Đợi hai người ngừng chơi đùa thì trêntóc, trên mặt, trên quần áo đều có bọt kem cả. May mắn là mùa hè, dù sao cũng phải tắm rửa. Cố Hàm Ninh lui bước, nhìn bộ dáng của Triệu Thừa Dư không may mắn thoát khỏi, vừa lòng cười.
“Đã như vậy, chúng ta cùng nhau tắm đi.Anh chịu trách nhiệm rửa sạch chỗ anh làm dính trên người em, chỗ em làm dính trên người anh thì phiền em rửa sạch.” Triệu Thừa Dư đưa tay laubên má, xê dịch bước chân, chặn cửa phòng tắm, bộ dạng đứng đắn đề nghị.
“Xuy! Nằm mơ.” Ánh mắt Triệu Thừa Dưnóng rực, nhìn chằm chằm vào Cố Hàm Ninh, khiến cô nóng ran lên, khóemôi hơi vểnh lên, đang định không để ý miệng mình còn chưa súc sạch màchuồn ra ngoài cửa, đã bị Triệu Thừa Dư chân tay dài túm lại.
“Anh không chỉ thích nghĩ, còn thíchlàm.” Triệu Thừa Dư kề đôi môi nóng bỏng của mình lên trán Cố Hàm Ninh,hơi thở của Triệu Thừa Dư phả vào mặt cô, khiến nhiệt độ trên mặt cô lại cao thêm một chút, có lẽ là ảo giác của cô, khi Triệu Thừa Dư ôm cô,nhiệt độ trong phòng tắm bỗng tăng cao rồi.
Đến cuối cùng, tất nhiên Cố Hàm Ninhkhông thể rời phòng tắm. Cô nửa đẩy nửa muốn bị Triệu Thừa Dư càng ngàycàng thở gấp lột sạch, nửa giam cầm cùng vào phòng tắm.
Mãi đến khi vật màu trắng nóng rực theotiếng ngâm của Triệu Thừa Dư vương ra tay và bụng của Cố Hàm Ninh, cônặng nề sa vào lồng ngực nóng rực, thì đầu óc mới tỉnh táo hơn chút.
Đẩy người ra, Cố Hàm Ninh tự mình tắmrửa, cô lau tóc ướt sũng đi đến phòng ngủ thấy Triệu Thừa Dư đã thay áophông trắng và quần đùi kẻ ô màu lam làm đồ ngủ, chân dài đặt thẳng trên giường, tựa lưng vào tường, đang cầm điều khiển từ xa chuyển kênh liêntục, cả người vừa sạch sẽ vừa nhàn nhã, cô chỉ có thể trừng anh, dùng âm thanh còn yếu mà lên giọng đuổi người: “Anh trở về ngủ đi a.”
Triệu Thừa Dư ngẩng đầu nhìn lại, khóemôi vểnh lên: “Anh không đem chìa khóa đi, các anh ấy chắc là ngủ rồi,nếu đánh thức thì không tốt lắm.”
Cố Hàm Ninh muốn nói, vậy thì đi phòngkhác ngủ đi, nhưng nghĩ đến căn phòng kia đã khóa, còn phòng khách chỉcó một chiếc sô pha hẹp, chỉ là sô pha đôi bình thường, chắc chắn TriệuThừa Dư không thể ngủ trên đó được, giọng nói liền nghẹn lại, trừngTriệu Thừa Dư nói không nên lời.
Thì ra, anh đã chuẩn bị kế hoạch sẵn, đêm nay căn bản là sẽ không về ngủ.
“Huống hồ, chỉ có một mình em, anh không yên tâm nha.” Triệu Thừa Dư cười xuống giường, kéo tay cô để cô ngồixuống giường: “Anh sấy tóc cho em.”
Cố Hàm Ninh nhìn ánh mắt ân cần của Triệu Thừa Dư, cười giận: “Sáng mai em muốn ăn cháo thịt nạc.”
“Được. Còn có món sinh tiên (*) mà emthích ăn, ở cửa tiểu khu cũng có, có muốn uống sữa đậu nành không? Emthích uống sữa đậu nành thật ngọt, để anh mua cho em nhé!” Mắt TriệuThừa Dư sáng lên, vừa cười vừa nói, trên tay cầm máy sấy, mi nhíu chặtlại, chuyên chú sấy tóc cho Cố Hàm Ninh.
(*) sinh tiên: tức là bánh bao sinh tiên, đặc sản của vùng Thượng Hải, Tô Châu, Gia Hưng, Hồ Châu
“Không cần mua nhiều như vậy.” Cố HàmNinh cúi đầu, cảm giác bàn tay thô ráp của Triệu Thừa Dư mơn trớn trênda đầu mình, làm cô không khỏi cảm thấy thoải mái mà nheo mắt.
