Giang Hàn Thanh đưa tay tháo tai nghe bluetooth, đứng im bất động nhìn màn hình lớn đen sẫm.
Bạch Dương đứng dậy, đi tới trước mặt Giang Hàn Thanh, trên mặt không giấu được vẻ phấn khích nói: “Giáo sư Giang, anh siêu thật! Nếu không có anh, chúng tôi cũng không thể nhanh như vậy mà khóa được vị trí của bọn họ.”
Bộ đàm bị mất định vị, cảnh sát không xác định được vị trí cụ thể của Tưởng Thành. Từ đoạn ghi âm đó, họ chỉ có thể xác nhận được địa điểm là ở khu Tây Lý Khuông San. Tuy nhiên, nơi này lại đất rộng, địa hình phức tạp, hầu hết là núi rừng, thôn bản phân tán rải rác nên việc điều tra rất khó khăn. May mắn là Tưởng Thành đã đưa ra thời gian và thời tiết chính xác trong đoạn ghi âm, nếu Tưởng Thành đã có thể xem được trận đấu quyền anh thì có thể là nơi nhận được tín hiệu mạng, cộng thêm thông tin này, cảnh sát nhanh chóng khoá lại bốn địa điểm.
Thời gian không chờ đợi ai cả.
Nếu họ kiểm tra từng cái một thì sẽ mất thời gian, càng kéo dài thời gian thì khả năng thất bại của nhiệm vụ càng cao. Lúc này, Giang Hàn Thanh đưa ra ý kiến bắt đầu cuộc điều tra từ nơi có ít người lui tới nhất và vị trí khuất nhất, nhưng lại không dễ gì chạy thoát nhất.
Đàm Sử Minh hỏi: “Cậu nắm chắc bao nhiêu phần trăm?”
Giang Hàn Thanh nói: “Năm mươi phần trăm.”
Đàm Sử Minh thở dài, quyết định tin tưởng anh: “Dù sao thì cũng đã thế này rồi, đánh cược một lần đi.”
Sự thật chứng minh, bọn họ đã cược đúng.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Bạch Dương không ngừng cảm thán hỏi Giang Hàn Thanh, “Giáo sư Giang, sao anh có thể chắc chắn như vậy?”
Giang Hàn Thanh nói, “Tôi đoán. Chỉ là ăn may thôi.”
Nếu anh là Thích Nghiêm, đàn em của hắn chỉ được phép tồn tại hai loại người, người sống có giá trị lợi dụng và người chết mất giá trị lợi dụng. Vận may của anh lại không mấy suôn sẻ, nhưng người may mắn nhất vẫn là Trưởng Thành.
Đàm Sử Minh thấy Bạch Dương còn đang thao thao bất tuyệt, mí mắt giật giật, sai bảo cậu ta: “Tiểu Dương, đi rót cho giáo sư Giang ly nước.”
Giang Hàn Thanh từ chối: “Không cần, tôi muốn nghỉ ngơi một chút.”
Anh quay người, một mình bước ra khỏi trung tâm chỉ huy, dừng lại ở một hành lang vắng vẻ. Dựa lưng vào tường, anh mặc áo sơ mi, nhiệt độ trên tường truyền đến, lạnh lẽo vô cùng.
Bởi vì trong người anh lửa nóng đang bốc lên hừng hực. Hai má của Giang Hàn Thanh nóng đến đỏ bừng, da dẻ có phần nhợt nhạt. Cổ họng đau rát và đầu cũng nhức dữ dội. Anh khẽ cau mày, đưa tay che vầng trán ướt đẫm mồ hôi, không ngừng ho khan vài tiếng.
——Nếu Tưởng Thành chết rồi, có lẽ …
Lúc ở trong phòng chỉ huy, Giang Hàn Thanh đã nhất thời có suy nghĩ như vậy, khi anh đột nhiên bừng tỉnh, trên trán chảy xuống từng giọt mồ hôi lớn như hạt đậu. Anh cho rằng bản thân bị nóng đến mức hồ đồ rồi, nên mới có ý nghĩ như vậy. Nhưng anh không thể tự dối lòng, sự ghen tuông đang dần bóp méo tính cách của mình, tạo cho anh những suy nghĩ hèn hạ và bẩn thỉu không tưởng tượng được …
Tay anh lại bắt đầu run rẩy. Giang Hàn Thanh nghiến răng, nắm chặt cổ tay mình, mũi thở mạnh vì nóng.
“Giáo sư Giang?”
Bạch Dương đi tới, vừa rồi cậu ta chăm chú nhìn vào màn hình quá lâu, hai mắt đau mỏi nên chạy ra ngoài hút một điếu thuốc cho tỉnh táo lại.
Nhìn thấy Giang Hàn Thanh đứng dựa người ở đây nghỉ ngơi, liền đi tới chào hỏi, sau đó theo thói quen đưa cho Giang Hàn Thanh một điếu thuốc, hỏi: “Anh ở đây làm gì?”
Vừa mới chìa điếu thuốc ra, Bạch Dương nhớ tới Chu Cẩn từng nói đến việc Giang Hàn Thanh không hút thuốc, không uống rượu, vì thế nên cô cũng cai hẳn rồi, lại nhanh chóng thu tay về.
“Cảm ơn.”
Đột nhiên Giang Hàn Thanh xoè lòng bàn tay ra với cậu ta. Bạch Dương hơi ngỡ ngàng, nhìn điếu thuốc kẹp giữa ngón tay, cũng không cách nào rút lại, liền đưa cho anh, hỏi: “Anh không sao chứ? Tôi thấy sắc mặt của anh hơi tệ.”
Cậu ta nhiệt tình lấy bật lửa châm cho Giang Hàn Thanh một điếu.
Giang Hàn Thanh không nói chuyện, rít một hơi thuốc, một kích thích cay nồng trào dâng trong miệng. Màu đỏ tươi lụi tàn giữa những ngón tay, màn sương trắng nhạt lượn lờ. Anh ngẩng đầu lên chậm rãi thở ra khói, mặt mày phủ bóng mờ, khó có thể trông rõ biểu cảm của anh lúc này.
Anh không cam tâm.
Thứ anh đang cố gắng nắm chặt trong tay lại đang từng chút từng chút rời xa anh.
Dù thế nào cũng không cam tâm.