Đúng lúc này, Chu Hằng tiện tay tát ra, đánh lên mặt hán tử khôi ngô, lực lượng khổng lồ mạnh mẽ đánh cho đối phương dúi xuống đất.
Một tát này lực lượng mạnh tới khủng bố, trực tiếp khiến người kia vùi mặt vào đất, chỉ còn cái cổ lồi ra ngoài, hôn mê bất tỉnh.
Xít!
Tại sao có thể như vậy?
Mọi người đều hoảng hốt, vừa rồi Chu Hằng đánh ra một kích kia rõ ràng rất tùy ý, không hề hoa xảo, nhưng mà sao lại đánh cho đồng bạn của bọn họ dúi đầu như vậy?
Chu Hằng xem như không có chuyện gì xảy ra bước tới phía Bàng Thiếu Long.
– Bắt hắn lại cho ta! Bàng Thiếu Long nhìn chằm chằm chiêu sinh bài trên tay Chu Hằng, mặc dù có một ít người ra ngoài “săn bắn”, nhưng vẫn còn rất nhiều người, cũng không tin nhiều người như vậy không bắt được một mình Chu Hằng!
Chỉ cần có thể cướp đoạt được điểm của Chu Hằng và Tề Nguyên, như vậy hai ngày còn lại chỉ cần hắn tìm một chỗ trốn là được, tuyệt đối ổn định ngồi lên hạng nhất.
Đằng, đằng, đằng!
Trong nháy mắt, hơn mười người từ phía sau Bàng Thiếu Long giết tới, trong lúc nhảy ra, có binh khí rút binh khí, không có binh khí trực tiếp xuất quyền cước đánh tới Chu Hằng.
– Có sợ không? Chu Hằng cúi đầu hỏi Khương Tử Sương.
– Điềm Điềm không sợ! Tiểu nha đầu quả không sợ, ngược lại hưng trí bừng bừng mở to hai mắt.
– Ngươi hãy nhìn cho kỹ đây! Chu Hằng ngẩng đầu lên, tinh quang trong ánh mắt bắn ra bốn phía. Vì lúc trước Chu Hằng cúi đầu nói chuyện, bỏ lỡ cơ hội đột phá tốt nhất, hoặc là nói cơ hội đoạt công, lúc hắn ngẩng đầu lên, hơn mười đạo công kích đã đánh tới, tám thanh binh khí phủ chém xuống đầu hắn, mà hai bàn tay, ba nắm tay đánh tới ngực hắn, ba cái chân đá tới bụng hắn.
Tên này chết chắc rồi! Đương nhiên, chết là cái chắc, khoảng cách gần như vậy căn bản không có khả năng tránh né, ít nhất sẽ bị trúng mười đòn công kích trở nên! Sinh mệnh lực của Minh Tiên cứng cỏi, trừ phi dùng binh khí đặc thù đánh trúng chỗ yếu hại, như vậy bị thương nặng hơn nữa thì cũng chỉ là bị thương, sẽ không trí mạng.
Không chết người là tất nhiên, về phần tàn hay không tàn cũng không sao, Tề gia có thể lo được, chẳng lẽ Bàng gia không lo được sao?
Công kích đủ tàn rồi! Ông! Chu Hằng khẽ trợn mắt, hơn mười công kích lập tức hơi khựng lại. Dường như thời gian đọng lại, trong nháy mắt động tác cứng lại, quỷ dị vô cùng.
Lại tới nữa, lại là chiêu này!
Tề Nguyên cả kinh kêu lên trong lòng, hắn không phải lần đầu tiên nhìn thấy chiêu này. Lúc ở tổ kiến, Chu Hằng đã từng dùng một chiêu này san bằng toàn bộ ổ kiến.
Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!
Chu Hằng tùy ý xuất chưởng, mỗi một chưởng tát bay một người, từng cái răng nanh bay ra, từng ngụm máu tươi vọt lên. Hắn ra tay rất nặng, một chưởng đánh gãy toàn bộ răng nanh, ngay cả khuôn mặt cũng biến dạng!
Nếu không phải lúc này không thể giết người. Với lửa giận lúc này của Chu Hằng, khẳng định một chưởng đã tát cho bọn người kia thần hồn câu diệt rồi.
Có được Ngũ Hành Phù Văn, hắn hoàn toàn có thể làm được điểm này! Sau khi tát hơn mười cái, toàn bộ người đều bị đánh bay, mặt đất nhuộm đỏ máu tươi, còn có từng chiếc răng, nhìn mà ghê người.
