Diệp Trần vừa nói ra lời này, toàn trường trong chơp mắt nổ tung,
“Mẹ nó! Tiểu tử này có lai lịch gì? Thế mà lại dám nói với Vũ công tử như vậy!”
“Chẳng lẽ cũng là một công tử của một gia tộc lớn nào đó hay sao?”
“Nhìn cách ăn mặc của hắn cũng không giống a!”
…
Còn về đại Tráng và a Hổ, sau khi nghe được lời này của Diệp Trần, đã hoàn toàn tuyệt vọng,
“Xong xong! Lần này chúng ta đều bị tiểu tử này hại chết rồi!”
“Trên đời này làm sao lại có thể có người ngốc như vậy…”
“Ừm?”
A Hổ chính là muốn mắng chửi Diệp Trần dừng lại, thế nhưng ngay sau đó bị lạnh lùng liếc qua, sau đó, lập tức rõ ràng lại bị chẹn họng trở về, trong lòng không tự chủ được rùng mình một cái, ngay cả hắn cũng không nói lên được vì sao.
“1000 vạn!”
Hai mắt Vũ công tử gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Trần, lần nữa tăng giá lên.
Nếu như không phải bởi vì, hắn không thể làm hỏng phép tắc của phòng đấu giá, giờ phút này đã sớm để cho thủ hạ của mình, rút gân lột da cái tên thiếu niên không biết sống chết này.
Tuy nhiên, Diệp Trần căn bản không để ý tới ánh mắt dường như muốn giết người của đối phương, sau khi Vũ công tử báo giá, lập tức giơ bảng lên lần nữa,
“1100 vạn!”
“Tiểu tử thật can đảm!”
Vũ công tử tức nắm chặt hai nắm đấm,
“2000 vạn!”
“2100 vạn!”
Diệp Trần theo sát phía sau, căn bản không có bất kỳ do dự nào, hơn nữa mỗi lần đều chỉ tăng giá lên 100 vạn.
“Ngươi! Tìm! Chết!”
Vũ công tử hoàn toàn nổi giận, mắt thấy là đang muốn liều lĩnh lao về phía Diệp Trần, lúc này lại được một lão giả kéo lại.
Lão giả kia ghé miệng vào bên tai Vũ công tử, không biêt nói thầm câu gì, sau đó khóe miệng không thể không hơi nhếch lên, hiện ra nụ cười tàn nhẫn,
“Tiểu tử! Tính ngươi có dũng khí! Bản công tử không chấp nhặt với ngươi, chúng ta đi!”
Nói xong lời này, Vũ công tử trực tiếp quay người rời khỏi, bảy tám tên tùy tùng ở sau lưng, lập tức nhanh bước đi theo.
Vũ công tử vừa đi, đại Tráng lập tức thả lỏng thở dài một hơi,
“Nguy hiểm thật!”
Không nghĩ tới, a Hổ ở một bên, lại cười lạnh nói:
“Vũ công từ có tiếng là người có thù tất báo, việc này hắn làm sao có thể dễ dàng bỏ qua như vậy? Ở trên cái thị trấn này, coi như Vũ công tử cũng phải tuân thủ phép tắc của thị trấn này, nhưng khi vừa ra khỏi thị trấn, chỉ sợ….hừ hừ!”
Đại Tráng nghe được điều này, vẻ mặt dao động một lúc, hiển nhiên hắn cảm thấy a Hổ nói rất có lý, trong lòng đã bắt đầu chuẩn bị, chờ sau khi trở về khách sạn, lập tức sẽ báo chuyện này cho sư phụ nhà mình, nhất định phải rời khỏi cái tên tai họa này xa một chút.
Diệp Trần căn bản không để ý tới lời nói của hai người, trực tiếp đi tới trên đài, thúc giục người bán đấu giá làm thủ tục bàn giao.
Loại thủ tục của phòng đấu giá dưới mặt đất này rất đơn giản, cũng không cần phải nộp thuế, cho nên, sau khi Diệp Thần chuyển 2100 vạn, đã lấy được món bán Linh khí kia, sau đó gọi Sở Phi Yên, dưới ánh mắt đầy thương hại của mọi người, rời khỏi.
Theo sự suy nghĩ của mọi người, cho dù thiếu niên này có bối cảnh không kém hơn Vũ công tử, thế nhưng ở đây dù sao cũng là Tây Tạng, tiểu trấn Vân Gian lại là phạm vi thế lực của Quỷ Linh tông, thiếu niên này có thể đi ra khỏi cái tiểu trấn này hay không, chỉ sợ cũng chưa biết được.
Sau khi bốn người đi ra khỏi phòng đấu giá dưới mặt đất, hai người đại Tráng và a Hổ, nhanh chóng khéo khoảng cách với Diệp Trần, gần như là một đường chạy chậm hướng về khách sạn mà đi, mà Diệp Trần thì vẫn ung dung đi tới, tuy rằng Sở Phi Yên cũng có chút lo lắng, nhưng thấy Diệp Trần bình tĩnh như thế, cô ta cũng cưỡng chế lại bất an trong lòng, rất nhu thuận đi theo bên cạnh Diệp Trần.
Nhưng là vượt qua sự dự liệu của Sở Phi Yên, hai người một đường ung dung đi từ từ trở về khách sạn, trên đường cũng không có xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào, Vũ công tử dừng như đã không muốn đi gây sự với Diệp Trần.
Hai người đi tới cửa quán rượu, ba người đại Tráng, a Hổ và Cổ Thuần Dương vừa đúng lúc vội vàng đi ra từ trong quán rượu, Quách sư phụ và Tang Mộc đạo trưởng, trên mặt tràn đầy vẻ ngưng trọng.
Rất rõ ràng, hai huynh đệ đại Tráng và a Hổ, cũng đã kể lại tất cả chuyện đã xảy ra trong phòng đấu giá, toàn bộ nói cho ba người.
Nhìn thấy Diệp Trần, Quách sư phụ lập tức trừng lên hai mắt một cái, nghiêm mặt khiển trách:
“Tuổi còn nhỏ, tại sao lại làm cái chuyện không biết trời cao đất rộng như thế! Vũ công tử kia là nhân vật cỡ nào, ngươi làm sao có thể đắc tội nổi?”
Diệp Trần nhướng mày, đang muốn phản bác, Tang Mộc đạo trưởng ở một bên, vội vàng dàn xếp nói:
“Được rồi được rồi, bây giờ không phải là lúc trách nhau, thừa dịp đối phương còn chưa có tìm tới cửa, chúng ta nhất định phải nhanh chóng rời khỏi tiểu trấn Vân Gian này!”
Nhưng, khi Tang Mộc đạo trưởng vừa nói ra lời này, một tiếng cười lạnh truyền tới từ đằng xa,
“Đoạt đồ vật của bản công tử, thì muốn bỏ đi như vậy sao, nghĩ không khỏi quá đơn giản đi a!”
Hóa ra chính là Vũ công tử kia, hơn nữa sau lưng hắn còn có khoảng hơn mười người, trong đó thậm chí không thiếu cao thủ.
Thấy cảnh này, ngoài Diệp Trần ra, tất cả mọi người đều biến sắc.
P/S: Ta thích nào….