Ngọc Đồi Sơn cười phá lên.
Yến Tương Lan hỏi tán tu cách dùng linh khí ngọc bội này xong, lấy linh thạch ra mua về.
“Đúng rồi, quà sinh nhật!” Ngọc Đồi Sơn đi tới đeo nhẫn trữ vật vào ngón tay cho Yến Tương Lan: “Trong đây có một đống quà sinh nhật ca tặng cho ngươi, cứ tùy ý chọn lựa, bù đắp lại tám năm qua năm hết tết đến không được tặng quà.”
Yến Tương Lan bật cười: “Mỗi năm ngươi đều tặng một đống quà còn chưa bù đắp đủ sao?”
Ngọc Đồi Sơn: “Ta tình nguyện.”
Yến Tương Lan một mình lững thững quay về y quán Thập Nhị Cư.
Chuyện Hề gia đã kết thúc, cuối cùng Yến Tương Lan có thể tìm chút chuyện mà mình muốn làm, y nghĩ tới nghĩ lui định sẽ thay đổi bảng hiệu Thập Nhị Cư.
Còn phải tìm một bảng hiệu bằng gỗ để tự mình điêu khắc.
Yến Tương Lan vừa đi vừa tính toán, khi mở cửa y quán Thập Nhị Cư ra liền thấy Thịnh Tiêu đang đứng bên cạnh tủ thuốc cao ngất, Thiên Diễn Châu tản ra xung quanh, dùng linh lực nâng thuốc trong ngăn kéo đem ra ngoài.
Hôm nay hiếm khi có được một ngày nắng đẹp, rất thích hợp để phơi thuốc.
Thịnh Tiêu vốn nghĩ Yến Tương Lan mở y quán này là để che giấu thân phận, chỉ chơi chơi thôi, nhưng không ngờ trong tủ thuốc của y quán nhỏ bé xập xệ này lại đầy đủ dụng cụ không thiếu thứ gì, trong mấy trăm ngăn kéo nhỏ đều đựng đầy thảo dược đã được phơi khô, không có một ngăn kéo nào là bị bỏ trống.
Thì ra ngay từ lúc bắt đầu y thật sự muốn kinh doanh y quán.
Yến Tương Lan nhướng mày: “Ngươi đang làm gì thế?”
Bình thường Thịnh Tiêu sẽ không trả lời vấn đề dễ biết này, nhưng chẳng hiểu tại sao hắn lại nói nhiều hơn mọi ngày, dù Yến Tương Lan hỏi gì cũng đều đáp lại.
“Phơi thuốc.”
“Phơi mấy cái đó làm gì?” Yến Tương Lan nói: “Ta có bày pháp trận lên tủ thuốc, có để dăm ba năm cũng không bị ẩm mốc, đừng phí sức.”
Thịnh Tiêu mím môi ‘Ừ’ một tiếng, lần lượt đặt từng vị thuốc về lại chỗ cũ.
Yến Tương Lan vừa đi dạo một vòng về đã thấy eo đau chân mềm, ngồi xuống ghế nệm bên cạnh, phát hiện trên bàn có đặt một chén cháo đang được hỏa linh thạch ủ ấm, kế bên còn có một đĩa mứt ngọt.
Đây cũng là chuyện lạ hiếm có.
Yến Tương Lan chống tai cười he he với Thịnh Tiêu đang sắp xếp lại tủ thuốc: “Thịnh tông chủ, hôm nay sao chu đáo ân cần thế? Đã gây ra họa gì hả?”
Thịnh Tiêu: “…”
Chỉ có Yến Tương Lan mới mặt dày nói ra câu này.
Thịnh Tiêu lạnh nhạt liếc y, bình thường nếu Yến Tương Lan nói mấy lời nhảm xít này, hắn sẽ lười đoái hoài, nhưng lần này lại nói: “Không có.”
Yến Tương Lan là tên miệng nợ, ghẹo xong theo thói quen không chờ Thịnh Tiêu phản ứng, hai tay bưng chén cháo lên định húp, đột nhiên nghe thấy hắn trả lời suýt chút nữa làm cháo vẩy ra bỏng móng vuốt, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Thịnh Tiêu.
“Thịnh tông chủ!” Yến Tương Lan đặt chén cháo xuống, nhéo vành tai, vội vã xông tới đặt tay lên vai hắn quay người lại để dòm cho kỹ, hoảng hốt nói: “Ngươi làm sao thế, bị đoạt xác?! Yêu nghiệt phương nào, khôn hồn cút khỏi cơ thể đạo lữ của ta!”
Thịnh Tiêu: “…”
Thịnh Tiêu nhíu mày: “Ăn cháo đi.”
“Rốt cuộc ngươi bị cái gì thế?” Yến Tương Lan được hắn dìu về chỗ ngồi, nhưng vẫn nắm chặt tay áo của hắn không buông, nói tiếp: “Hôm nay thật kỳ lạ, đừng như vậy ta sợ.”
Thịnh Tiêu chỉ là nói nhiều hơn bình thường một câu, nhưng trong mắt Yến Tương Lan còn kinh khủng hơn chuyện Thiên Diễn diệt vong.
Yến Tương Lan về chỗ ngồi bưng cháo lên húp, ánh mắt vẫn lởn vởn trên người Thịnh Tiêu.
