“Ngươi lợi hại lắm”, Diệp Thành nhanh chóng lùi lại, Thái Hư Thần Hành Thuật được thi triển đến mức cực hạn.
“Ngươi không đi được đâu”, khoé miệng Hoắc Tôn nở nụ cười khiêu khích, hắn ta lại sử dụng bí pháp Càn Khôn Nghịch Chuyển một lần nữa.
“Đã chịu thiệt một lần, lão tử còn để bị lừa lần hai sao?”, Diệp Thành cười khẩy rồi gọi Đại La Thần Đỉnh ra, áp lực năm mươi nghìn cân xuất hiện, cố định không gian đảo ngược.
Mà lúc này Diệp Thành đã chạy được ngàn trượng, hơn nữa hắn không hề có ý định quay lại đối đầu với Hoắc Tôn, bởi vì hẳn cảm thấy không cần thiết phải cứng chọi cứng. Hắn của bây giờ mà đánh nhau với Hoắc Tôn ở trạng thái đã dung hợp với thiên địa thì quá thiệt thòi.
Tuy nhiên, Diệp Thành vẫn đánh giá quá thấp bản lĩnh của Hoắc Tôn.
Phía sau, Hoắc Tôn vẫn bước ra một bước, nhưng một bước của hắn ta lại là cả nghìn trượng.
“Hắn còn biết cả dịch chuyển không gian ư?”, Diệp Thành giật mình ngớ người.
Thái Âm Tạo Hoá!
Khi Diệp Thành còn đang sững sờ thì Hoắc Tôn đã lại ra tay, một chưởng bình thường cũng đánh bay được Diệp Thành ra ngoài.
“Được lắm”, Diệp Thành bò dậy, không nói gì lập tức bỏ chạy.
Hoắc Tôn ở phía sau vẫn bước ra một bước, bí pháp dịch chuyển không gian khiến khoảng cách mà hắn ta có thể di chuyển vượt xa tưởng tượng của người khác.
“Cho ngươi dịch chuyển này”, không ngờ Diệp Thành đang chạy trốn phía trước lại đột nhiên xoay người, uy lực mạnh mẽ của Đại La Thần Đỉnh xuất hiện, vẫn là áp lực năm mươi nghìn cân, nhưng lần này không phải cố định không gian mà là phá huỷ không gian.
Sự thật chứng minh sát chiêu bất chợt này của Diệp Thành khiến Hoắc Tôn trở tay không kịp.