Mặc dù Cổ Lâm không phải người tài giỏi gì, nhưng suy cho cùng đó cũng là cốt nhục của chị ta, là tình thâm máu mủ.
Sao chị ta có thể coi như không có chuyện gì, không quan tâm đến được?
Cố Gia Huy chậm rãi mở điện thoại ra, gọi video thẳng cho Khương Tuấn.
Cố Lâm bị trói ở một nơi tối mịt, bốn phía đều trống rỗng.
Anh ta bị trói chặt trên ghế.
Mặt mũi anh ta sớm đã sưng phồng, tím bầm cả lên, rơi vào hôn mê, nhìn giống như vừa bị hạ độc vậy. “Khương Tuấn, có thể để bọn họ xem kịch hay được rồi.”
Cố Gia Huy dặn dò.
Trong video, Khương Tuấn hắt một chậu nước, Cổ Lâm lập tức tỉnh lại, không ngừng ho sặc sụa.
Anh ta dần tỉnh lại thì bắt đầu la hét lên. “Các người… Các người đừng qua đây, thật sự không phải tôi… Tôi cũng là người bị hại thôi, bỏ qua cho tôi đi… Xin các người đẩy, bỏ qua cho tôi đi…”
Nhưng cầu xin nài nỉ căn bản là không có tác dụng, hai người cường tráng ở phía trước đạp thẳng vào chiếc ghế, anh ta ngã lăn xuống mặt đất.
Con dao cứa mạnh lên bắp đùi anh ta, Cố Lâm thét ra tiếng gào như lợn bị chọc tiết.
Một người trong số đó đi giày da, hung hăng giẫm lên mu bàn tay của Cố Lâm.
Sau đó đấm đáp, đạp mạnh các kiểu.
Răng hàm của Cố Lâm đều rơi rớt hết ra ngoài, còn mang theo cả đống máu tươi nữa. “Con trai! Các người dừng tay lại cho tôi, nếu không thì tôi nhất định sẽ giết các người, dừng tay lại cho tôi!”
Cổ Triệt nói như phát điên lên.
Cổ Lâm nghe thấy giọng của bố mình thì giống như nắm được cọng cỏ cứu sống cuối cùng. “B… Cứu con… con không muốn chết… con vẫn không muốn chết đâu..”