Giản Tùy Lâm vươn tay xé áo sơ mi hắn ra, hôn thẳng từ cằm xuống ngực hắn.
Giản Tùy Anh sắp phát rồ, hét lên: “Giản Tùy Lâm! Đ*t mẹ mày buông ra mau! Mày muốn làm gì hả! Tao phải giết chết mày!”
Giản Tùy Lâm mắt điếc tai ngơ, để lại một chuỗi dấu hôn trên phần ngực rắn rỏi của hắn. Cả người cậu đã nóng đến là khó chịu, việc thân cận thể xác với Giản Tùy Anh kích thích cậu kinh khủng, một thứ con người ta khát vọng bấy lâu nay ở ngay trước mắt, mấy ai có thể thờ ơ cho được, cậu chỉ ước gì mình có thể nuốt Giản Tùy Anh vào bụng mà thôi.
Giản Tùy Anh chửi đến khi giọng đã khàn hẳn đi, nhưng không tài nào ngăn cản động tác của cậu ta được. Đúng vào ngay lúc này, bên tai hắn bỗng vang lên tiếng chuông quen thuộc.
Cả hai giật mình, Giản Tùy Lâm ngẩng đầu lên nhìn chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường của Giản Tùy Anh.
Cậu vốn định cầm máy lên để tắt cuộc gọi, thế nhưng khi trông thấy màn hình điện thoại lại do dự. Trên màn hình không hiện tên người gọi, song cậu biết dãy số này.
Giản Tùy Anh bặm trợn trừng cậu.
Giản Tùy Lâm vươn tay bịt kín miệng Giản Tùy Anh rồi nghe máy, “A lô.”
Bên đầu dây kia im bặt, dường như vừa muốn mở lời vừa nghẹn ứ.
Giản Tùy Lâm gằn giọng, “Lý Ngọc.”
Giản Tùy Anh trợn mắt, kêu ưm ư song vẫn không phát ra thành tiếng, bàn tay của Giản Tùy Lâm bịt kín miệng hắn mất rồi.
Lý Ngọc trầm giọng hỏi: “Tại sao lại là cậu nghe máy.”
“Anh tôi uống với các trưởng bối nhiều quá nên tôi đưa anh ấy về nhà.”
“Anh ấy có ở đó không, có trò chuyện được không?”
“Không, anh tôi không muốn gặp lại cậu nữa, cậu cũng đừng gọi cho anh ấy nữa.”
Lý Ngọc hờ hững nói: “Cậu tưởng là cậu có tư cách để trả lời thay anh ấy à? Chuyện giữa chúng tôi không đến phiên cậu bận tâm.”
Trong mắt Giản Tùy Lâm lóe hận ý, “Lý Ngọc này, bộ cậu tưởng cậu là cái gì cơ chứ. Dẫu sao tôi cũng là em trai ruột của anh ấy, còn cậu chẳng qua chỉ là một tình nhân nhỏ gặp qua là quên ngay, đừng có đề cao mình quá.”
Lý Ngọc đương định nói gì đó thì tay Giản Tùy Lâm bỗng đau, cậu ta “Shhh” một tiếng, vung tay ra theo bản năng, Giản Tùy Anh cắn mạnh cho cậu ta một cái rồi há miệng nói: “Giản Tùy Lâm! Mày thả tao ra! Lý Ngọc!”
Giờ đây hắn chẳng thèm đếm xỉa đến ân oán giữa hắn và Lý Ngọc nữa, cứ cái đà này thì hắn thật sự không chấp nhận nổi hậu quả mà hắn đoán được.
Giản Tùy Lâm vội vã cúp máy, còn tháo pin ra nhanh như cắt, ném sang một bên.
“Anh à, anh muốn để cậu ta đến cứu anh ư? Không có cái mùa quýt đó đâu, dù cậu ta có tìm được đây thì ít nhất cũng phải mất tận mấy ngày, chúng ta sẽ có đủ thời gian…” Giản Tùy Lâm cúi người xuống, đầu lưỡi mềm mại nhẹ nhàng liếm đầu v* Giản Tùy Anh, cả người hắn run rẩy không ngừng.
