Trấn Bắc Vương bễ nghễ liếc mắt một cái, không xen lẫn bất kỳ tia cảm xúc nào, Tôn Lão Lục biết mình sắp chết sắc mặt mới trở nên trắng bệch, bất quá vẫn là cắn chặt hàm răng không có nói ra bất kỳ lời nào.
Vương phi vui mừng sai bọn hạ nhân động thủ, trong lòng nàng cực kỳ sảng kɧօα”ϊ, rốt cục có thể loại trừ Thẩm Ngọc cái họa lớn trong lòng này, lại nghe được câu nói tiếp theo của Trấn Bắc Vương.
“Trói Thẩm Ngọc lại, trở về vương phủ.”
“Cái gì?” Vương phi kinh ngạc, “Vương gia, tiện nhân này sau lưng người làm không biết bao nhiêu thủ đoạn xấu xa, cùng nhiều nam nhân cấu kết, người cứ như vậy khoan dung y?”
“Vậy theo ngươi nói, nên xử trí như thế nào?”
Trấn Bắc Vương ý tứ hàm xúc nhìn chằm chằm Vương phi.
“Loại người không trong sạch cùng phóng đãng này, nhốt lồng heo thả trôi sông là tiện nghi y! Tốt nhất là nên áp dụng mộc lư chi hình! Y không phải thích bị nam nhân thượng sao?” Vương phi càng nói càng hưng phấn.
*hình phạt mộc lư: ai không biết thì search google nhé, cái này nhạy cảm t không chú thích trực tiếp được.
Trấn Bắc Vương âm u nói: “Nếu ngươi còn nói nhiều hơn một câu nữa, liền theo hình phạt ngươi nói, để cho ngươi nếm thử trước một lần!”
Vương phi bị doạ cho bối rối, Trấn Bắc Vương xoay người lên xe ngựa, nàng giật mình một cái vội vàng đuổi theo.
Thẩm Ngọc bị trói trở lại xe ngựa, từ phía xa truyền đến tiếng kêu thảm thiết đầy đau đớn của Tôn Lão Lục, y mới dần khôi phục lại tinh thần.
“Đau —- “
Hạ nhân đem Thẩm Ngọc trói vào một cây cột, Thẩm Ngọc chỉ cần bị chạm vào một cái thôi, đều đau đớn đến tận cốt tủy, tròng mắt y đỏ thẫm, lại không thể động đậy, không thể làm gì khác hơn là nhắm chặt hai mắt nhịn đau.
Lúc này, Tống Thanh từ ôn tuyền trang tử chạy về vương phủ, hắn nghe Hồng Liên nói, cho là Thẩm Ngọc thật bị Tôn Lão Lục mang đi trang tử, sau khi đến rồi lại phát giác có gì đó không đúng, cưỡi ngựa chạy như bay quay trở về, thì thấy được cảnh tượng này trong sân.
“Thẩm Ngọc!”
Tống Thanh trời sinh lãnh cảm gặp biến không biết sợ hãi, cũng tránh không được có chút mất chừng mực, nhảy xuống ngựa đẩy bọn nô tài ra.
“Y là Trắc phi của Vương gia! Các ngươi làm sao dám đối với y như vậy!”
Tống đại ca.
Là giọng nói của Tống Thanh, Thẩm Ngọc khẽ mở mắt, đau đớn khó nhịn.
“Người…. người sao rồi?”
Tống Thanh mắt như muốn nứt ra, làm sao có thể…làm sao có thể đối với y như vậy? Tống Thanh từ lúc sinh ra tới nay lần đầu tiên gặp được một người không tính kế hại ai giống như Thẩm Ngọc, y đơn thuần giống như một trang giấy trắng vậy, không dính một vết mực nào, cho nên người khác nói cái gì cũng đều tin, đã nhận định một chuyện có chết cũng không quay đầu lại.
Y không nên gặp loại đối xử này!
Thẩm Ngọc nhìn thấy bộ dáng lo lắng cùng hoảng hốt của Tống Thanh, y rất muốn nói cho hắn biết y không sao, nhưng không thể làm thủ ngữ, đành phải kéo lên một nụ cười ảm đạm.
“Là Bổn vương ra lệnh.” Trấn Bắc Vương lạnh lùng nói.
“Vương gia, Thẩm Ngọc cho dù có phạm vào đại tội, xin Vương gia trước tiên hãy cởi trói cho y đã, truyền gọi Biển thái y đi…”
Tống Thanh phốc một cái quỳ trêи mặt đất, dập đầu gõ đến nền đá vang lên.
“Thẩm Ngọc đây là cổ độc tái phát, thuộc hạ thấy tận mắt! Y đối với người hết sức chân thành, sao người lại đi tin vào mấy cái lời gièm pha đó, thế nào lại nhắm mắt coi như không thấy chứ?!”
“Thế nào? Ngươi cũng đau lòng y? Nếu không phải do ngươi canh chừng y không tốt, để cho người ngoài thừa dịp vắng mà vào, tại sao có thể có chuyện hôm nay?”
Tống Thanh yên lặng, cuối cùng phục trêи đất: “Thuộc hạ thất trách, nhưng không liên quan đến Thẩm Ngọc…”
Tống Thanh dập đầu đến chảy cả máu, vẫn còn muốn thay Thẩm Ngọc cầu xin tha thứ, lại bị Hồng Liên kéo.
“Tống đại gia, ngài ngậm miệng lại đi…..cái tính tình kia của Vương gia khi nào thì đến phiên ngươi quơ tay múa chân, ngươi càng thay Thẩm Ngọc nói chuyện, xử phạt lại càng thêm tàn nhẫn.”
“Giúp y gột rửa sạch sẽ!”
Trấn Bắc Vương phất tay áo bỏ đi, chỉ để lại mấy chữ vô tình.
Y phục trêи người Thẩm Ngọc bị lột xuống sạch sẽ, chỉ còn xót lại tiết khố, một thùng nước lạnh như băng từ trêи đầu dội xuống.
Thẩm Ngọc vốn bị cổ độc tái phát hành hạ đến mất đi ý thức, bị nước lạnh kϊƈɦ thích, ngược lại tưới tắt lửa nóng trêи người y, khiến y hơi hơi thanh tỉnh chút.
Tầm nhìn môиɠ lung…tai cũng nghe không rõ…..
Tống đại ca đang gọi ta sao? Hắn đang nói cái gì? Hắn thật giống như đang khóc…..đừng như vậy, ngươi vừa khóc làm cho ta cũng muốn khóc nha.