Kiếm trên tay Thần Nam không chịu được kiếm khí thực thể hóa, dưới tác động của sức mạnh lớn như thế đã hoàn toàn vỡ vụn.
Hắc long gầm thét thảm thiết trên không trung, không ngừng lồng lộn. Tiểu Hầu gia khóe miệng có vết máu, cố gắng túm lấy dây cương trên mình rồng. Rất lâu sau con rồng mới bình tĩnh lại. Nó không chỉ bị Thần Nam chém đứt hai sừng mà trên đỉnh đầu còn bị chém một vết đáng sợ dài chừng nửa trượng, máu không ngừng chảy ra, thậm chí có thể nhìn thấy cả xương trắng.
Lúc này, ở ngoài đã có mấy trăm người đứng quan sát. Tất cả đều bị tiếng gầm của Hắc long thu hút. Lưỡi kiếm uy lực cực đại của Thần Nam thiếu chút nữa đã lấy đi tính mạng của Hắc long, khiến cho tất cả những người tu luyện đứng xem trận đánh đều cảm thấy khiếp sợ, chân tay đều run rẩy.
Đặc biệt là những học sinh của tứ đại học viện càng cảm thấy kinh hãi. Tuổi của Thần Nam không kém với họ là bao nhưng thân thủ lại lợi hại hơn rất nhiều.
Tiểu Hầu gia nộ hỏa thiêu đốt. Con rồng mà gã yêu quý đã bị đánh thành bộ dạng này, bản thân cũng bị trọng thương. Gã giận tới cực độ, không ngừng gầm thét.
“Hừm!” Thần Nam lạnh lùng gầm một tiếng. Âm thanh biến thành tiếng trùy đập leng keng trong tim mỗi người trong quảng trường, khiến mọi người đều rùng mình.
Tiểu Hầu gia lại cưỡi Phi long lao xuống dưới, nhưng Hắc Long vô cùng sợ Thần Nam, lúc lại gần tốc độ của nó chậm đi rõ rệt, dường như không muốn tiến tới gần.
Đúng lúc này một tiếng cười nhạt vang lên trong quảng trường, giọng nói yêu kiều của cô ả xinh đẹp: “Ha ha, tiểu nha đầu nhà ngươi thật đáng yêu, để tỷ tỷ yêu một cái nào!”
Thần Nam quay mặt lại, nhìn thấy cô ả xinh đẹp trong đám người của Tiểu Hầu gia đang bế Tiểu Thần Hi. Tuy nhiên đó không phải là cách bế bình thường. Hai tay của cô ả vòng chặt quanh người Thần Hi. Thần Hi cau mày lại, khuôn mặt đầy vẻ đau đớn nhưng cố gắng không kêu thành tiếng.
Thần Nam phẫn nộ, trong ngực giống như có một ngọn lửa đang thiêu đốt. Hắn tung mạnh ra một quyền, sức mạnh đáng sợ khiến cho Hắc Long buộc phải lùi lại đằng sau, hắn gầm lên một tiếng: “Tiện nhân bỏ Thần Hi ra!”
Cô ả xinh đẹp kia cười khanh khách nói: “Ha ha! Ta sợ quá!” Một tay cô ả bế Thần Hi một tay vỗ nhẹ bộ ngực cao vút của mình.
Thần Nam vô cùng phẫn nộ, nhanh chóng xông về phía cô ả.
“Đứng lại!” Cô ả lạnh lùng nói, một tay ả đặt vào cổ họng của Thần Hi. Cô ả lại cười khanh khách nói: “Yên tâm, ta sẽ thương yêu nó. Tuy nhiên nếu ngươi làm bừa, đừng trách ta không khách sáo.”
Thần Nam uất hận dừng bước. Hắn nhìn cô ả chằm chằm sau đó không biết làm thế nào đành lùi lại đằng sau. Lúc này Tiểu Hầu gia lại cưỡi Phi long xông tới phía hắn. Thanh kiếm trong tay Thần Nam đã vỡ vụn, hắn rút con dao găm trong ống giầy ra, đón lấy đòn tấn công của Phi Long.
Trên quảng trường tiếng rồng gầm thét động trời, kiếm khí, đấu khí, tràn ngập. Năng lượng lan tỏa khắp nơi, sức mạnh đáng sợ len lỏi trong từng tấc không gian.
“Á!” Tiếng kêu đau đớn của Thần Hi đột nhiên vang lên.
Thần Nam trong lòng lo lắng, vừa tránh đòn tấn công của Phi Long vừa ngoái đầu lại nhìn. Cô ả kia đang véo vào má Tiểu Thần Hi, khiến cho khuôn mặt mịn màng của cô bé không ngừng thay đổi hình dạng. Mặc dù khoảng cách rất xa nhưng Thần Nam có thể nhìn thấy mặt Tiểu Thần Hi đã bị cấu bẹo tới bầm dập. Hai mắt hắn bốc lửa, chỉ muốn phát điên.
Trong lúc Thần Nam phân tâm, đấu khí mà Tiểu Hầu gia ác độc chém ra đã phóng tới chỉ cách hắn ba thước. Hắn vội vàng quay người vận chuyển huyền công, phát ra một luồng ánh sáng kim sắc chống đỡ lại với đấu khí mạnh đang tấn công tới. Nhưng do quá vội vàng, màn ánh sáng dựng lên không ngăn chặn được toàn bộ đấu khí ở bên ngoài, hắn lập tức bị đánh bay ra.
Thần Nam quay cuồng trên không, bay xa ba trượng rồi rơi xuống. Đòn tấn công của đấu khí mặc dù không làm cho Thần Nam bị nội thương nghiêm trọng nhưng vẫn làm cho ngực hắn đau đớn âm ỷ. Hắn lau sạch máu ở miệng, nhìn chằm chằm cô ả nói: “Nếu như bây giờ ngươi buông Thần Hi ra ta thề sau này tuyệt đối không động tới ngươi.”
“Ha ha!..” Cô ả xinh đẹp cười lớn nói: “Ngươi hôm nay còn mạng mà rời khỏi nơi đây thì hãy khoác lác.” Bốn tên công tử quý tộc bên cạnh cô ả cũng cười theo, rõ ràng rằng bọn chúng đã quyết tâm lấy mạng Thần Nam.
Tiểu Thần Hi nhìn thấy miệng Thần Nam có máu tươi, lo lắng kêu lên: “Ca ca muội không sao, huynh đừng phân tâm…” Lời còn chưa nói hết đã bị ả kia véo vào miệng.