Mãi đến khi Giản Tùy Lâm dùng kéo cắt thủng quần hắn, hắn mới không thể không tin rằng, Giản Tùy Lâm nghiêm túc thật.
Giản Tùy Lâm xé toạc chiếc quần rách trên người hắn, lấy tay sóc lọ cho phần thịt mềm ẩn nấp bên dưới quần lót màu trắng.
Mặt Giản Tùy Anh đỏ gay, gân xanh nổi lên trán, hắn trơ mắt nhìn Giản Tùy Lâm cúi người xuống, liếm một vòng dọc theo đường cong của vật đó, rồi lại từ dưới lên trên.
Mặc dù lòng hắn có căm ghét hay khiếp đảm đến thế nào thì đàn ông vẫn không thể tự chủ được bản thân mình, dưới sự kích thích kiểu này đã dần dà có phản ứng.
Giản Tùy Lâm cảm nhận sự thay đổi của “nó” bằng lưỡi mình, chính cậu cũng dần hưng phấn, thân dưới căng cứng đến là đau đớn.
Cậu kéo quần lót Giản Tùy Anh xuống, bé bự nửa mềm nẩy mình từ trong bụi cỏ, lồ lộ trần trụi trong không khí.
Giản Tùy Anh rất muốn gân cổ lên gào, tiếc là bây giờ hắn đã hoảng đến nỗi gần như tắt tiếng.
Gương mặt Giản Tùy Lâm đỏ bừng như thể đã hưng phấn đến nỗi không thể tự chủ được nữa, cậu ta mỉm cười nhìn Giản Tùy Anh, dịu dàng gọi một câu, “Anh ơi…”
Giản Tùy Anh run giọng đáp: “Mày còn dám gọi tao!”
“Em cũng ước gì anh không phải anh trai em, như vậy chắc là anh sẽ không cự nự em đến thế.” Giản Tùy Lâm vừa nói vừa cúi người, dùng chóp mũi để thử đụng chạm dương v*t của Giản Tùy Anh, sau đó há miệng ngậm nó vào.
“Ưm…” Cả người Giản Tùy Anh giật nảy.
Hắn tin rằng đời này hắn sẽ chẳng gặp một chuyện nào khiến hắn muốn đâm đầu chết ngay hơn chuyện “thằng hai” nhà mình bị chính em trai ruột ngậm trong miệng cả.
Giản Tùy Lâm chưa từng có kinh nghiệm về mặt này, kỹ xảo quá đỗi trúc trắc. Cậu chỉ đành dựa vào trí tưởng tượng để dùng lưỡi xoay vòng và liếm cục cưng của Giản Tùy Anh, còn nuốt vào nhả ra liên hồi. Cảm giác khi ngậm cả cây thịt vào miệng cực kỳ khó chịu, nhưng cậu lại cảm thấy hưng phấn đến lạ bởi có thể khống chế dục vọng của Giản Tùy Anh.
dương v*t dần dà cứng hơn trong miệng cậu, Giản Tùy Anh không thể kiềm chế được phản ứng tự nhiên của cơ thể mình, bị màn khẩu giao trúc trắc của Giản Tùy Lâm khiến máu tụ hết xuống chỗ đó.
Hình như Giản Tùy Lâm càng lúc càng thạo, bắt đầu phun ra nuốt vào thứ trong miệng theo tiết tấu, khoang miệng ẩm ướt đem đến thứ khoái cảm không thể tả bằng lời lên cả tâm sinh lý của đàn ông, mối quan hệ cấm kỵ lại khiến cả thân xác lẫn tâm hồn Giản Tùy Anh bị chìm trong trạng thái vô cùng hoảng sợ, bởi vậy mỗi một kích thích đều bị phóng to đến vô tận.
Gương mặt trắng mịn của Giản Tùy Lâm túa mồ hôi, đôi mắt sáng ngời của cậu đã nhuốm màu tình dục rất sẫm.
