Có lẽ chính là con bạch tuộc biến hình nấp phía sau?
Dụ Nhiên nắm lấy manh mối quan trọng, hỏi: “Ông, ngoại hình Ludwig trong trí nhớ của ông có phải chưa từng thay đổi từ hồi xuất ngũ năm 27 tuổi đó đúng không?”
Tần Tiêu nói: “Đúng vậy. Năm đó, Đội đặc chiến Nhật Diệu tổn thất nặng nề. Khi trở về từ chòm sao Thời Chung, Thiếu tướng Auste và Dẫn đường Ludwig đều bị thương. Ông nhớ mặt Ludwig có vết thương do quái vật gây ra, đã chữa lành bằng khoang điều trị. Từ đó về sau, ngoại hình anh ta không hề thay đổi, hơn nữa, anh ta còn nghỉ một năm mới trở lại làm việc trong Hiệp hội Dẫn đường.”
Dụ Nhiên nhìn Ludwig trong trí nhớ của ông nội, cảm thấy rất quái đản.
Cả chục năm trôi qua mà ông ta vẫn giữ mãi dáng vẻ khi 27 tuổi, ngay cả tình trạng làn da cũng chưa từng thay đổi…
Ông ta thực sự là một kẻ cố chấp quá đà với dung mạo ư?
Hoặc ông ta có thực sự là “người” không?
Dụ Nhiên nhớ đến nhện chúa mình từng gặp trên hành tinh Nhện Đỏ. Trong vũ trụ có rất nhiều hành tinh chưa ai biết tới, đồng nghĩa với đó là cũng sẽ có rất nhiều sinh vật trí tuệ cao giống như nhện chúa. Năm đó, tại chòm sao Thời Chung, rốt cuộc Đội đặc chiến Nhật Diệu đã gặp phải chuyện gì?
Thiếu tướng Auste và Dẫn đường Ludwig thật sự là “người sống sót” sau trận chiến đó sao?
Một phỏng đoán táo bạo chợt lóe lên trong lòng Dụ Nhiên: “Có khi nào Ludwig đã hy sinh trong trận chiến kia, còn Ludwig xuất hiện trước mặt chúng ta bây giờ… không phải con người nữa không?”
Nghe vậy, Tần Tiêu cảm giác như có luồng khí lạnh lủi lên dọc sống lưng.
Ludwig dung mạo bất biến hơn mười năm… Dưới lớp da đẹp mã ấy thật sự còn là người không?
Dụ Nhiên phân tích: “Thực thể tinh thần bạch tuộc biến hình đã từng xuất hiện ở thế giới loài người. Có lẽ trong vũ trụ cũng tồn tại loài vật trí tuệ cao và khả năng ngụy trang cực xuất sắc tương tự, nó biến thành Ludwig, len lỏi vào xã hội. Nhưng nó mới chỉ trông thấy Ludwig khi trẻ tuổi, không biết con người sẽ già đi như thế nào nên chỉ có thể ngụy trang thành dáng vẻ lúc trẻ của ông ta?”
Tần Tiêu nghe phỏng đoán của Dụ Nhiên, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.
Nhiên Nhiên nói rất đúng, nếu cậu có thể gặp được nhện chúa thông minh như thế trên hành tinh Nhện Đỏ, vậy đương nhiên trong vũ trụ sẽ không chỉ có một loài sinh vật có trí tuệ cao như nhện mắt đỏ. Chòm sao Thời Chung được nước biển bao phủ đến 60% diện tích, liệu biển ở đó có tồn tại sinh vật trí tuệ cao hay không, không ai biết được.
Năm đó, khi tới chòm sao Thời Chung, Quân đoàn Nhật Diệu hy sinh nhiều người đến thế rõ ràng vì nơi đó có sinh vật vũ trụ cực kỳ hung tàn. Có lẽ chỉ có Tướng quân Auste mới biết năm đó đã xảy ra chuyện gì. Nhưng ông ta lại lựa chọn đứng về phe tổ chức hắc ám, hoặc cũng có thể là ông ta đã bị Ludwig khống chế.
Tần Tiêu nghi hoặc nói: “Nhưng hiện tại Ludwig vẫn có sức mạnh tinh thần, có thể chữa trị cho Lính gác. Nếu bên trong anh ta là sinh vật vũ trụ, đáng ra phải mất sức mạnh tinh thần vượt trội của Dẫn đường rồi mới đúng?”
Dụ Nhiên suy ngẫm cẩn thận rồi nói: “Nếu là ký sinh thì sao?”
Tần Tiêu nói: “Ý cháu là sinh vật trí tuệ ký sinh kia hoàn toàn kiểm soát cơ thể và ý thức của anh ta?”
Dụ Nhiên gật đầu, nói: “Cháu chỉ đoán vậy thôi, chủ yếu là vì diện mạo ông ta mãi không thay đổi rất quái lạ. Hơn nữa, sau khi trở về từ chòm sao Thời Chung năm đó, ông ta nghỉ ngơi những một năm… Cánh tay cụt của cháu mọc lại cũng chỉ cần nghỉ hai tháng. Theo như lời ông kể, ông ta chỉ bị cào rách mặt. Vết thương nhỏ này chỉ cần nghỉ một tuần là đủ rồi, tại sao ông ta lại nghỉ lâu đến thế?”
Tần Tiêu nói: “Nếu phỏng đoán của cháu chính xác, vậy rất có thể trong một năm kia, con quái vật kia đã trốn đi, lặng lẽ nghiên cứu quy tắc của xã hội loài người?”
