cuồng nhớ nhung cô. Sau khi tới liền biết, hiện tại Thời Ôn nhất định không muốn gặp anh.
“Thức ăn anh làm ngon như vậy, nhưng chưa chắc Tiểu Ôn sẽ ra ăn.”
“Cô nói với cô ấy là mình làm phần của hai người, không ăn sẽ rất lãng phí.”
Trần Trì dư quang nhìn đến tôm hùm đất trong thùng rác, nói: “Tôi đem túi rác này xách xuống cho.”
Nhạc Cẩm có chút “thụ sủng nhược kinh”, lão đại này lại tốt như vậy cơ à?
“Cảm ơn anh.”
Trần Trì xách theo túi rác, trước khi rời đi còn lưu luyến nhìn cửa phòng vẫn đang đóng chặt kia.
Sel: đừng quên vote và cmt để Sel bớt lười nhaaa