Cho nên nàng rất chú ý tới chuyện mà nơi khác thương nhân tiến đến này…thời gian qua, công tác huấn luyện cùng tuần tra thường ngày của phủ thành chủ đã tăng lên một bậc.
“Có Hắc Lân quân khắp nơi tọa trấn…ngoài sáng sẽ không có ai dám gây chuyện bên trong thành cả!”
“Nhưng trong mặt tối lại không có đơn giản đến như vậy…nhất là dưới tình huống tài nguyên của chúng ta lộ ra rất nhiều!”
Hơi dừng lại một chút, Thanh Lân tùy ý sốc lấy y phục mềm mại ướt đẫm của mình, mềm mại mà nhíu mày nói.
Đường Dĩnh cũng không tự chủ nhíu lại mày ngọc, ánh mắt tựa như xuyên thấu tất cả chướng ngại vật mà nhìn về phía nam…nơi đó chính là nguy nga cổng thành phương hướng.
Các nàng theo Nham Kiều đi qua rất nhiều nơi thành trấn, cũng chứng kiến được rất nhiều sự kiện cùng âm mưu cướp đoạt thành không đơn giản…cho nên các nàng vô cùng hiểu rõ lấy một điều.
Muốn phá hư cũng như chiếm đóng một tòa thành trấn…
Ngoại trừ trực tiếp công đánh một cái này vô giải dương mưu, bên cạnh đó một số âm mưu cũng mang đến tác dụng rất lớn.
Kích động làm cho lĩnh dân nổi loạn!
Âm thầm chiếm lấy quân đội quyền khống chế!
Trực tiếp ám sát thành chủ…từ đó để cho thành trấn tự động sụp đổ!
Lợi dụng các thương nhân…theo thời gian mà khống chế thành trấn toàn bộ mệnh mạch kinh tế!
“…”
Có rất nhiều cách…để hắc thủ sau màn có thể âm thầm cướp lấy một tòa thành trì quyền sở hữu!
Minh thương dễ đỡ…ám tiễn khó phòng, đây là đạo lý mà Thanh Lân cùng Đường Dĩnh thấm nhuần từ lâu!
“…”
Nhưng tại Hắc Lân thành nơi này, các lĩnh dân đều được các nàng chủ nhân ban cho một cuộc sống vô cùng đầy đủ cùng yên bình.
Nếu như muốn kích động bọn hắn làm phản lại phủ thành chủ…đây không khác tự tìm đường chết.
Bên cạnh đó, Thanh Lân các nàng tuy không biết Nham Kiều có bí mật gì…nhưng hắn đã từng nghiêm túc nói qua với các nàng, Hắc Lân quân là sẽ không bao giờ phản bội lại hắn.
Về phần chưởng khống kinh tế?
Chuyện này càng là không có khả năng…bởi vì tất cả trọng yếu sản nghiệp của Hắc Lân thành, đều sẽ tuyệt đối nằm trong tay của phủ thành chủ!
Nơi này thành trì…mãi mãi cũng chỉ có một thanh âm duy nhất, đó là chủ nhân của các nàng!
Như vậy…
Các nàng chỉ cần chuyên tâm bảo vệ thật tốt Nham Kiều an toàn, mọi âm mưu nhằm vào Hắc Lân thành liền vô kế khả thi!
Mà các nàng muốn bảo vệ Nham Kiều, đó không chỉ vì hắn là Hắc Lân thành linh hồn cùng trung tâm.
Mà quan trong hơn tất cả…hắn là nam nhân của các nàng…là cuộc sống cùng lẽ sống của các nàng!
“…”
Hai người im lặng nhìn nhau một mắt, sau đó Thanh Lân nghiêm túc nói:
“Nhất định không thể để chủ nhân thường xuyên rời đi phủ thành chủ…chúng ta tại nơi này là bất khả xâm phạm tồn tại!”
Có Hắc Lân cung thủ đóng giữ ở tháp cung, cùng tường thành cao vút bao quanh pháo đài…nếu có người muốn tiến vào mà mang ý đồ bất chính, chỉ có một con đường chết mà thôi!
Đường Dĩnh nghe vậy thì an tâm thờ dài một hơi, ngay sau đó lại bổ xung thêm một câu:
“Những người có thể ra vào phủ thành chủ cũng cần được bảo vệ…nếu không thể nhắm đến chủ nhân của chúng ta, những tên kia rất có thể sẽ đánh chủ ý tới các nàng!”
Mặc dù có Hắc Lân thiết kỵ luôn tuần tra tại khắp nơi trong thành…làm cho chuyện này có tỉ lệ rất nhỏ xuất hiện, nhưng tất cả chỉ sợ ngoài ý muốn mà thôi!
“Ta đã biết…hôm nay dùng bữa tối sẽ cùng Tuyết tỷ các nàng nói qua một chút!”
Thanh Lân như có điều suy nghĩ mà nhẹ gật đầu.
“…”
Đường Dĩnh ánh mắt nhìn xem mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, nàng đột nhiên mang theo ý riêng hướng Thanh Lân nói:
“Chủ nhân công việc hẳn cũng đã hoàn thành xong đi…lúc này Tuyết tỷ cùng Song Nhi các nàng đang chuẩn bị hầu hạ cho chủ nhân tẩy rửa chứ?”
Thanh Lân đương nhiên nghe hiểu một câu này ẩn ý, nàng trong mắt hiện lên chờ mong mà nói:
“Ân…chúng ta đương nhiên cũng phải tiến đến hầu hạ cho chủ nhân, không thể để cho các nàng một mình ăn vụng lấy chủ nhân cơ thể được!”
“Các tỷ muội…chúng ta đi!”
Thanh Lân trên mặt mang theo nụ cười thản nhiên, bước chân nhanh nhẹn mà hướng về Nham Kiều nơi đó tiến đến.
Xung quanh các nữ vệ thiếu nữ khác cũng nhao nhao lộ ra chờ mong mỉm cười…dời lấy yểu chuyển thướt tha cơ thể theo sát tại phía sau.