Mở mắt ra, đập vào mắt là khuôn mặt quen thuộc, từ từ nhắm hai mắt lại, tiếng ngáy mũi nhẹ nhàng, hơi thở nhènhẹ phả vào mặt mình, tóc đen, có vẻ trẻ con hơn bình thường nhiều. CốHàm Ninh lần nữa nhắm mắt, khóe môi nhếch lên, lười biếng không muốn rời giường.
Mở mắt ra là có thể thấy Triệu Thừa Dư,vẫn không cần rời giường ngay, có thể bình yên ngủ thêm một giấc, cảmgiác như vậy, rất mới mẻ, dường như cũng không tệ.
Có lẽ do tâm tình được thả lỏng, nên CốHàm Ninh mơ màng lại ngủ tiếp, chờ đến khi cô tỉnh giấc thì không thấyngười nằm bên cạnh đâu, cô híp mắt, cười, đặt bàn tay lên chỗ Triệu Thừa Dư nằm, vẫn còn một chút hơi ấm vương lại đó, xem ra anh cũng mới dậythôi.
Bên trong phòng tắm phát ra tiếng rấtnhỏ, tuy rằng đã qua thời gian thức dậy bình thường, nhưng cô đột nhiênlại không muốn rời giường, nghĩ cứ như thế này, lại thêm lười biếng.
“Cạnh” cửa nhẹ mở ra, Cố Hàm Ninh mởmắt, ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Triệu Thừa Dư cười dịu dàng, thấy CốHàm Ninh đã tỉnh, liền đi đến.
“Nếu đã dậy thì rời giường đi. Anh xuống mua đồ ăn sáng, em rửa mặt xong là có thể ăn rồi.” Triệu Thừa Dư đếnbên giường, vươn tay ra trước mặt Cố Hàm Ninh.
Cố Hàm Ninh duỗi thẳng thắt lưng mới đặt tay mình vào tay của Triệu Thừa Dư để anh kéo cô dậy.
Triệu Thừa Dư thấy bộ dáng lười biếngkhó thấy được của Cố Hàm Ninh, khom lưng gõ nhẹ lên trán cô một cái:“Mau rời giường thôi, con heo lười.”
Cố Hàm Ninh khẽ nhếch môi, gật đầu, nhìn Triệu Thừa Dư ra khỏi phòng, rồi mới chậm chạp rời giường. Khi cô mớirửa xong mặt thì nghe thấy tiếng mở cửa, Triệu Thừa Dư về nhà xách theomột túi to: “Mau lên, thức ăn còn nóng.”
Tối hôm sau, Cố Hàm Ninh đưa tay đẩy mặt Triệu Thừa Dư, dở khóc dở cười nhìn khuôn mặt của Triệu Thừa Dư đã biến hình trong bàn tay cô: “Này, em không ăn đâu.”
Miệng Triệu Thừa Dư đang ngậm một múisầu riêng, chu môi, muốn đút vào miệng Cố Hàm Ninh, hai người cười đùamột lúc lâu, Triệu Thừa Dư mới đứng dậy: “Anh đi đánh răng cho sạchtrước, quay lại sẽ hôn em.”
Cố Hàm Ninh cười to ngã vào sô pha, nhìn thấy anh nhẹ nhàng bước vào phòng tắm, biết người này chắc chắn sẽ làm.
Tối ngày thứ ba, Cố Hàm Ninh đang xemphim chăm chú, trên đó đang chiếu phim Hàn đứng đầu, cô có xem vài lần,nhớ ra hồi xưa dường như cô không hề xem tập cuối, dứt khoát xem chămchú, đợi Triệu Thừa Dư từ phòng đối diện trở về, ngồi xuống cạnh cô, côvung tay, ánh mắt chưa rời: “Anh tự chơi đi, em muốn xem ti vi.”
“Ừm, được thôi.” Triệu Thừa Dư đơn giản đáp, rồi ngồi xuống bên cạnh.
Chỉ chốc lát, Cố Hàm Ninh liền cảm thấykhông đúng, thêm một tay ở dưới áo phông của cô, vuốt ve eo cô, lúc đầucô còn chưa phản ứng, chỉ là hơi nhíu mi. Đến khi cánh tay đó dần dần di chuyển hướng lên trên, cô không nhịn được mà giữ chặt quần áo, nói to:“Đừng làm loạn nữa, em muốn xem ti vi.”
“Ti vi nào có đẹp bằng anh.” Tiếng lẩmbẩm vang lên bên cổ cô, cô nhíu mi, đột nhiên cả người cứng đờ: “Anh làm gì…” Phần sau đã bị người ta nuốt vào bụng, chỉ để lại tiếng a ưm lượnlờ.