Người ở đây cũng không phải chưa từng thấy máu tươi đầy đất. Giết người cũng không phải chuyện ly kỳ gì, nhừng mà khi nhìn thấy Chu Hằng mặt không chút thay đổi đánh cho đám người kia gãy hết răng, không biết vì trong trong lòng bọn họ dâng lên một cỗ hàn khí.
– Oa, đại thúc ngươi thật lợi hại! Khương Tử Sương vỗ tay khen, tiểu nha đầu cũng không sợ tràng cảnh máu tươi này.
Chu Hằng mỉm cười, cũng không nói lời nào, chỉ đưa mắt nhìn chằm chằm Bàng Thiếu Long.
– Thất thần làm chi. Lên cho ta! Lên cho ta a! Bàng Thiếu Long bị ánh mắt của Chu Hằng khiến cho tim mật phát lạnh, không ngừng lui về phía sau, cũng quát lên: – Các ngươi đều là rác rưởi sao?
Dưới ảnh hưởng của hắn, mọi người không dám không nghe, lại mười mấy người vọt tới Chu Hằng, chỉ là lúc này bọn họ mặt đều ngưng trọng.
Ông!
Khi bọn hắn vọt tới trước người Chu Hằng, chẳng khác nào nhóm người trước, động tác cứng lại, ngay cả một ngón tay cũng không nhúc nhích được. Bốp! Bốp! Bốp! Bốp!
Chu Hằng tiện tay tát ra. Một lần tát bay một người, máu tươi và răng bay loạn, mỗi người đều bị tát cho hôn mê bất tỉnh, gục dưới đất như chết.
Cái này, không chỉ Bàng Thiếu Long lui về sau. Những người khác cũng sợ hãi không ngừng lui lại.
Hung thần!
– Bắt hắn lại cho ta! Đám rác rưởi các ngươi, ăn của ta, dùng của ta, hiện tại là lúc các ngươi phải cống hiến, các ngươi còn sợ gì? Bàng Thiếu Long túm vạt áo một tên đẩy hắn ra, còn đá mông người kia một phát.
Đám thủ hạ Bàng gia đều bất đắc dĩ, hiện tại nếu bỏ lại Bàng Thiếu Long chạy trối chết, vậy thì khi ra ngoài thì cái mạng cũng không còn.
Lên đi, ít nhất Chu Hằng không dám giết người!
Mấy chục người còn lại đều hét lớn một tiếng, vọt tới Chu Hằng, mà Bàng Thiếu Long lại quay đầu bỏ chạy, hắn không thể để mất điểm, cho nên phải chạy trốn.
Thình thịch!
Chỉ là hắn mới chạy ra mười mấy bước, liền cảm giác sau lưng có một đạo kình phong đánh úp lại, thế tới rất nhanh, khiến hắn không kịp phản ứng, lực lượng cường đại mạnh mẽ đánh hắn ngã xuống đất.
Lúc này, hắn mới phát hiện mình bị một người đụng vào, mà người kia đã hôn mê, rõ ràng là thủ hạ của hắn.
Hắn hoảng sợ quay đầu nhìn, chỉ thấy Chu Hằng đang ở cách đó không xa tươi cười nhìn hắn, rõ ràng rất ôn hòa, nhưng mà hắn lại thấy vô cùng kinh khủng. Hắn vội vàng bò dậy, chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, ngực muốn nôn máu. Vù!
Hắn vừa mới bò lên, liền nhìn thấy một đám bóng người bay tới, Bàng Thiếu Long căn bản không kịp phản ứng, chỉ cảm thấy ngực liên tục bị từng bóng đen kia đập lên.
– Oa… Hắn mạnh mẽ phun ra một ngụm máu tươi, liên tục lui về phía sau mười mấy bước, mặt trắng bệch. Đoàn bóng đen kia đều là thủ hạ của hắn, sau khi bị va chạm liền hô mê bất tỉnh.
Bàng Thiếu Long cắn răng một cái, thò vào ngực lấy ra một quả cầu màu xám tro, ông, một bóng xám mở ra bao bọc lấy hắn.
Đây là bảo vật gia tộc ban cho hắn, tên là Ám Ảnh Quang Tráo, chịu được công kích cấp bậc Tinh Thần Vương! Tuy nhiên, đó cũng không phải Bảo khí, mà là thuộc loại cấm khí dùng một lần, dùng hết lực lượng trong đó, như vậy cái cấm khí này sẽ hỏng, không thể bổ sung năng lượng.
– Ha ha ha ha, đến đây, đến đi, để ta xem ngươi làm gì được ta? Bàng Thiếu Long phách lối cười ha hả. – – – – – oOo- – – – –