Cô còn buồn ngủ mở to mắt, Lục Mộ Trầm cúi người, thấp giọng ôn nhu nói: “Ngoan, cởi áo khoác rồi ngủ tiếp.”
Tống Nhiễm ngủ mơ mơ hồ hồ, ngoan ngoãn gật đầu.
Lục Mộ Trầm nhẹ nhàng ôm lấy cô, một bên giúp cô cởi áo khoác, một bên thấp giọng nói: “Ngủ một giấc cho ngon đi, có chuyện gì ngày mai nói.”
Cởi xong áo khoác của cô, đang chuẩn bị thả người quay về giường, Tống Nhiễm lại bỗng nhiên ôm lấy anh, đầu chôn ở trong lòng anh, thanh âm rầu rĩ nói: “Còn chưa rửa mặt…..”
Lục Mộ Trầm sửng sốt, lập tức nở nụ cười: “Em nằm đi, anh vắt khăn mặt cho em.”
Nói xong, đã thả Tống Nhiễm lại trên giường, đứng dậy đi đến phòng tắm giúp cô vò khăn mặt.
Vò khăn xong trở về, ngồi ở bên giường, cúi người ôn nhu lau mặt cho Tống Nhiễm, vừa lau vừa thở dài: “Gầy thành như vậy, đến khi về nhà, mẹ anh thế nào cũng đau lòng chết mất.”
“Mấy ngày nay em ra sức ăn nhiều một chút, bổ trở lại.”
Lục Mộ Trầm cười, nói: “Vậy cũng không thể ra sức mà ăn, không tốt cho cơ thể.”
Tống Nhiễm chu môi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
Lục Mộ Trầm cúi đầu hôn xuống môi cô, nói: “Rau trộn (*).”
(*) Rau trộn: gốc là từ này: 凉拌. Từ này có nghĩa là kiểu ‘tôi còn có thể làm gì?’, hoặc là hên xui, tùy đi, làm đại làm bừa tới đâu hay tới đó.
Tống Nhiễm cười chọc vào ngực anh: “Anh thật phiền nha.”
Tống Nhiễm rửa mặt, buồn ngủ trở nên thanh tỉnh hoàn toàn, để Lục Mộ Trầm xả nước giúp cô, muốn tắm nước nóng.
Lục Mộ Trầm rất nhanh đã xả xong nước cho cô, lại lấy quần áo ngủ từ trong ngăn tủ ra cho Tống Nhiễm.
Sợ cô đang tắm lại ngủ quên mất, dặn cô đừng đóng cửa.
Tống Nhiễm cười hì hì, sáp đến trước mặt anh: “Nếu không anh đi tắm với em, ngủ cũng không sợ.”
Lục Mộ Trầm sờ sờ mặt cô, nhịn không được cười: “Em thật đúng là không mệt đâu, hả?”
Tống Nhiễm bật cười, nói: “Vừa nãy có hơi mệt, bây giờ không mệt.”
Lục Mộ Trầm bất đắc dĩ, trong mắt tràn đầy ý cười sủng nịch, nói: “Đi vào tắm trước đi, anh làm đồ ăn khuya cho em.”
Tống Nhiễm nghe thấy ăn khuya, ánh mắt lập tức sáng lên: “Em muốn ăn hoành thánh! Có hoành thánh không?”
“Có, hôm nay cố ý gói cho em.”
Tống Nhiễm vui vẻ mà nở nụ cười, nhón chân nhẹ nhàng hôn lên môi Lục Mộ Trầm: “Cảm ơn Lục ca ca.”
…….
Tống Nhiễm tắm rửa xong, lại ăn hoành thánh, thời điểm đánh răng xong lên giường, đã gần sáu giờ.
Lâu rồi không ngủ cùng Lục Mộ Trầm trên một giường, Tống Nhiễm gối lên cánh tay của Lục Mộ Trầm, nghiêng người ôm anh, cả người nho nhỏ rúc vào trong lồng ngực anh.
Cùng Lục Mộ Trầm ôm nhau ngủ, giấc ngủ này của Tống Nhiễm ngủ đến đặc biệt ngon giấc và an tâm. Thế cho nên ngày tiếp theo khi tỉnh lại, đã sắp mười hai giờ giữa trưa.
Tống Nhiễm mơ mơ màng màng mở to mắt, trên giường trống không, Lục Mộ Trầm đã đi đâu mất.
Cô dụi dụi mắt, ngồi dậy từ trên giường, sau đó đi dép lê xuống dưới.
Tống Nhiễm đi đến phòng bếp, liền thấy Lục Mộ Trầm đang đứng ở trước bệ bếp thái rau.
