“Vâng…Là anh trai của cháu ạ!”
Long Linh Nhi ngẩn người, cô ấy không ngờ đột nhiên Giang Đạo Nhiên lại hỏi như vậy, cô ấy trả lời lại theo bản năng.
Thì ra là thết Nhà họ Long đúng là một lũ chó chết!
Ngày cả con gái của mình mà cũng lợi dụng.
“Giang Hải!”
Giang Đạo Nhiên gọi một tiếng, một bóng dáng liền xuất hiện ở bên cạnh ông ấy.
“Ngũ nhiễm thị nhiễm thị phất tây ý? Ông chủ” Giang Hải cung kính nói.
Thấy Giang Hải xuất hiện, Long Linh Nhi vội hỏi: “Bác Giang, bác mau phái người đi cứu anh Giang Ninh đi!”
“Anh ấy đang gặp nguy hiểm, hiện tại anh thật sự đang rất nguy hiểm! Những người nhà họ Thường đó sẽ không bỏ qua cho anh ấy đâu” Cô ấy gấp đến mức bật khóc.
Nếu như Giang Đạo Nhiên ra tay, chỉ dựa vào một mình Giang Ninh thì làm sao có thể đối phó với cả nhà họ Thường được?
“Linh Nhi, bác đã nói rất nhiều lần với cháu rồi” Giang Đạo Nhiên cũng thản nhiên nói: “Giang Ninh không có bất cứ quan hệ gì với nhà họ Giang cả, cháu đến tìm bác, là tìm sai người rồi”
“Bác Giang…”
“Giang Hải, đưa Linh Nhi về nhà đi”
“Vâng” Giang Đạo Nhiên nói xong liền xoay người rời đi, không hề quay đầu lại.
“Bác Giang! Bác Giang!”
Long Linh Nhi vô cùng sốt ruột, trên mặt của cô ấy đầy vẻ kinh ngạc, Giang Đạo Nhiên vậy mà không chịu cứu Giang Ninh ư?
Đó là con đẻ của ông ấy mà!
Làm sao ông ấy có thể nhãn tâm như vậy!
“Cô Linh Nhi, mời cô.” Giang Hải đưa tay: “Đêm đã khuya rồi, ông chủ phải nghỉ ngơi, cô không nên quấy rây ông ấy nữa”