Trong lúc đang suy nghĩ hắn chợt nghe thấy một tiếng la hét, lúc này Di Tĩnh ở bên cạnh đang dùng vẻ mặt lo lắng chỉ một ngón tay về phía trước.
Theo phương hướng ngón tay nàng nhìn lại, Nhiếp Vân cúi đầu xem xét, vừa xem lập tức đã giật mình.
Chỉ thấy viên cầu và thi thể cực lớn kia đối kháng, không gian nghiền nát, một cái hắc động chậm rãi hình thành, bắt đầu lan tràn tới bên này.
Lỗ đen này so với lần đầu hắn nhìn thấy còn đáng sợ hơn, lan tràn tới phía trên, một khi va chạm bất kỳ vật gì sẽ bị trực tiếp nghiền nát, căn bản không thể nào ngăn cản được mảy may.
Loại lực lượng này đã vượt quá phạm trù tưởng tượng của hắn.
Không phải là thứ mà nhân loại có thể với tới.
– Một khi đụng phải nó nhất định phải chết, thế nhưng chúng ta đi ra ngoài thế nào bây giờ?
Nhìn thấy lỗ đen phía dưới, Nhiếp Vân biết rõ không bao lâu nữa nó sẽ lan tới đây. Một khi đụng vào, cho dù có mạnh mẽ tới đâu thì nhất định cũng phải chết, thế nhưng nếu như xông lên, khe nứt phía trước cũng không dễ chống a.
Khe nứt này cho dù kém khe nứt mà thi thể cực lớn kia đánh ra, muốn giết chết hắn. Nhưng mà cũng không yếu hơn chút nào. Một khi xông vào cũng sẽ phải chết.
Đi lên chết, không đi lên cũng chết. Trong lúc nhất thời hai người rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan.
– Mặc kệ, phải đưa ra lựa chọn, ở chỗ này chờ chết còn không bằng xông lên còn có chút hi vọng.
Đột nhiên Nhiếp Vân cắn răng một cái, rống lên một tiếng.
Bị lỗ đen phía dưới cuốn vào, nhất định sẽ phải chết, mà tiến vào khe nứt phía trên, có lẽ trực tiếp tử vong nhưng cũng có lẽ có thể đào tẩu, ít nhất còn một tia hi vọng.
Sưu…
Ngay lúc này, khi Nhiếp Vân định xông lên thì đột nhiên nghe thấy một tiếng vang sắc bén từ phía dưới vang vọng, sưu một cái, thứ này đã phóng về phía hai người.
– Tránh ra.
Phương hướng thứ kia vọt tới chính là Di Tĩnh sau lưng hắn, Nhiếp Vân khẽ vươn tay kéo nó qua, đồng thời tinh thần khẽ động, thu vật này vào trong Tử Hoa động phủ.
Tuy rằng không biết là thứ gì, nhưng mà có thể từ trong lỗ đen đi ra mà không bị nghiền nát cũng đã chứng minh không phải vật tầm thường.
– Cám ơn…
Di Tĩnh không ngờ tới lúc này Nhiếp Vân lại cứu nàng, sắc mặt nàng bởi vì có chút kinh sợ mà trắng bệch, trong mắt lại mang theo vẻ cảm kích.
Từ khi Nhiếp Vân cởi y phục đánh mông nàng, trong lòng Di Tĩnh đã có một loại tình cảm khác, có đôi khi hận không thể giết chết Nhiếp Vân trước mắt, phanh thây xé xác hắn, có đôi khi lại cảm thấy đối phương thực sự đáng thương, nếu như không phải bị bức tới chân tường tuyệt đối sẽ không làm như vậy.
Vừa rồi vì cứu đệ đệ mà hắn còn đặt bản thân vào hoàn cảnh nguy hiểm như vậy. nếu như đệ đệ còn sống cũng thôi đi, như mà mấu chốt đây lại là thi thể.. Hơn nữa… Cỗ thi thể này là do ca ca nàng làm ra.
Hắn trọng tình trọng nghĩa, vì đệ đệ mà ngay cả tính mạng cũng không cần, thậm chí vừa rồi còn cứu cừu nhân là nàng… Mà nàng… Ngẫm lại vẻ điêu ngoa vô lễ trước đó, ngay cả Di Tĩnh cũng có chút áy náy.
– Hiện giờ chúng ta chỉ có một con đường có thể đi, một là thông qua cái khe bên trên, nghĩ biện pháp trở về Phù Thiên đại lục, nhưng mà khe nứt này thực sự quá mạnh, đi vào nhất định sẽ bị đánh chết…
Trong lúc Di Tĩnh đang nghĩ ngợi lung tung thì chợt nghe Nhiếp Vân trước mắt dùng sắc mặt ngưng trọng, phân tích.
– Cái khe nứt này ước chừng bốn năm trăm thước, nếu như tốc độ của chúng ta xông qua nhanh, có lẽ có thể thuận lợi rời đi, tuy nhiên cũng có thể sẽ chết ở trong đó. Nhưng vô luận thế nào đều phải nhanh chóng đưa ra lựa chọn, thực sự chúng ta không còn thời gian nữa.
Nhiếp Vân tiếp tục nói, nghen hắn nói như vậy, Di Tĩnh nhìn xuống phía dưới. Chỉ thấy phạm vi của lỗ đen đã tới dưới chân hai người, không còn cách bao xa, chỉ sợ không cần mấy hô hấp là có thể lập tức phải đưa ra lựa chọn, hai người thực sự không có thời gian.