Lục Phong Miên liếc nhìn những người hầu bận rộn nhưng không có lấy một người đáng tin ở Thẩm gia, cau mày: “Chuyện thành ra như thế này, Thẩm Kế đi đâu mất rồi?”
“Cha nghĩ cái chết của mẹ và Bạch Oánh có chỗ bất thường nên đã đến mời anh Giang Sầu rồi.” Thẩm Thanh Thanh nói.
Người nhà Thẩm gia, Mộc Ân tuy không biết, nhưng Lục Giang Sầu thì cô biết.
Đó là trưởng nam nhà họ Lục, lớn hơn Lục Phong Miên mười tuổi, là thầy phong thủy rất nổi tiếng ở Thủ Đô, cực kì khó mời.
Quan hệ giữa Lục Phong Miên và người anh này không tốt mấy, giữa Lục Giang Sầu và Lục Thanh Tửu cũng vậy, vì thế nên rất ít khi về nhà, Mộc Ân chỉ là nghe nói, chưa thấy người thật bao giờ.
Thẩm gia gặp chuyện không may, Thẩm Kế không đi tìm cảnh sát điều tra, lại đi tìm thầy phong thủy, hiển nhiên là đã phát hiện ra chuyện gì.
Nhưng bây giờ Mộc Ân không có tâm tình gì để mổ xẻ ra phân tích.
Từ sau khi lên lầu gặp phải Thẩm Thanh Thanh, Lục Phong Miên rất quan tâm, quan tâm đến nỗi phớt lờ cả cô.
Cô chưa từng thấy anh đối tốt với người nào như thế cả, Mộc Ân cảm thấy ủy khuất.
Nhưng Thẩm Thanh Thanh bất ngờ mất đi hai người thân như thế, cô không thể ngăn Lục Phong Miên an ủi được.
“Anh Miên, người này là…” Thẩm Thanh Thanh đắm chìm trong bi thương biết bao nhiêu, cuối cùng cũng để ý đến cô.
Mộc Ân nói trước Lục Phong Miên, tiến đến nắm tay Thẩm Thanh Thanh, cười tự giới thiệu: “Lâm Mộc Ân, rất vui được gặp chị Thanh Thanh.”
“…Xin chào.” Thẩm Thanh Thanh có chút kinh ngạc, quay đầu nhìn về phía Lục Phong Miên: “Cô ấy là…”
Lục Phong Miên lắc đầu.
Câu nói tiếp theo của Thẩm Thanh Thanh đều nuốt vào, nhìn Mộc Ân cười một cái: “Hóa ra em là Mộc Ân, gọi Thanh Thanh là được rồi, người nhà đều gọi chị như thế.”
Mộc Ân cười đáp lại, rồi Thẩm Thanh Thanh kéo cô vào phòng.
Căn phòng rất rộng, bên ngoài là phòng tiếp khách nhỏ, vật dụng trong nhà và các thiết bị được lắp đặt theo phong cách đối xứng, có hai chiếc ghế tre, một dài và một ngắn.
Mộc Ân nhìn chiếc ghế tre dài chỉ đủ chỗ để chứa hai người, kéo Thẩm Thanh Thanh đến đó ngồi chung.
Một Lục Phong Miên bị ‘cô lập’ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hỏi: “Thanh Thanh, nghe lão Phó nói rằng thi thể là do em phát hiện đầu tiên, Thẩm Kế tại sao lại đi mời Lục Giang Sầu? Là ông ta thấy có gì đó không sạch sẽ, hay là em cảm thấy?”