Tất cả mọi người đều nhìn về hướng Quy Khư, nghểnh cổ trông ngóng, chỉ còn chờ hai người cứu vớt Tứ giới kia thuận lợi trở về. Thời gian như chậm lại, mỗi một khắc đều bị kéo dài vô hạn. Lại qua một hồi lâu, đột nhiên, phía trên Quy Khư, chợt hiện ra một thân ảnh. Hắn một thân máu đỏ, bước đi loạng choạng. Là Huyền Thương quân!
Kể cả Thiếu Điển Tiêu Y lẫn Càn Khôn Pháp Tổ đều chết đứng tại chỗ —— đây thực sự không phải vì quá mong đợi mà sinh ra ảo giác đó chứ?
Dạ Đàm lại không hề ngây ra, nàng phi thân tiến lên, nắm lấy Huyền Thương quân, kéo hắn ra khỏi Quy Khư. Huyền Thương quân bên cạnh nhẹ hẫng dị thường, nàng kéo hắn ra ngoài cũng không tốn chút sức nào cả.
“Thiếu Điển Hữu Cầm! Ngươi trở lại rồi, thật tốt quá!” Nàng giống như tìm được đường sống trong ngõ cụt, mừng rỡ như điên, nhỏ giọng nói, “Mau lấy cái Hồng Quang Bảo Tình chết tiệt này của ngươi ra cho bản công chúa!”
Nhưng Thiếu Điển Hữu Cầm không hề đáp lại nàng, tay phải hắn nắm chặt lấy vai Dạ Đàm, mỗi một chữ nói ra đều cực kì khó khăn: “Phụ thần, mẫu thần, nhi thần nhất thời vô ý, đánh rơi mảnh vỡ rìu Bàn Cổ ở bên trong Quy Khư.”
Hai má Thiếu Điển Tiêu Y run lên, hồi lâu không nói được lời nào.
Mảnh vỡ rìu Bàn Cổ, sớm từ hai ngàn tám trăm năm trước, đêm trước ngày thành hôn của Thiếu Điển Tiêu Y đã bị Tuyết Khuynh Tâm đánh cắp.
Nhưng hiện tại, hắn ôm bí mật này tiến vào Quy Khư, một mình nhận hết tất cả sai lầm. Thiếu Điển Tiêu Y vươn tay về phía hắn, cương nghị như ông, vẫn đỏ bừng hai mắt: “Hữu Cầm.”
Bên cạnh, Càn Khôn Pháp Tổ cao giọng nói: “Quân thượng có công tu bổ Quy Khư, đánh rơi mảnh vỡ rìu Bàn Cổ tuy là trọng tội, nhưng…… kính xin bệ hạ cho phép, hãy để công lao của quân thượng bù đắp lại lỗi sai, không cần truy cứu.” Thần tộc khác cũng quỳ xuống: “Xin bệ hạ đừng truy cứu.”
Thiếu Điển Tiêu Y phải cố hết sức kiên cường, mới có thể không để cho chính mình rơi lệ. Ông nói: “Chuẩn.”
Huyền Thương quân cố bám chặt lấy vai Dạ Đàm, từng chữ đều chảy máu: “Quay về Thuỳ Hồng điện.”
“Ừm.” Dạ Đàm đáp lại một tiếng, giúp hắn trở về Thiên giới, dọc đường còn không quên nói điều kiện, “Vậy ngươi nhớ lấy cái Hồng Quang Bảo Tình của ngươi ra là được. Ui da ngươi nhẹ tay một chút, làm ta đau!”
Huyền Thương quân không nói gì. Trên mặt hắn toàn là vết máu hoen ố, ngay cả biểu cảm cũng không thấy rõ.
Hai người mới vừa vào đến Thuỳ Hồng điện, Phi Trì và Hàn Mặc thậm chí còn chưa kịp đỡ lấy hắn, thân thể hắn đã mềm nhũn ra, ngã vào trong lòng Dạ Đàm. Thanh Hành quân đuổi theo phía sau thấy thế, lập tức đi tìm Dược Vương, đám người Tử Vu cũng nhanh chóng giúp đỡ, nâng hắn vào nội điện, đặt nằm xuống giường.
Tử Vu giúp hắn cởi giày ra, nhịn không được thét lên một tiếng kinh hãi, ngất xỉu trên đất. Dạ Đàm lúc này mới phát hiện, da thịt trên người Huyền Thương quân đã không còn, chỉ lộ ra tầng tầng xương trắng. Nàng chậm rãi vén ống tay áo hắn lên, thì ra lúc nãy, sở dĩ nàng cảm thấy Huyền Thương quân không hề nặng, chính là vì toàn bộ da thịt hắn đã bị hỗn độn khí ăn mòn.
Nàng ngồi ở mép giường, nhìn người trên giường, cả người Huyền Thương quân gần như tan ra. Hỗn độn khí màu tàn tro kia cứ bám vào mỗi một chỗ trên thân thể hắn, từ từ cắn nuốt hắn.
Loại thống khổ này, những người khác có lẽ không biết, nhưng Dạ Đàm thì hiểu rất rõ ràng. Nàng đã từng bị thanh khí ăn mòn.
Nàng không kiềm chế được mà lau mặt cho Huyền Thương quân, phát hiện trán của hắn cũng đã bắt đầu lộ ra xương sọ.
“Bị thương thành như vậy, đáng giá không?” Nàng nhẹ giọng hỏi. Trọng thương gần chết, chỉ đổi lại một câu không công không cán, đáng giá sao?
Trên giường, Huyền Thương quân không hề đáp lại.
Dạ Đàm nhẹ nhàng lau chùi hỗn độn khí trên người hắn, cho dù nàng không hiểu y thuật, cũng nhìn ra được rằng —— bị thương thành như vậy, chỉ sợ là không sống nổi.
Nàng nói: “Ta biết, cho dù bây giờ ngươi tỉnh táo, ngươi vẫn sẽ cho rằng tất cả những điều này đều đáng giá. Biện hộ chỉ là cái chết thôi, một cái chết có ý nghĩa. Kỳ thực con người ngươi rất đáng ghét, những lời ngươi nói ta cũng không đồng ý, nhưng…… ngươi cũng thực sự khiến cho người ta phải kính nể.”
Nàng vươn tay ra theo tính chất tượng trưng, vuốt hai mắt Huyền Thương quân nhắm lại, ra vẻ trang nghiêm hiếm thấy: “Từ nay về sau, không hẹn gặp lại. Huyền Thương Thần Quân, đi thanh thản nhé.”