Giản Tùy Anh cắn môi để kiềm chế mình bật ra bất cứ một âm thanh gì, kích thích ở thân dưới không ngừng lớn dần, hắn cảm thấy quả thật là đang ngâm mình trong chốn địa ngục nước sôi lửa bỏng, một bên là cảm giác tội lỗi của loạn luân, một bên là khoái cảm không thể lảng tránh, hắn sắp sửa phát rồ lên thật rồi.
Dưới sự hầu hạ tận tâm của Giản Tùy Lâm, Giản Tùy Anh rùng mình bắn ra, cậu không tránh không né, để chất dịch này bắn vào miệng mình.
Giản Tùy Lâm hơi nhíu mày, song không biểu lộ vẻ chán ghét mà còn vừa nhổ chất lỏng màu trắng này ra vừa mỉm cười nhìn Giản Tùy Anh.
Giản Tùy Anh chỉ cảm thấy mặt mình sắp bị thiêu cháy đến nơi, cả đời này hắn chưa từng sợ chuyện gì cả, nhưng hắn sợ Giản Tùy Lâm sẽ làm tiếp.
“Tiểu Lâm này, đừng phát điên nữa, mày mau thả tao ra… Mày có biết tao là anh trai mình không, hả? Mày có biết chúng ta có quan hệ huyết thống không? Đầu óc mày bị lừa đá rồi chắc, mày có biết mình đang làm gì không!”
Trên gương mặt thanh nhã của Giản Tùy Lâm xuất hiện một nụ cười đẹp như thỏa mãn khôn cùng, cậu tóm chiếc gối bên cạnh, kê dưới eo Giản Tùy Anh, dịu dàng thủ thỉ: “Anh à, em đang làm chuyện mình vẫn luôn muốn làm mà, thứ mà em muốn chiếm được nhất cả đời này chính là anh.”
Cậu cúi người xuống, banh đùi Giản Tùy Anh ra, nơi riêng tư nhất lộ ra ngay trước mắt cậu, vừa nhìn đã thấy hết cả.
Khi Giản Tùy Lâm cắm ngón tay dính tinh dịch của hắn vào chính hậu huyệt của hắn, lần đầu tiên trong đời, Giản Tùy Anh nảy ra suy nghĩ muốn biến mất khỏi thế giới này trong đầu.
Cảm giác bị chính em trai ruột của mình xâm phạm, phẫn nộ, xấu hổ, căm hận, tuyệt vọng, bao loại cảm xúc ập đến, hắn thật sự không biết nên đối mặt với tất cả chúng như thế nào nữa.
Trong mắt Giản Tùy Lâm chăng kín tơ máu, tuy ngoài mặt trông cậu rất bình tĩnh nhưng vẫn không tài nào che giấu được sự cuồng loạn trong nội tâm.
Vừa nghĩ đến việc mình đang làm chuyện đã ảo tưởng trong vô số đêm tối, cậu đã nắng đến nỗi run rẩy cả người, thứ cảm giác này vừa kích thích và cũng đầy sợ hãi, song cậu sẽ tuyệt đối không dừng tay.
Đã đến bước này rồi thì không thể dừng tay được nữa.
Giản Tùy Anh đã không dùng chỗ đó quá lâu nên hậu huyệt khô khốc không thôi, hơn nữa người hắn cứng còng như chết, dù là một ngón tay cũng ra vào khó khăn.
Giản Tùy Lâm rút ngón tay ra, kề sát người chống tay xuống bắp đùi hắn, cúi đầu vươn lưỡi liếm thịt huyệt khép chặt nọ.
Giản Tùy Anh vùng vẫy điên loạn như bị điện giật, “Giản Tùy Lâm! Mày thả tao ra! Mày điên rồi! Mày điên rồi! Đ*t con mẹ mày, mày thả tao ra! Tao phải giết mày!”
Giản Tùy Anh thấy mình sắp sụp đổ đến nơi thật rồi.
Em trai hắn đang làm gì vậy chứ? Đứa em trai cùng chung một dòng máu đang làm gì với hắn vậy?
Cánh tay đầy sức mạnh của Giản Tùy Lâm đè chặt cơ thể hắn, đầu lưỡi ẩm ướt liếm láp một cách chẳng hề kiêng nể gì ngay tại cửa mình, thậm chí sau khi nơi đó đã mềm dần còn thử luồn lưỡi vào trong thịt huyệt.
