A Hổ nhếch mép cười khẩy, liếc nhìn xung quanh. Ông ta nhìn thẳng lên phía trên nhìn người đang đứng đó ra hiệu gì đó.
Người đó lập tức dơ súng lên hướng về Lục Diệp Bằng tiếp tục.
” Chúc mừng cuộc hội ngộ của chúng ta, nếu Tịch Duy An mà có ở đây thì vui biết bao nhiêu, chúng ta lại trùng phùng nữa rồi…! ”
” Nhanh thôi.. ” Hoắc Thiếu Tiên lạnh lùng nhếch mép trả lời ngay
Ánh mắt Lam Lam kinh hãi, khi thấy tên áo đen lạ mặt trên đó chuẩn bị bóp cò,cô không suy nghĩ liền hét lớn lên về phía Lục Diệp Bằng.
” Cẩn thận… ”
Tiếng nói quen thuộc của cô đã đánh vào tai của Lục Diệp Bằng, anh lập tức quay lại, phát súng liền trượt qua cánh tay của anh.
” Lục Diệp Bằng…! ” Hoắc Thiếu Tiên trở tay không kịp đưa mắt nhìn về Lam Lam.
Lục Diệp Bằng té xuống cánh tay không ngừng ra máu.
Tiếng hét của Lam Lam không những đánh động đến Lục Diệp Bằng và Hoắc Thiếu Tiên mà còn làm cho người đứng phía trên giựt mình,bắn mấy phát về phía cô.
Lam Lam hoảng sợ vội vàng tránh né, chạy trốn.
Đúng lúc này, xe của Tịch Duy An cũng đã đến. Anh nhanh chóng tiến vào bên trong.
Sắc mặt Lục Diệp Bằng đã trắng bệt không còn một chút sức lực nào. Anh nhìn về Hoắc Thiếu Tiên khó nói.
” Hình như… Tôi nghe được tiếng nói của Lam Lam, cô ấy… đang ở đây. ”
Hoắc Thiếu Tiên im lặng.
Trái tim Lục Diệp Bằng bỗng chốc nhói lên.Cơn sợ hãi trong lòng càng lúc càng hiện lên.
” Mau cứu cô ấy.., nhanh lên… “Lục Diệp Bằng gào thét lên, mặc kệ cho anh có bị thương, anh cũng phải tìm kiếm cô.
Tịch Duy An và người của anh lập tức bao vây xung quanh.
A Hổ biết Tịch Duy An đã tới liền lập tức tẩu thoát ngay, ông ta nhìn xung quanh rồi tìm kiếm một chiếc xe nào đó chạy trốn.
Nhưng lại không dễ gì khi người của Lục Diệp Bằng đã đến đây rất đông,đã hoàn toàn phong tỏa nơi đây.
Bên này,Lam Lam biết có người đang đuổi theo, cô cứ tiếp tục chạy. Cho đến khi cô không biết từ khi nào cô đã chạy đến gần một bến cảng. Cô đảo mắt qua một vòng nhìn xung quanh, cảm giác có lẽ người đó đang dần đuổi kịp theo cô.Không suy nghĩ nhiều cô liền núp vào một góc nào đó ẩn trốn.
Hoắc Thiếu Tiên không bị thương nên chạy khá nhanh. Anh vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn Lục Diệp Bằng cũng đang ôm lấy vết thương không ngừng đuổi theo.
” Anh mệt quá thì ngồi nghỉ đi, máu chảy nhiều lắm rồi!”Hoắc Thiếu Tiên bước tới khuyên nhủ. Đúng là vợ chồng nhà này y chan nhau, đều rất cứng đầu.
Lục Diệp Bằng hơi thở rất yếu nhưng cũng không khuất phục, anh lắc đầu mạnh, không thèm để ý tiếng nói của Hoắc Thiếu Tiên. Anh đi về hướng bến cảng tìm kiếm Lam Lam.
Lục Diệp Bằng sốt sắng vừa đi vừa tự trấn an trong lòng. Lam Lam sẽ không sao… Anh nhất định sẽ bảo vệ cô.
