Mặc Âu nghiêng người nằm lên trên, đè anh dưới thân. Một tay vẫn giữ chặt lấy tay anh, tay kia chống người nắm lấy cằm anh mà hôn xuống.
Hàn Thiên Nhược có chút bất ngờ. Tuy có suy nghĩ muốn đẩy cô ra, nhưng cả người cứng ngắc nhìn thẳng vào khuôn mặt mềm mịn trắng nõn, không có lỗ chân lông của cô đang phóng to trước mặt.
Đầu óc hoàn toàn tê dại, trống rỗng.
Mặc Âu khơi mào hứng thú cũng nhanh mà kết thúc dục vọng bắt đầu mới nổi lên của anh cũng nhanh không kém.
Cô vuốt ve khuôn mặt của Hàn Thiên Nhược, cười dịu dàng nói: “Nói cho em, anh hiểu lầm những chuyện gì về em”
Hàn Thiên Nhược im lặng, sắc mặt âm trầm nhìn cô.
”Các người mở mắt được rồi” Mặc Âu vừa nhìn anh vừa nói.
Giang Lục mất kiên nhẫn bỏ hai tay ra làu bàu: “Chị kêu bọn em…” che mắt làm gì.
Lời còn chưa nói hết, anh đã hét lên một tiếng:
“ÔI ANH YÊU ƠI! Em hình như bị ung thư mắt rồi. Thế mà lại thấy Âu tỷ nhà chúng ta đè được ngài Death đấy”
Truy Bạch nhíu mày: “Chẳng lẽ anh cũng bị ung thư mắt à?”
Tống Diệp mắt chữ A mồm chữ O tự nhéo tay mình một cái: “Ui da! Không phải giả. Là thật!”
Tần Quân âm thầm vỗ trán.
Thiên Nhược ơi là Thiên Nhược! Chưa gì tôi đã cảm thấy được sau này cậu chính là một hôn quân thực thụ rồi.
Mạn Tinh thì ngậm miệng, không nói một lời nào.
Chết tiệt! Cô tính sai rồi. Hai người này thế mà đã tiến triển nhanh như vậy.
Không những thế, cô ta còn có tư cách trèo lên thân người đáng lẽ ra là chồng của cô sau này mới đúng.
Không thể để cho tình cảm hai người này phát triển thêm được. Cô phải nghĩ ra mưu sách nào đó, triệt để cắt đứt mối quan hệ không nên có này.
Mặc Âu từ vuốt ve khuôn mặt, chuyển sang cổ, yết hầu lên xuống dồn dập của anh, rồi xương quai xanh tinh xảo, cuối cùng là dừng tay ở ngực.
Hàn Thiên Nhược hô hấp khó khăn. Từng cái lướt nhẹ từ ngón tay của cô trên mặt da của anh khiến cơ thể nổi lên từng đợt run nhẹ.
Chết tiệt! Cô lại dễ dàng khơi mào dục vọng của anh.
Hàn Thiên Nhược nắm lấy tay Mặc Âu, không cho cô động chạm lung tung nữa.
Tránh việc phun trào núi lửa.
Mặc Âu tất nhiên nhận ra sự thay đổi đó của anh, cô cong môi, ghé sát vào tai anh thì thầm nói:
“Hay chúng ta đuổi bọn họ ra ngoài rồi làm việc… đại sự”
Thanh âm cuối Mặc Âu vô tình kéo dài ra, nói chậm lại.
Hàn Thiên Nhược đen mặt, nghiêng đầu tránh khỏi hơi thở dụ ngọt của cô.