“Ừ, chúng ta chính là đến xem kịch mà” Điền Linh Vân cười hì hì nói.
Ba người đi vào hội trường, dưới sự hướng dẫn của nhân viên công tác, sau đó chụp ảnh trước bảng ký tên cuối cùng tiến vào chỗ ngồi được sắp xếp sẵn. Trùng hợp chỗ ngồi của ba người ở cùng một hàng liền nhau.
Bọn họ mới vừa ngồi xuống, Ngôn Lạc Hi tinh mắt nhìn thấy Lệ Dạ Kỳ lặng lẽ đi vào từ hậu trường, cô nhíu mày, sao anh cũng tham dự đêm nay?
“Nhị Lạc, mau nhìn, Lê Trang Trang vào sân”
Bên tai truyền đến giọng nói của Điền Linh Vân, kéo tinh thần cô trở lại. Ngôn Lạc Hi nhìn theo ngón tay chỉ đằng đó, Lê Trang Trang mang theo làn váy đi về phía Lệ Dạ Kỳ, sau đó ngồi xuống bên cạnh anh, ảnh đế Bạch Kiêu cũng ngồi xuống bên tay trái cô ta.
Ngôn Lạc Hi nhìn một màn này, trong lòng đảo lộn dữ dội. Cô biết đây là vị trí ban tổ chức sắp xếp nhưng trong lòng vẫn rất không thoải mái, khó chịu như nuốt một con ruồi.
Điền Linh Vân tự nhiên chú ý tới, lặng lẽ nói nhỏ bên tai cô, “Nhị Lạc, đó là Lệ đại thần nhà cậu?”
Ngôn Lạc Hi thu hồi ánh mắt, “Không biết”
Điền Linh Vân nhìn thấy sắc mặt cô khó coi thì nhỏ giọng nói: “Lê Tiểu Tam đúng là không chỗ nào không có, đừng nóng giận, có lẽ chỉ là ý đồ của ban tổ chức, dù sao cô ấy cũng là ảnh hậu.
“Mình không giận, Vân nhi xem bên kia, Lý Trí Viện vào sân” Ngôn Lạc Hi dời đi sự chú ý.
Điền Linh Vân ngẩng đầu nhìn lại, thấy Lý Trí Viện mặc lễ phục mình ‘tỉ mỉ’ chọn cho, kéo tay Lục Chiêu Nhiên đứng ở nơi đó chụp ảnh liền nghiến răng nghiến lợi nói: “Tra nam tiện nữ”
Ngôn Lạc Hi hiện tại đối với hai người này đã không còn cảm giác, ánh mắt vẫn không tự chủ được bay về phía ghế khách quý.
Lê Trang Trang cười rạng rỡ, hơi tới gần Lệ Dạ Kỳ, không biết đang nói gì. Mà góc độ này của cô, chỉ có thể nhìn thấy cái ót được cắt tỉa gọn gàng của Lệ Dạ Kỳ, ngay cả biểu tình của anh cũng không nhìn thấy.
Bất quá ngẫm lại, một đại mỹ nữ ngồi ở bên cạnh, huống chi vị Lê Trang Trang có mối quen biết cũ, tâm tình anh nhất định thoải mái sung sướng.
Ngôn Lạc Hi càng nhìn càng bực bội, dứt khoát thu hồi ánh mắt không hề chú ý, đỡ cho mình ngột ngạt.
Bên cạnh có bóng ma rơi xuống, Ngôn Lạc Hi theo bản năng ngẩng đầu, liền nhìn thấy Lý Trí Viện ngồi xuống bên cạnh cô, bộ ngực đi H quốc nhét silicon sóng to mãnh liệt, lễ phục thấp ngực cũng sắp không chịu nổi.
Thật đúng là oan gia ngõ hẹp mà!
“Chị à, thật trùng hợp, chúng ta tự nhiên được an bài ngồi cùng một chỗ”. Lý Trí Viện trên mặt mang theo nụ cười, ánh mắt lại vô cùng xoi mói đánh giá phát hiện cô ăn mặc đẹp hơn, sắc mặt liền trở nên thập phần khó coi.
Ngôn Lạc Hi nhìn một cái, thờ ơ nói: “Đừng lôi kéo tôi, tôi không có em gái”
Lý Trí Viện sắc mặt cứng đờ, hận đến nghiến răng nghiến lợi, “Còn nói lời này, để ba nghe thấy, ông ấy sẽ rất thương tâm”
“Nhặt được đứa con gái rẻ tiền, không cần con gái ruột tôi thấy ông ta sống thật vui vẻ. “Ngôn Lạc Hi châm chọc nói.
“Cô! “Lý Trí Viện bị lời nói của cô làm cho mặt xanh mặt đen.
Ngôn Lạc Hi cũng không thèm nhìn đến thêm lần nào nữa, ánh mắt quét đến hai người đang châu đầu ghé tai nói chuyện trên ghế khách quý, trong lòng nghẹn ngào thì thôi.
Cô cảm thấy ban tổ chức nhất định cố ý chán ghét cô, sắp xếp Lê Trang Trang ngồi bên cạnh Lệ Dạ Kỳ đâm vào tim cô thì thôi, còn sắp xếp Lý Trí Viện ngồi bên cạnh đâm vào mắt.
Điền Linh Vân vạn phần đồng tình, lặng lẽ cầm tay cô an ủi, thấy cô nhìn qua liền dùng khẩu hình nói hai chữ. “Cố lên!” Ngôn Lạc Hi dở khóc dở cười biểu hiện ra một ánh mắt kiên cường.
Xung quanh đột nhiên sầm tối xuống, ánh đèn giữa sân khấu bừng sáng lên cùng với âm nhạc vũ công chuyên nghiệp nhảy điệu mở màn.
Đêm weibo trên thực tế cũng là một loại lễ trao giải, mời hơn nửa số nghệ sỹ trong làng giải trí tới, nói là ánh sao lấp lánh cũng chẳng có gì lạ.
Sau khi múa mở màn kết thúc chính thức bước vào phân đoạn trao giải, nam diễn viên chính xuất sắc nhất vẫn là bị ảnh đế Bạch Kiêu đoạt được, nữ chính xuất sắc nhất thuộc về nữ diễn viên hài lâu năm đoạt giải.
Kế tiếp nam phụ cùng nữ phụ tốt nhất do Phó Luân cùng Ngôn Lạc Hi thu hoạch.
Khi MC đọc lên “Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất là cô Ngôn Lạc Hi”, Ngôn Lạc Hi quả thực không thể tin được lỗ tai của mình, thẳng đến khi Điền Linh Vân nhắc nhở cô lên sân khấu lĩnh thưởng, cô mới có thể phục hồi tinh thần.
Cô kích động cùng Điền Linh Vân ôm qua, kéo cánh tay Phó Luân cùng nhau lên đài lĩnh thưởng.