Cửa y quán mở ra, ánh mắt trời chiếu nghiêng lên người Thiên Đạo đại nhân, áo bào của Giải Trĩ Tông vốn bình thường không có gì lạ, nhưng khoác trên người Thịnh Tiêu không hiểu sao mang đến cho người ta cảm giác khí thế lạnh lẽo phải dè chừng, là cái kiểu vừa nhìn vào liền khiếp sợ.
Ánh sáng ấm áp chiếu vào làm ngũ quan tựa dao khắc của Thịnh Tiêu trở nên nhu hòa bán trong suốt, nhưng ánh nắng không thể hòa tan đỉnh núi tuyết, hắn vẫn bễ nghễ trên cao như một vị tiên.
Yến Tương Lan quyết định ăn sắc đẹp của Thịnh tông chủ thay cháo.
Thịnh Tiêu ngồi ở đó dùng đèn Tê Giác xử lý chuyện của Giải Trĩ Tông, có lẽ suốt mười năm không dùng đèn Tê Giác nên hơi lóng ngóng, đôi lúc ngón tay đặt trên tim đèn hồi lâu không biết tiếp theo phải làm gì.
Yến Tương Lan nhìn mà buồn cười.
Y lửng dạ nên không có hứng ăn, chỉ húp thêm mấy miếng rồi đặt chén cháo xuống, chắp tay sau lưng đi đến trước mặt Thịnh Tiêu, thân hình gầy yếu che lại ánh mặt trời, đứng ngược nắng làm cho bộ áo đỏ của y ửng lên vầng sáng đỏ nhạt.
“Thịnh tông chủ.”
Thịnh Tiêu ngước mắt nhìn y.
Ba tháng trước, mỗi lần Yến Tương Lan gọi ‘Thịnh tông chủ’ hay ‘Thiên Đạo đại nhân’ đều bằng giọng điệu chướng khí quái gở, nhưng hôm nay y gọi với vẻ tình thú, kéo dài âm cuối khiến nó trở nên mập mờ ái muội.
“Sao?”
“Tèn ten!”
Yến Tương Lan duỗi móng vuốt ra, năm ngón tay run nhẹ, câu ‘tèn ten’ vừa dứt, ngón út cong lên móc lấy một sợi dây, trưng ra miếng linh khí ngọc bội tinh xảo mới mua ở trước mặt Thịnh Tiêu.
Có một đóa hoa quế bị phong ấn bên trong ngọc bội, có lẽ khi tán tu luyện chế linh khí thì vô tình làm rơi hoa quế vào trong, tạo ra một nét thú vị tinh tế.
“Đẹp không?!” Yến Tương Lan đứng ngược sáng, trên khuôn mặt chỉ có một vệt sáng quẹt qua, làm đôi mắt xinh đẹp của y càng lấp lánh tựa như pha lê, y híp mắt cười: “Tặng ngươi.”
Thịnh Tiêu nhìn ngọc bội trước mắt, đồng tử khẽ run, đưa tay nhận lấy.
Yến Tương Lan thấy Thịnh Tiêu có vẻ rất thích, đôi mắt tối đen cũng trở nên dịu dàng, lúc này ra sức dỗ hắn: “Linh khí ngọc bội này có thể chứa đồ, còn có thể kết nối với đèn Tê Giác, lúc đó ngươi khỏi cần mang theo đèn, dùng cái này là có thể truyền âm cho ta.”
Ngón tay của Thịnh Tiêu nhẹ nhàng chạm vào đóa hoa quế nhỏ xíu bên trong ngọc bội, không nói gì, chỉ gật đầu một cái.
Trong mắt người khác, Thịnh Tiêu chẳng khác gì lúc bình thường, vẫn lạnh nhạt ít nói, nhưng Yến Tương Lan chung sống với hắn đã lâu, tất nhiên biết Thiên Đạo đại nhân được dỗ vui tít mắt.
Ngọn núi tuyết không bị ánh mặt trời hòa tan mà lại bị một món đồ dỗ cho phảng phất tan thành dòng suối chảy róc rách, Yến Tương Lan cảm thấy vô cùng thành tựu, lập tức chỉ muốn làm cho hắn mãi mãi được vui vẻ như vậy, vì thế đầu óc lỡ bị trật một nhịp.
“Đẹp hơn miếng ngọc bội hình bán nguyệt kia phải không, he he he cái đó bị vỡ cũng không tiếc, dù sao chỉ đáng mấy đồng bạc, nghe nói linh khí này còn có thể…”
Thịnh Tiêu bỗng ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đen đặc u ám nhìn chằm chằm vào Yến Tương Lan.
Làm cho Yến Tương Lan đang nói không ngớt miệng phải giật mình: “Hả? Sao thế?”
Thịnh Tiêu im lặng hồi lâu, đột nhiên giống như nghĩ thông suốt được gì đó, lạnh lùng hỏi.
“Sao ngươi biết ngọc bội hình bán nguyệt kia bị vỡ?”
Thịnh Tiêu chưa bao giờ nói ra nửa chữ với người khác về chuyện linh hồ đập vỡ ngọc bội.
Yến Tương Lan hóa đá.
Tiêu rồi.
Y chỉ lo dỗ người vui vẻ, lỡ quên mất chuyện ngu xuẩn năm đó.
===Hết chương 88===