Suy đoán này khiến Tần Tiêu lạnh cả người. Ông đang nghĩ làm sao để cứu được Tổng thống, đúng lúc ấy, một con nhện đen khổng lồ bỗng xuất hiện phía sau lũ cướp vũ trụ. Chính là thực thể tinh thần của Chu Thiên Dịch, Trưởng phòng Điều tra Liên bang.
Lúc này, nhện đen xuất hiện với kích thước thật của nó. Hình thể khổng lồ kia không thua kém gì tàu chiến của cướp vũ trụ. Tám cái chân vung nhanh giữa không gian như thanh đao điện từ sắc bén, nhoáng cái đã chém vài chiếc tàu chiến của cướp vũ trụ thành từng mảnh.
Thực thể tinh thần phối hợp tác chiến, Chu Thiên Dịch quyết định liều chết cứu người.
Con nhện khổng lồ đột ngột xuất hiện khiến lũ cướp luống cuống. Chu Thiên Dịch cưỡng chế mở đường máu thành công từ sau lưng bọn chúng. Hắn lái tàu chiến xé tan hàng phòng ngự của lũ cướp, nhện đen đứng trên tàu chiến của hắn, phương tiện chiến đấu cỡ nhỏ kia lập tức bay đến bên cạnh phi thuyền Tổng thống.
Lúc này, Tổng thống Harrison đang đứng ở phòng điều khiển của phi thuyền với sắc mặt vô cùng khó coi.
Tuy đội hộ vệ Tổng thống đã được huấn luyện chuyên nghiệp nhưng so với lũ cướp liều chết kia, sức chiến đấu của họ thật sự không cùng cấp bậc. Không thể ngờ được bọn chúng lại khởi động chương trình tự hủy trên tàu chiến rồi lao thẳng vào họ.
Đội hộ vệ thương vong nghiêm trọng, lồng phòng ngự cũng đã vỡ vì liên tục bị va đập và phải hứng chịu những vụ nổ.
Thấy phi thuyền bắt đầu nghiêng ngả sắp rơi, Harrison hít thở sâu, nhắm mắt lại, chấp nhận mình sẽ chết tại đây.
– –ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN—
Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên qua thiết bị liên lạc: “Tổng thống, vào khoang thoát hiểm nhanh, tôi sẽ đón ngài!”
… Là Chu Thiên Dịch?
Harrison mừng rỡ, vội vàng vào khoang thoát hiểm, khởi động hệ thống thoát nạn khẩn cấp.
Vừa rồi, bị cướp vũ trụ bao vây, khoang thoát hiểm không có tác dụng gì cả. Khoang thuyền được đẩy ra đó sẽ bị pháp laser của bọn chúng bắn nổ ngay tức thời. Nhưng giờ có Chu Thiên Dịch tiếp ứng, có lẽ ông vẫn còn hy vọng sống.
Khoang thoát hiểm của Harrison bị đẩy ra cực nhanh.
Chu Thiên Dịch lái tàu chiến linh hoạt di chuyển trong vũ trụ, đón lấy khoang thoát hiểm đang rơi xuống một cách vô cùng chuẩn xác.
Gần như cùng lúc đó, nhện đen của hắn phun ra tơ nhện màu trắng đặc quánh. Những sợi tơ kết thành mạng nhện dày cui cực kỳ nhanh, tạo thành một tấm lưới phòng ngự dày dặn, chắc chắn phía ngoài khoang thoát hiểm của Tổng thống.
Ầm!
Một quả pháo điện từ bay tới bị tơ nhện chặn lại. Ngọn lửa nhức mắt từ vụ nổ thiêu cháy mạng nhện chỉ trong nháy mắt nhưng khoang thoát hiểm đã không thấy đâu nữa.
Tiếng chửi bới vang lên giữa lũ cướp: “Mẹ kiếp! Đuổi theo cho tao!”
Ai cũng biết Chu Thiên Dịch là Lính gác cấp S, năng lực đặc biệt tiến hóa ra được của thực thể tinh thần là mạng nhện có thể trói người. Không ngờ khi thứ mạng nhện kia xếp chồng lên nhau còn có thể cản được một quả pháo truy kích ngay thời khắc mấu chốt?!
Pháo truy kích bị chặn lại, Chu Thiên Dịch lợi dụng hai giây ngắn ngủi đó tăng tốc tàu chiến lên ngưỡng tối đa, đưa khoang thoát hiểm của Tổng thống bỏ trốn nhanh như tên bắn, bay thẳng vào vũ trụ tăm tối.
Lũ cướp dần dần bị hắn bỏ xa.
Bấy giờ Chu Thiên Dịch mới mở cửa sổ nóc của tàu chiến, đưa Tổng thống Harrison vào trong.
Thấy sắc mặt hắn tái xanh, Harrison lập tức kết nối với tua ý thức với Chu Thiên Dịch.
Vừa rồi, vì bảo vệ hai người trốn thoát, nhện đen bị pháo laser nổ cho thương tích đầy mình, thậm chí rụng mất ba chân. Thực thể tinh thần bị thương sẽ khiến chủ nhân đau đớn. Lúc này, hang động trong thế giới tinh thần của Chu Thiên Dịch đang rung lắc như sắp sập.
Nhưng hắn vẫn kiên cường chịu đựng, nói: “Tổng thống, thành thật xin lỗi, tôi tới trễ. Phòng Điều tra có tay trong của bọn họ, tôi mất khá nhiều thời gian mới cắt đuôi được Kloger, tìm ra được vị trí ngài gửi tín hiệu cầu cứu.”
