Tuệ Liên đáp.
” Chưa từng, hai bọn muội mới quen nhau thôi, có mấy ngày.”
” Vậy nàng ta vẫn được Đình công tử để ý à?”
Tuệ Liên không hiểu nhưng nàng vẫn nói quá lên.
” Vẫn được sủng ái, Kính Nhĩ còn nói Đình công tử rất yêu thương mình, muội cũng không rõ.”
” Không phải chứ, nói quá rồi, Đình công tử lại để ý nàng ta.”
” Muội không biết.”
Tuệ Liên hôm đó bị hỏi nhiều quá thành ra nàng đi đâu cũng né người, đặc biệt là né những nam nhân.
Tối muộn Tuệ Liên được giao việc mang đồ đến kho sách ở Ngọc Quan, Ngọc Quan nằm ở phía Tây Huyết Giáo phải trèo lên mấy bậc thang mới đến, Tuệ Liên leo thang mệt lả lơi, nàng cầm chắc đĩa bánh trong tay mà mỏi cả cánh tay.
Đèn trong phòng vẫn còn sáng, Tuệ Liên nghe nói có người ở đây rất khó tính cho nên họ dặn nàng phải cẩn thận.
Tuệ Liên đi đến trước cửa gõ ba lần chẳng nghe tiếng đáp lại.
Nàng lại gõ lần nữa, trong phòng vẫn im lặng, Tuệ Liên liều mình mở cửa đi vào, căn phòng này quả thực rất lớn, mấy kệ sách cao gấp đôi người nàng,
Tuệ Liên nhìn đến loá cả mắt nàng há hốc mồm nhìn mấy kệ sách xung quanh mình.
” Nhiều sách vậy sao.”
Nàng nhanh chóng đi vào, đặt đĩa bánh xuống, cảm giác như chỉ có mình ở lại Tuệ Liên dang tay nhìn xung quanh, thật thoải mái, Tuệ Liên ở đây cùng với nhiều người hiếm khi có chỗ riêng tư như vậy.
Nàng vươn vai một chút rồi đi ra, nàng nhẹ nhàng đóng cửa lại thì tiếng nói trầm của nam nhân vang lên sau lưng nàng.
” Ngươi mang bánh đến đây à?”
Tuệ Liên vừa sợ vừa giật mình, nàng khẽ gật đầu giọng run run.
” V â n g.”
Thì ra hắn là Đình Trường, thấy dáng sau quen như vậy hắn liền muốn hỏi, giọng nói này run run như vậy Đình Trường vừa biết mình làm nàng sợ.
Đình Trường lại muốn trêu.
” Ngươi quay mặt ra đây, ngẩng đầu lên cho ta xem.”
Tuệ Liên liền làm theo, nàng sợ sệt run cả người.
Đình Trường liền đơ ra, gương mặt gì đây, mỏng manh như chú mèo con vậy, Đình Trường vừa nhìn đã bị hớp hồn, hắn đưa tay ra nâng cằm nàng lên, vẻ mặt say mê.
Tuệ Liên ánh mắt hoang mang nhìn hắn.
Đến cùng hắn buông nàng ra, Tuệ Liên sợ hắn lại làm gì nữa liền lo sợ nhưng hắn chỉ hỏi.
” Ngươi có thích đi dạo không?”
Tuệ Liên liền bất ngờ, nàng ngước lên nhìn hắn, hắn lại nhìn nàng cười rồi nói.
” Nhìn cái gì trả lời ta đi.”
Tuệ Liên cúi xuống lễ độ trả lời.
” Tiểu nữ cũng có lúc đi ạ, đi để giải toả một chút.”
Hắn lệnh nàng lui xuống, Tuệ Liên dè dặt bước đi, đi được nửa nàng bắt đầu cắm cổ chạy không chút do dự.
Đình Trường bật cười.
” Sợ ta đến thế à.”
Quay lại khu rừng, Đàm Nhu và hai người kia cùng rơi xuống hố, trong hố bị lấp lại bên trong tối đen như mực, Bùi Anh và Đình Nguyên Xuyên ngã xuống đã ngất lịm, Đàm Nhu thì đã tỉnh tự bao giờ, nàng nhặt nhạnh mấy que củi khô, gom chút lá khô lên đốt lửa sưởi ấm, cầm que củi đi xung quanh, nàng tìm lối ra đã vô tình phát hiện mấy cây đèn dầu mấy cây nến ở đây đã giăng mạng nhện.
Đàm Nhu thắp lên, sáng trói nhìn được hết xung quanh, nàng còn chưa kịp rõ nhìn thấy gì đã giật mình vù dưới chân nàng là khúc xương người, nàng nhảy dựng lên nhìn xung quanh đâu cũng là bộ xương khô, hộp sọ người vẫn còn lăn lốc trên nền đá.
Đàm Nhu cố gắng lấy lại bình tĩnh, ở trước mắt nàng còn có hai người ngất ở đó, nàng ngồi cạnh bên đống lửa này, quét một chỗ sạch sẽ làm chỗ ngủ cho mình.