Trong những câu chữ này không hề có chút giận dỗi nào. Cố Gia Huy cũng không muốn nhắc tới chuyện của Ngôn Hải, anh sợ mình sẽ nổi điện.
Mà Hứa Minh Tâm ở nhà đã sắp xếp hành lý xong xuôi, khi cô nhìn thấy tin tức này thì thở dài nhẹ nhõm.
Xem ra Cố Gia Huy cũng không phải là vì tức giận mới đi ra nước ngoài, là thật sự có công tác.
Nhìn dòng tin nhắn này thì dường như anh cũng không có giận cô.
“Anh cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt, em và Ngôn Hải không phải như anh nghĩ đâu, đợi anh về rồi em sẽ nói rõ mọi thứ. Không được để em tìm không thấy anh, nếu không thì em sẽ tức đó. Cậu ba nhà họ Cố nghe rõ chưa?”
Cố Gia Huy nhìn thấy dòng tin nhắn này thì khẽ nhếch miệng cười.
Dường như Hứa Minh Tâm đang ở trước mắt anh, cô mỉm cười, phùng má rồi nói với vẻ tức giận.
Cố Gia Huy trả lời một chữ “Ừ.”
Ôn Thanh Vân thấy Cố Gia Huy cười thì nói: “Sau cơn mưa trời lại sáng rồi à?”
“Tôi không nhẫn tâm được, không thể bỏ mặc không quan tâm tới cô nhóc này. Dù sao cũng là đàn ông, nhường một chút cũng chẳng mất mát gì.”
“Vậy cô nhóc mười tám tuổi này sẽ thích anh sao?” Ôn Thanh Toàn hỏi lại Cố Gia Huy câu này.
Anh lắc đầu.
“Chính anh cũng không dám khẳng định ư?Gia Huy, tôi chưa từng thấy anh do dự không chắc chắn như bây giờ. Tôi cũng rất tò mò cô bé ấy là một người như thế nào đấy.”
“Muốn quen biết thì đi theo tôi về nhìn xem là được rồi.”
“Thôi khỏi, anh có thể dẫn cô ấy tới đây thăm tôi, thuận tiện thăm Cố Cố.”
Ôn Thanh Toàn nhắc tới Cố Cố thì sắc mặt trở nên dịu dàng hơn nhiều.