Cô đi qua, nhẹ nhàng ôm lấy anh từ phía sau.
Lục Mộ Trầm quay đầu lại, ánh mắt ôn nhu mà nhìn cô, thấp giọng hỏi: “Ngủ ngon?”
“Ừm, ngủ ngon.” Tống Nhiễm gật đầu, mặt dán ở phía sau lưng anh.
Giọng nói của Lục Mộ Trầm dịu dàng, nhẹ giọng nói: “Hầm canh gà cho em, còn có sườn xào chua ngọt mà em thích.”
“Cảm ơn Lục ca ca.” Tống Nhiễm vừa mới tỉnh lại, cổ họng còn có chút khô, thanh âm nho nhỏ, vừa mềm vừa ngọt.
Lục Mộ Trầm quay đầu lại, thấy cô còn buồn ngủ, cười sờ sờ mặt cô, nói: “Đi rửa mặt trước đi, một lát nữa là có thể ăn cơm rồi.”
Nói xong, lập tức cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi cô một cái.
Tống Nhiễm ‘a’ một tiếng, che miệng, “Còn chưa đánh răng đâu.”
Lục Mộ Trầm bật cười rộ lên, sờ sờ đầu cô, nói: “Không có việc gì, không ghét bỏ em.”
Tống Nhiễm cong mắt cười, sau đó mới vui vẻ trở về phòng rửa mặt.
Rất nhanh, rửa mặt xong liền đi ra từ phòng tắm.
Tống Nhiễm buộc tóc cao ở sau đầu, vô cùng hoạt bát.
Cô cầm sọt quần áo bẩn, lấy tất cả quần áo bẩn hôm qua tắm rửa vào, chuẩn bị chuẩn bị mang ra ban công phòng khách giặt giũ.
Thu dọn xong quần áo của bản thân, lại đi thu dọn quần áo của Lục Mộ Trầm.
“Lục ca ca, cái quần treo trên giá áo của anh là muốn giặt sao?” Tống Nhiễm đang lật quần áo của Lục Mộ Trầm, quần áo của anh đều sạch sẽ, cũng không nhìn ra là muốn giặt cái nào.
Lục Mộ Trầm thái rau ở trong phòng bếp, chợt nghe thấy Tống Nhiễm gọi anh, trong đầu bỗng nhiên nhớ tới cái gì, sợ đến mức ném dao chạy về phòng ngủ.
Ngay lúc Tống Nhiễm đang gỡ cái quần treo trên móc áo của Lục Mộ Trầm xuống, muốn xem trong túi có cái gì, định lấy ra xem, còn chưa kịp làm, đã thấy Lục Mộ Trầm vô vùng hoảng hốt chạy đến, một phen cướp đi quần của anh: “Cái này sạch, không cần giặt!”
Tống Nhiễm bị Lục Mộ Trầm dọa, không khỏi sửng sốt: “Anh làm gì vậy?”
Lúc này Lục Mộ Trầm mới ý thức được chính mình phản ứng hơi lớn chút, vội thu lại cảm xúc, giải thích nói: “Cái quần này sạch, không cần giặt.”
Sau đó, lại tiến lên, đoạt lại cái sọt quần áo bẩn trong Tống Nhiễm, nói: “Em cứ để đây đi, để anh giặt, em vừa trở về, nghỉ ngơi cho tốt.”
Tống Nhiễm chớp chớp đôi mắt, hai tay khoanh trước ngực, nhìn anh: “Lục ca ca, trong quần anh có phải giấu cái gì hay không? Là thứ gì mà em không thể xem sao?”
“Không có, không có gì không thể xem.”
Từ trước đến nay Tống Nhiễm chưa thấy qua bộ dáng hoảng loạn như vừa rồi của Lục Mộ Trầm, rõ ràng là không tin, cô đưa tay ra, nói: “Mặc kệ, đưa quần cho em xem.”
“Nhiễm Nhiễm, thật sự không có gì, anh còn có thể lừa em sao?”
“Ai biết được?” Tống Nhiễm cảm thấy Lục Mộ Trầm có chuyện gạt cô, có chút không vui, nói: “Em không ở đây lâu như vậy, ai biết anh giấu em làm những gì.”
Lục Mộ Trầm nghe, giữa mày hơi nhíu lại, hỏi cô: “Em không tin anh?”
Biểu tình của anh bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, bộ dáng rất không vui.
Tống Nhiễm tức khắc tự ý thức được mình nói sai, vội giải thích: “Không phải em không tin anh, em chỉ là…..” Cô nhấp nhấp môi, lại hỏi: “Vậy vừa nãy anh hoảng loạn như vậy làm gì?”
Giống như giấu giếm bí mật ghê gớm nào vậy.