Tưởng tượng dưới ngoại hình đẹp đẽ kia là một sinh vật vũ trụ đáng sợ, hai ông cháu đều thấy lạnh cả người.
Toàn bộ bí mật đều nằm ở thiên hà Thời Chung.
Manh mối cha mẹ Dụ Nhiên tìm ra năm xưa cũng chỉ hướng đến khu vực đó. Họ điều tra được có lẽ có căn cứ thí nghiệm đầu não của tổ chức hắc ám nằm trên một hành tinh chưa khai phá ở chòm sao Thời Chung. Nhưng Quân đoàn Ánh Sao còn chưa tới được chòm sao Thời Chung đã bị lũ cướp vũ trụ mai phục đánh lén, phi thuyền cũng nổ tung…
Tần Tiêu quyết đoán nói: “Muốn biết chân tướng, phải tìm tới tận ngọn nguồn ở chòm sao Thời Chung.”
Dụ Nhiên vội nói: “Ông, ông không thể đi, quá nguy hiểm!”
Tần Tiêu cười cười, ôn hòa nhìn Dụ Nhiên được bao bọc trong bong bóng khí của thế giới tinh thần: “Nhiên Nhiên, cháu trẻ như thế còn không sợ chết, tự mình lẻn vào tổ chức hắc ám nằm vùng, một ông già như ông thì có gì phải sợ?”
Giọng ông trầm thấp, bình tĩnh: “Ông là Thống soái của Liên bang, ông có trách nhiệm điều tra rõ chân tướng năm đó.”
Dụ Nhiên còn muốn nói nữa nhưng Tần Tiêu đã dứt khoát ngắt kết nối tinh thần.
Ông dẫn Dụ Nhiên trở lại phòng họp. Mọi người thấy mặt mũi Dụ Nhiên tái mét sau khi “bị dạy bảo”, trong lòng cũng thương thương.
Lục Tắc Hiên vội vàng tiến tới, nhẹ nhàng ôm vai Dụ Nhiên, hỏi: “Không sao chứ?”
Dụ Nhiên lắc đầu, đáp khẽ: “Không sao ạ. Nguyên soái nói đúng, em không nên đi theo anh mãi. Bắt đầu từ mai, em sẽ sang căn phòng bên cạnh chờ anh tan làm, không gây ảnh hưởng đến công việc của anh.”
Lục Tắc Hiên bất đắc dĩ gật đầu: “Ừ.”
Tần Tiêu hắng giọng một tiếng, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người, nói: “Tướng quân Lục, tôi về đây. Nếu phía Quân đoàn Liệp Ưng cần hỗ trợ gì có thể liên lạc với tôi thông qua trợ lý.”
Lục Tắc Hiên cung kính nói: “Cảm ơn Nguyên soái quan tâm. Nguyên soái đi thong thả.”
Hắn tiễn Tần Tiêu đến tận cửa, bấy giờ mới trở lại văn phòng cùng Dụ Nhiên.
Trong đầu, cảm xúc nôn nóng của Dụ Nhiên khiến Lục Tắc Hiên cũng bất an theo. Hắn thấp giọng hỏi: “Nguyên soái thật sự muốn tới chòm sao Thời Chung?”
Tinh thần hai người đã liên kết, Lục Tắc Hiên nắm được toàn bộ nội dung cuộc đối thoại khi nãy của Dụ Nhiên với Nguyên soái.
Không ngờ sau khi sắp xếp lại manh mối và phân tích, Nhiên Nhiên lại suy đoán rằng trong cơ thể Ludwig có sinh vật trí tuệ cao ký sinh.
Đáp án cho tất cả những điều này đều nằm ở thiên hà Thời Chung.
“Ông muốn đích thân tới chòm sao Thời Chung điều tra.” Mặt Dụ Nhiên hơi tái, cậu siết chặt nắm tay, nói: “Thực thể tinh thần của ông là sứa biển sâu biết tàng hình, qua mắt nội gián của tổ chức hắc ám lén rời khỏi hành tinh Thủ đô không phải chuyện khó. Nhưng em lo nếu trên hành tinh kia thật sự có sinh vật trí tuệ cao đáng sợ nào đó, chưa biết chừng ông sẽ gặp nạn…”
“Nhưng tính cách Nguyên soái trước giờ rất cương quyết, nếu ông ấy đã quyết định phải đích thân điều tra thì chúng ta cũng không cản nổi.” Lục Tắc Hiên nhíu mày, nhẹ nhàng nắm lấy tay Dụ Nhiên, thấp giọng nói, “Ông ở hiền sẽ gặp lành thôi, huống hồ thực thể tinh thần sứa của ông cũng có khả năng tàng hình mạnh nhất. Có lẽ tình hình không tệ như chúng ta nghĩ đâu.”
“… Hy vọng là vậy.” Dụ Nhiên nhắm mắt lại. Nếu phỏng đoán của cậu là đúng, có một sinh vật vũ trụ trí tuệ cao vừa mạnh mẽ vừa hung tàn ký sinh trong cơ thể Ludwig, hơn nữa còn biết bắt chước con người, vậy thì con thực lực con boss họ phải đối mặt thật sự vượt ngoài sức tưởng tượng.
Hy vọng ông nội có thể bình an trở về.
Cậu thật sự không muốn mất thêm bất kỳ người thân nào nữa.