Harrison nghiêm túc nói: “Đừng nói nữa. Cậu tập trung lái tàu chiến đi, để tôi chữa trị cho cậu.”
Thế giới tinh thần của Chu Thiên Dịch là hang động khổng lồ như một mê cung sâu hun hút dưới lòng đất, nhện đen cũng đã trở về nơi này vì bị thương nặng. Harrison vươn tua ý thức màu xanh lục ra, nhẹ nhàng quấn quanh nhện. Vầng sáng dịu mắt mang theo cảm giác ấm áp len lỏi khắp mình nhện. Đồng thời, vô số sợi dây leo xanh biếc đang vươn dài, gia cố lại hang động lung lay sắp sập.
Năng lực chữa trị của Dẫn đường cấp S+ quả nhiên hùng mạnh, chỉ một lát thôi đã ổn định được thế giới tinh thần của Chu Thiên Dịch.
Harrison thở phào một hơi, bình tĩnh nói: “Không ngờ bọn chúng nắm được cả thông tin lịch trình di chuyển, cấu kết với cướp vũ trụ tập kích trên đường. Đội hộ vệ của tôi gần như bị tiêu diệt sạch.”
Chu Thiên Dịch thấp giọng nói: “May mà tôi kịp ra được nội gián trong Phòng Điều tra sớm, kịp cắt đuôi trước khi tên Kloger đó ra tay với tôi. Không thì…”
Không thì Tổng thống đã chôn thây ở khu không người ngoài vũ trụ, Chu Thiên Dịch cũng sẽ bị giết hoặc bị khống chế.
Hai người nhìn nhau, sắc mặt đều rất khó coi.
Harrison nói: “Chúng ta có thể trốn đi đâu đây? Chắc chắn lũ cướp đó sẽ truy sát.”
Chu Thiên Dịch cũng không biết hắn có thể đưa Tổng thống đi đâu. Hắn chỉ có một chiếc tàu chiến này, nhỡ chẳng may bị lũ cướp đuổi kịp, hắn phải ứng phó sao với cả trăm tên điên sẵn sàng liều chết kia?
Đúng lúc này, một chiếc tàu bay cỡ nhỏ bỗng xuất hiện ngay gần đó. Tốc độ của chiếc tàu bay kia không thua kém gì tàu chiến của Chu Thiên Dịch, hiển nhiên là phương tiện dân dụng có tốc độ cao nhất, giá cả siêu đắt đỏ, thường được các phú hào mua về sử dụng.
Chiếc tàu bay kia chủ động gửi đề nghị trò chuyện tới, thông tin vắn tắt là: Trưởng phòng Chu, theo tôi.
Chu Thiên Dịch giật mình, lập tức kết nối. Một gương mặt lạ lẫm xuất hiện trên màn hình đối thoại. Người kia nuôi một bộ râu dài bạc trắng, lông mày rất rậm, trên mặt có nhiều nốt ruồi và nếp nhăn, hệt như một ông già bình thường. Nhưng đôi mắt kia lại bình tĩnh, sắc bén, trông cực kỳ quen.
Là Nguyên soái Tần Tiêu?
Nhiều năm làm Trưởng phòng Điều tra đủ giúp Chu Thiên Dịch nhận ra một người chỉ bằng ánh mắt.
Trong lúc hắn vẫn đang kinh ngạc, đối phương đã trầm giọng nói: “Lũ cướp vũ trụ đó sẽ không buông tha hai người đâu. Mau chuyển tiếp không gian tới chòm sao Nam Tam Giác theo tôi.”
Vừa dứt lời, tàu bay của ông lập tức biến mất khỏi tầm nhìn.
Ngay phía trước chính là điểm chuyển tiếp không gian, Chu Thiên Dịch quyết đoán đi theo.
Một điểm chuyển tiếp có thể đi tới nhiều thiên hà khác nhau, Chu Thiên Dịch chọn chòm sao Nam Tam Giác.
Kết quả, vừa chuyển tiếp xong chưa được bao lâu, bọn họ đã bị hút thẳng vào một lỗ sâu vũ trụ khổng lồ.
Tàu chiến bị hút vào vòng xoáy của lỗ sâu quay cuồng như con thuyền bị sóng đánh, Chu Thiên Dịch và Harrison hoảng đến mức suýt nôn mửa. Thấy không xa phía trước, tàu bay của Nguyên soái cũng đang lắc lư giữa lốc xoáy của lỗ sâu, Chu Thiên Dịch đành yên lặng mở lồng phòng ngự.
Hơn mười phút sau, tiếng động ruỳnh ruỳnh vang lên, bọn họ rơi xuống một hành tinh lạ.
[Lại có máy móc của con người rơi xuống nữa nữa nữa rồi!] [Lần này vẫn là do Nhiên Nhiên đưa tới hả?] [Cậu ấy sợ chúng mình buồn chán nên đưa bao nhiêu là người đến chơi cùng chúng mình đúng không?] [Nhiên Nhiên tốt với chúng mình quá]Bước ra từ tàu chiến, tàu bay, ba người trông thấy một khu rừng giăng kín sương đỏ.
Tiếng vo ve không ngừng vang lên trên đầu, sao trông đám côn trùng biết bay này có vẻ giống nhện thế nhỉ?
Chu Thiên Dịch và Harrison liếc nhìn nhau.
Chuyện gì thế này? Nguyên soái đã biết trước về nơi này sao?
Tần Tiêu không bận tâ m đến ánh mắt nghi hoặc của hai người, ông nhìn rừng sương đỏ trước mặt với tâm trạng ngổn ngang.
Khi đó, Nhiên Nhiên của ông đã một mình sống ở đây suốt ba năm sao?