Phải biết rằng Tiêu Diễn thế nhưng là nam chủ của thế giới này đấy, khí vận tận trời a, thừa dịp hiện tại Tiêu Diễn không có gì, đem hắn cứu ra, khiến hắn triệt để không thể xoay người.
Ninh Thư tốn không ít tiền, tìm không ít quan hệ cứu Tiêu Diễn ra, Ninh Thư quan sát Tiêu Diễn mặc áo tù nhân, đầu bị cạo trọc, nhan giá trị giảm xuống không ít, cho thấy được tầm quan trọng của kiểu tóc.
Ánh mắt Tiêu Diễn vẫn là kiệt ngao khó thuần, mang theo một cỗ cảm giác cao cao tại thượng, dù sau Ninh Thư cũng không biết cảm giác về sự ưu việt này của hắn là từ đâu mà tới.
Tiêu Diễn trông thấy Ninh Thư, câu nói đầu tiên là: “Tô Nhiễm, cô cái người phụ nữ ác độc này, cho dù cô cứu tôi ra, tôi cũng sẽ không yêu cô.”
Ninh Thư: …
Tiêu Diễn lạnh lùng liếc nhìn Ninh Thư, ngồi vào trong xe.
Ninh Thư mặc kệ hắn, lái xe về tới tiểu khu, Tiêu Diễn đi vào trong phòng, phản ứng đầu tiên của hắn cùng hai ông bà Tiêu gia giống nhau như đúc.
Trước không nói hai ông bà Tiêu gia trông thấy Tiêu Diễn kích động cao hứng như thế nào, Tiêu phu nhân đem hành vi đáng giận của Ninh Thư đều nói cho Tiêu Diễn biết, lại khiến cho ánh mắt Tiêu Diễn nhìn đến
Ninh Thư càng thêm lạnh băng, đặc biệt là nghe được Ninh Thư lại dám để cho ba mình quỳ xuống, ánh mắt nhìn Ninh Thư tràn ngập sát khí.
Đối mặt với thần sắc của Tiêu Diễn, Ninh Thư lạnh lùng mà cười một tiếng, thực cho rằng nữ nhân trên đời này đều yêu hắn, nên chịu đựng hắn sao.
Toàn thân Tiêu Diễn tràn đầy chi sắc hậm hực, có loại nước cạn vây khốn rồng, cảm thấy buồn bực thất bại, tự giam mình ở trong phòng không chịu ăn cơm, vô luận Tiêu lão gia tử cùng Tiêu phu nhân khuyên bảo như thế nào cũng vô dụng.
Ninh Thư nhìn đến đồ ăn trong bếp, đã không ăn cũng đừng có ăn nữa, Ninh Thư trực tiếp ném vào thùng rác.
Tiêu phu nhân chứng kiến động tác của Ninh Thư, tức không thở nổi, lại cũng không dám nói gì, hiện tại
Tiêu gia muốn ăn cái gì uống cái gì đều phải hướng Ninh Thư thò tay đòi tiền, nếu như đem Ninh Thư làm phát bực rồi, Ninh Thư trực tiếp không đưa tiền, bọn họ lại phải chịu đói.
Có lần đói bụng suốt một ngày, sau cùng Tiêu phu nhân vẫn phải hướng tới Ninh Thư đòi tiền ăn cơm, mới để cho Tiêu phu nhân cùng Tiêu lão gia tử được ăn cơm.
Mỗi lần Tiêu phu nhân cùng Tiêu lão gia tử cũng chỉ biết dùng ánh mắt cừu hận lại khuất nhục mà nhìn Ninh Thư, không dám nói gì.
Nhìn thấy Ninh Thư đem đồ ăn của con trai đều đổ đi, nhịn không được nói: “Tô Nhiễm, tâm địa của cô làm sao lại độc ác như vậy, Tiêu Diễn được thả ra ngay cả cơm cũng chưa ăn, cô còn mang cơm đi đổ.”
Ninh Thư hừ lạnh một tiếng, “Nếu không muốn ăn, thì về sau cũng đừng có ăn nữa.”
“Cô…” Tiêu phu nhân nhìn Ninh Thư, “Cô sẽ gặp báo ứng.”
Ninh Thư lạnh lùng nói: “Tôi có thể gặp báo ứng hay không thì không biết, nhưng là mấy người lập tức phải gặp báo ứng rồi.”
Tiêu phu nhân nghe nói như thế, cơ thể run lên, nghĩ đến phải dựa vào tiền ở trong tay Ninh Thư, chỉ có thể nén giận.
Cuối cùng vẫn là Tiêu Diễn ở trong phòng đói không chịu nổi, đi ra ăn cơm, Ninh Thư tự tay đem thức ăn đưa cho Tiêu Diễn, Tiêu Diễn từ trên cao mà nhìn xuống Ninh Thư, cười lạnh một tiếng, “Tô Nhiễm, cho dù cô nịnh nọt tôi như thế nào, tôi cũng sẽ không thay đổi thái độ dành cho cô.”
Tiêu Diễn cầm lấy chén trong tay Ninh Thư cùng bố thí giống nhau, bắt đầu ăn, bởi vì ăn quá vội vàng, sặc lên, kết hợp với một cái đầu trọc đằng trước, nhìn xem thật đúng là… Đáng kinh a.
Ninh Thư ở bên cạnh quan sát, lạnh lùng mà nở nụ cười, hi vọng ăn hết này đó cơm, anh còn có thể khỏe mạnh.
Biết được Tiêu Diễn được thả, Tô Manh mang theo hai đứa nhỏ đi tới, thời điểm trông thấy Tiêu Diễn, môi
Tô Manh run rẩy, sau đó bổ nhào vào trong ngực Tiêu Diễn, vươn tay vuốt cái đầu trọc của Tiêu Diễn, run
sợ nói: “Anh chịu khổ rồi.”
Ninh Thư thiếu chút nữa đều phải cười lên, nhìn một màn như vậy như thế nào lại buồn cười như thế.
Lý Tu Văn đứng ở cách đó không xa, nhìn xem hai người ôm chặt lấy nhau, sắc mặt vô cùng phức tạp, biến ảo đủ loại màu sắc, Ninh Thư cũng hình dung không ra.
Hai đứa nhỏ ôm Tiêu Diễn khóc lên, Tiêu Diễn dỗ xong đứa này lại dỗ đứa kia.
Tiêu Diễn thâm tình hướng Tô Manh nói: “Anh sẽ phấn chấn lên, để cho em cùng hai đứa nhỏ có một chỗ dựa.”
Tô Manh chảy nước mắt, bụm miệng lắc đầu, sốt ruột nhìn Tiêu Diễn, “Em sẽ không để cho anh cùng hai đứa nhỏ phải chịu khổ.”
Tô Manh vẫn không ngừng rơi lệ, nhìn thoáng qua Ninh Thư, thần sắc thống khổ.
Tiêu Diễn chú ý tới ánh mắt của Tô Manh, quay người hướng Ninh Thư gào thét, “Cô người phụ nữ ác độc này, cô đối với Tô Manh làm cái gì?”