Giản Tùy Anh bị kích thích đến nỗi cựa quậy không ngừng, giờ ai có thể đến đây đập chết hắn ngay thì hắn sẽ cảm ơn tám đời tổ tông nhà người đó.
Nhưng hắn thừa biết rằng sẽ chẳng có ai đến cứu hắn cả.
Hắn trơ mắt nhìn gương mặt thanh tú giống con gái của cậu ta, đứa em trai mà đó giờ vẫn luôn bị hắn cười nhạo, yếu đuối và hèn nhát của hắn, trút tấm áo khoác xuống, phơi bày cơ thể gầy gò nhưng đầy rắn rỏi và ngập tràn sự nam tính, sau đó đỡ chân hắn, đâm dương v*t của mình vào trong cơ thể hắn.
Ngay khi lưỡi dao bằng thịt đó xâm nhập, Giản Tùy Anh mở to mắt nhìn với vẻ không dám tin.
Nếu đây là một cơn ác mộng… Không thể nào, nào có người đàn ông bình thường lại đi mơ một cơn ác mộng bị em trai mình cưỡng hiếp cơ chứ.
Hắn rất phục mình bởi đến giờ mà vẫn chưa tức nổ phổi, phun máu ngất xỉu, trái lại còn thừa nhận tất cả mọi thứ một cách vô cùng tỉnh táo.
Thật ra động tác của Giản Tùy Lâm rất đỗi dịu dàng, như thể cực kỳ sợ làm hắn bị thương, còn đâm vào rút ra hết sức cẩn thận để mở vách ruột chật hẹp, từ chậm đến nhanh.
Tiếng thở dốc trầm thấp của cậu không dứt bên tai, tựa như đã đạt được nỗi thỏa mãn vô thượng, mỗi lần đóng cọc đều đâm vào nơi sâu nhất trong vách ruột cứ như muốn cắm mình vào trong cơ thể Giản Tùy Anh.
“Anh… Anh à…” Giản Tùy Lâm run giọng gọi, từng tiếng từng tiếng một, đến cùng thậm chí còn hơi nghẹn ngào như thể đó chính là toàn bộ thế giới của cậu.
Giản Tùy Anh nghiêng đầu sang nơi khác, cắn chặt răng, thừa nhận sự xâm phạm của dương v*t đàn ông, mỗi lần ra vào giống lưỡi dao sắc bén cắt xẻ linh hồn hắn. Cơ thể hắn không cảm thấy đau đớn là bao, song suy nghĩ của hắn đã rối tung đến cực hạn.
Hắn không thể chấp nhận được việc đang xảy ra ngay trên người mình bây giờ, bởi kẻ làm ra tất cả những chuyện này là đứa em trai ruột có quan hệ huyết thống với hắn, dù có thế nào thì hắn cũng không thể chấp nhận nổi.
Giản Tùy Lâm gắng đẩy đưa phần eo đầy sức mạnh để va chạm vào động thịt đó như đóng cọc, khiến vách ruột chật hẹp đó mở rộng đến cực hạn, khoái cảm được thịt vách ôm chặt và ma sát cấp tốc kích thích mỗi một tế bào trên người cậu, còn cơn thỏa mãn vì đã hoàn toàn chiếm đoạt người mình đã mong nhớ ngày đêm lại róc hết toàn bộ lý trí của cậu khỏi thể xác. Cậu như một con thú đực không biết mỏi mệt ra sức cày cấy trên người Giản Tùy Anh, trút hết tất cả tình cảm điên cuồng và dục vọng vô tận ra.
Cuộc mây mưa cưỡng ép này dường như không có điểm dừng. Mỗi một giây, mỗi một phút trôi qua đại diện cho thời gian cậu ở bên anh mình đang dần giảm bớt, ôm tâm trạng như vậy nên cậu không thể dừng lại được, cậu chỉ đành không ngơi, không nghỉ chiếm đoạt hắn, ước rằng cứ thế này sẽ có thể khắc mình lên người hắn, vào trái tim hắn mãi mãi.