Mỹ Lam rưng rưng nước mắt nhìn anh, là do cô, anh đỡ cho cô nên anh mới bị vậy. Mộc Nhi cũng khóc, ông của Cảnh Sâm thở dài an ủi:” Mấy đứa đừng lo, bác sĩ đã nói là có thể bình phục mà!”
Nhưng ai cũng biết tỷ lệ bình lục khá thấp. Ngày tiếp theo cứ thế mà trôi anh vẫn chưa tĩnh lại các anh em của anh tới thăm nghe bệnh tình của anh mà không khỏi lo lắng lắc đầu.
Nhưng Vũ Minh đã nói một câu:”Lát nữa Cảnh Sâm sẽ tĩnh dậy, đôi chân cậu ấy sau này sẽ bình phục lại bình thường, nhưng còn đôi mắt thì phải phụ thuộc vào Mỹ Lam.”
Không ai hiểu câu nói sau của Vũ Minh là gì, và cũng chả ai muốn hiểu. Ai cũng biết điều mà Vũ Minh nói chắc chắn là sự thật.
Quả là lát sau Cảnh Sâm tỉnh dậy, câu đầu tiên anh nói là:”Sao ở đây tối quá vậy, bật đền lên đi! Này có ai không?”
Có rất nhiều người ở đó nhưng chẳng ai dám lên tiếng vì không biết nên nói điều gì. Cứ để Cảnh Sâm cứ thể la một mình, Cảnh Sâm bắt đầu mò mẫn xung quanh. Mỹ Lam thấy cảnh này mà không chịu được bật khóc tới chỗ anh.
” Cảnh Sâm à!” Mỹ Lam đỡ anh lại giường nằm. Cảnh Sâm biết đây là Mỹ Lam nhưng anh vẫn còn giận cô, anh hất tay cô ra. Mỹ Lam đứng yên tại chỗ.
Vũ Minh bước tới chỗ Cảnh Sâm nói cho anh bệnh tình của mình bây giờ, Vũ Minh nói mà không ấp úng cái gì, vì anh biết Cảnh Sâm rất mạnh mẽ và hắn ta cần đối mặt với điều này. Đúng vậy Cảnh Sâm rất mạnh mẽ nhưng anh vẫn sốc rồi ngồi yên ở đó.
Nhớ like và bình luận về nha mọi người!!!
Home » Story » đừng coi em là kẻ xen vào cuộc tình của anh và cô ấy » Chương 87:Sốc