“Ông, đáng chết!”
Sát khí của Giang Ninh ngập trời như thể sau lưng của anh là cả một biển máu vậy, từng làn sóng dâng cao rồi lại chìm xuống, khiến cho sắc mặt của Thường Tại Nguyên thay đổi.
“Mày chính là vị chiến thần đó ưl” Cái hơi thở giống như biển máu kia không biết là được tạo thành từ máu của biết bao nhiêu thi thể chồng chất lên nhau, chẳng lẽ Giang Ninh chính là vị chiến thần trong lời đồn ư?
“Ngăn cản nó!”
Ông ta vừa dứt lời thì mấy tên mặc đồ đen đã phi tới trước mặt anh, hơi thở dồn dập!
Thường Tại Nguyên hét lớn, ánh mắt của ông ta run lên: “Mau, ngăn nó lại!”
Nếu như Giang Ninh chính là vị chiến thần đó thì rốt cuộc thực lực của nhà họ Giang đã mạnh tới mức nào.
Lễ ra ông ta phải đem theo 3 người kia theo, Giang Ninh mạnh tới mức này là điều mà ông ooa không ngờ tới.
Ông ta cho rằng Giang Ninh chỉ là cấp bậc cao thủ, cho nên ông ta chỉ mang theo những người là đã đủ để giết anh, còn 3 người kia.
“Phù” Giang Ninh trực tiếp xuất quyền, khiến cho người trước mặt bị chặt làm đôi!
Máu tươi b ắn ra, rơi xuống đất, thế nhưng Giang Ninh không thèm liếc mắt một cái.
Ánh mắt của anh vẫn luôn dừng ở trên người của Thường Tại Nguyên!
Nếu như đám người anh Cẩu nhìn thấy thì chắc chắn bọn họ sẽ cảm thấy vô cùng sợ hãi, bởi vì cho tới bây giờ bọn họ vãn chưa từng nhìn thấy trạng thái gặp thần giết thần như thế này của Giang Ninh, trong mắt của anh chỉ có giết chóc!
Chính Thường Tại Nguyên đã nhục mạ mẹ của Giang Ninh!
Người mẹ đã lưu lạc nơi đầu đường xó chợ cùng anh, là nơi nương tựa của anh!
“Am “Ầm!”
“Am” Mỗi quyền của Giang Ninh vô cùng mạnh mẽ, mỗi một quyền đều phát ra một nguồn năng lượng vô cùng kinh khủng, trực tiếp đánh cho mỗi người tan xương nát thịt.
Tình trạng chết chóc vô cùng thê thảm!