Hoắc Thiếu Tiên không phải không nhìn thấy dáng vẻ của Lục Diệp Bằng đang điên lên vì Lam Lam, trong thâm tâm anh là người hiểu rõ Lục Diệp Bằng hơn ai hết. Lúc trước anh hoài nghi cậu ta không thật lòng với cô, chỉ muốn lợi dụng cô để đạt được những gì cậu ta muốn.Nhưng hôm nay anh đã hiểu rõ, cả hai đều dành tình cảm cho đối phương.
Trong giây phút,anh cũng đang thầm tự trách trong lòng, anh không nên dẫn Lam Lam theo cùng.Không những Lục Diệp Bằng đang lo sợ cho cô mà ngay cả anh cũng đang không ngừng run rẩy đầy lo lắng, sợ người con gái ấy lại xảy ra chuyện một lần nữa.
Tên sát thủ lạ mặt,trên tay vẫn còn cầm cây súng đã đuổi kịp theo Lam Lam ra tới bến cảng. Dường như không thấy cô, nên tâm trạng của người đó trở nên kích động mắng chửi cô.
” Mẹ kiếp! Lúc nào cũng bị con ranh đó phá đám hết là sao? ”
Lam Lam sững sốt, đưa tay ôm miệng, nét mặt hoàn toàn bị tiếng nói của người đó làm cho kinh sợ.
“Tại sao…… Bà ta….?
Lam Lam nhận ra giọng nói của người này,khi nãy người này đã che mặt,nên cô không nhìn rõ.Nhưng giọng nói thì cô không thể nào nghe lầm được. Cô không nghĩ người này lại ra tay với anh thậm chí muốn giết chết luôn cô.
Khóe mắt ửng đỏ, trong lòng cô rất khó chịu cô không biết phải làm sao để đối diện với sự thật tàng khóc này. Nếu Lục Diệp Bằng biết sẽ như thế nào?
Có lẽ người đó đã phát hiện ra cô,bóng hình phản chiếu dưới đất của người đó đã được Lam Lam nhìn thấy. Cô cảm nhận bước chân người đó càng lúc càng đến gần.
Đôi mắt sợ hãi đầy ngấn lệ của Lam Lam dần hiện lên, hai tay vẫn còn để trên môi của cô ngày một siết chặt hơn. Cô sợ người đó sẽ nghe được hơi thở của cô.
Bước chân càng đến gần thì ánh mắt Lam Lam chằm chạp ngắm nghiền lại.
Khi Lam Lam đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị phát hiện, thì bỗng dưng tiếng nói Lục Diệp Bằng vang lên đánh động lên người đó.
“Lam Lam!….Em đang ở đây…….phải không? ” Tiếng nói của anh ngày càng một yếu đi vì bị mất máu quá nhiều.
Người đó liền giật bắn mình, hoảng hốt vội vàng xoay người lại ẩn núp vào sau chiếc xe đang đậu sau lưng của Lục Diệp Bằng.
Lam Lam kinh sợ vô thức mở mắt ra.
Lam Lam từ từ đứng lên, cảnh tượng trước mắt khiến trái tim cô không ngừng thắt lại khẽ đau nhói lên. Ánh mắt hoảng loạn không ngừng bắn ra ngoài. Bước chân vô thức nhanh chóng chạy ra.
“Diệp Bằng…..!
Lục Diệp Bằng không hề hay biết, cứ đi xung quanh tìm kiếm cô. Nhưng anh không ngờ phía sau lưng anh có người đang chĩa súng về phía anh.
Đùng
Một tiếng súng lại vang lên cùng với tiếng nói của Lam Lam,nhưng lần này lại có mùi chết chóc ở trong đó.
Lục Diệp Bằng dừng bước thất kinh, bờ môi run sợ. Một nỗi tuyệt vọng hiện lên. Ánh mắt vô hồn, anh chưa kịp xoay người lại nhìn thì………Mây đen phủ trước mặt Lục Diệp Bằng,ánh sáng dần tối đi. Cả bầu trời như sập xuống. Một cú ngã trời váng như đánh vào đầu của anh.