Duy Dương nghe theo lời người yêu chắp tay trước ngực cúi đầu làm Hà Đan phì cười, tuy nhiên cười xong thì bạn Đan lại giả vờ nghiêm túc cho ra dáng cô giáo
– Với người lớn hơn thì để ngón tay chạm chóp mũi cơ mà, anh quên à?
– Hả?
Duy Dương ngơ ngác, anh mới là người lớn tuổi hơn mà, trong lúc người yêu còn đang chưa định hình được thì Hà Đan đã hắng giọng
– Nóc nhà anh ở trên cao hay dưới thấp?
Duy Dương giờ mới hiểu ra vấn đề và chống tay lên trán cười cười, trường hợp này anh chưa từng nghĩ qua, hai đứa ngồi trên máy bay dù đã giữ ý tứ không làm ảnh hưởng đến ai cũng không hề làm ồn nhưng chị tiếp viên xinh đẹp vẫn luôn nhìn theo và mỉm cười rất tươi, đừng nói lúc chị hết cười là bị ném xuống khỏi máy bay cũng dở.
– Đó là tiếng Lào, anh muốn học tiếng Ấn Độ không? Là con người yêu Đảng, yêu nhà nước thì em đã không ngần ngại học sương sương câu xin chào và tạm biệt tiếng nước bạn láng giềng đâu. Để tranh thủ em dạy cho anh… hehe thú vị quá, đi gia sư còn không cười như này. Học phí hơi bị đắt đấy nhớ, anh lo liệu mà trả cho em dần đi
– Có tấm thân gìn giữ gần 24 năm trời em có muốn lấy không?
– Lấy hết, lấy anh xong cho anh đi bán thân kiếm tiền cho em uống trà sữa cũng oke, hợp lí thực sự
– Em bị điên à, anh chỉ đủ tiền cho em uống trà sữa thôi á?
Duy Dương cau mày liếc nhìn người yêu với khuôn mặt tỏ ra giận dỗi
– Đùa chứ lấy anh về để yêu thương ai lại nỡ làm thế
Duy Dương gật gật đầu đồng ý, Hà Đan cố gắng nhịn cười để dạy cho Duy Dương tiếng Thái, rồi tới tiếng Campuchia…
Sau 7749 thứ tiếng thì cũng tới giờ hạ cánh, chuyến bay có hơn hai giờ đồng hồ một chút nhưng hai con người kia phải cười gần hết hai tiếng đồng hồ xoay quanh câu chuyện học thêm vài thứ ngôn ngữ mới của học trò Hoàng Duy Dương và cô giáo Hà Đan. Không hiểu có gì vui mà hai con người kia cười vui vẻ đến thế, quay qua thì thấy Quỳnh và Trung Kiên vẫn tay trong tay và ngủ ~~ không bù cho hai cái con người này.
– Tại anh đấy, em cười mỏi hết cả miệng rồi
– Anh chưa bao giờ rơi vào tình trạng cười liên tục cả hai tiếng đồng hồ như này đâu đấy. Sợ hãi thật
– Em với Quỳnh hay kiểu này lắm nên em quen rồi nên có gì lạ, chết rồi… em làm mất hình tượng đẹp trai cool ngầu của anh rồi. Em đã bao lần tự hứa cố gắng lớn rồi, sinh viên năm cuối bớt dở người lại mà không thành giờ sao đây? Nhà một người ngáo thôi, anh đừng có mà như em đấy nhớ
Duy Dương gật gật đầu, rõ ràng lúc lên máy bay anh còn trầm tư suy nghĩ, nhưng không hiểu sao được vài phút sau thì lại trở thành người khách, hết cười tủm tỉm rồi quay qua cười một cách vô cùng vui vẻ nhưng vẫn không tạo thành tiếng để làm ảnh hưởng đến người khác.
Đặt chân xuống sân bay, không khí đúng là thoải mái, phù hợp với những người muốn thư giản như bốn con người kia sau những ngày tháng làm việc vô cùng mệt mỏi và stress. Lê xe di chuyển về resort mà Duy Dương đã book từ trước, cũng không phải là quá ngạc nhiên nhưng Hà Đan phải ngơ người đứng nhìn, view của phòng thực
sự vô cùng xịn sò, nhìn hướng ra biển và có cả bể bơi. Cảnh quan xung quanh nhẹ nhàng và bình yên tạo cảm giác vô cùng thoải mái
– Em sao đấy?
Thấy Hà Đan đứng ngây người trước khung cảnh tuyệt vời này người yêu không khỏi thắc mắc
– Em đang suy nghĩ về ngôi về tương lai và những đứa trẻ
Không hiểu học từ ai hay bị gì dạo này Hà Đan hơi bị vui tính quá và cứ suốt ngày trêu tên người yêu để Duy Dương hay rơi vào kiểu ngơ ngác không hiểu người yêu nói gì.
– Đùa đấy em đang tính sau giàu sẽ đưa bố mẹ với Tuấn Khải đi tới đây tận hưởng cuộc sống vô cùng bình yên này
– Được… có ý chí, chúc em sớm đạt được mục tiêu
Duy Dương gật gật đầu nói, xong thì phì cười kéo vali vào trong căn nhà đã đặt lịch trước. Một căn sẽ có đầy đủ hai hay ba phòng ngủ rộng view xịn sò vô cùng, có cả phòng khách và phòng bếp, tuy nhiên đi du lịch ngắn hạn ai mà rảnh chui và bếp nấu ăn làm gì cho mệt, có cả bể bơi rộng hướng ra biển, không gian vô cùng thoáng đãng. Phòng khách rộng và có sô pha rất êm, phù hợp cho Duy Dương ngủ ~~ ở trên bàn ăn được chuẩn bị sẵn một chút bánh ngọt. Kéo chiếc rèm cửa ra là cả một khung cảnh vô cùng toẹt vời ông mặt trời, đúng là đáng sống.
– Sau giàu em sẽ ở đây, tuyệt vời quá
– Đi Đà Nẵng em cũng muốn ở đó, đi Sapa em cũng muốn ở, giờ đi tới đây em cũng muốn ở, rốt cuộc em muốn ở đâu?
Duy Dương sau khi kéo vali vào phòng ngủ xong đi ra chống tay thở dài nhìn người yêu
– Không, hồi đi Đà Lạt nó cũng từng kêu sau cũng sẽ ở Đà lạt rồi đó anh
Quỳnh lên tiếng bóc phốt bạn thân, chuyến đi Đà Lạt vào năm 2 đại học đi cùng lớp cũng vô cùng vui vẻ và hạnh phúc, Hà Đan không định yêu nhiều thế đâu, chỉ tại đi đến đâu nó cũng đẹp thôi
– Em yêu Đảng, yêu Tổ quốc nên đi đâu cũng là nhà, kệ em
– Vâng… em lúc nào cũng đúng, em nói gì cũng đúng
Hà Đan còn không thèm nói lại tên người yêu, tính đi vào phòng ngủ xem luôn, nó còn định đi theo Quỳnh về phòng của hai đứa thì bị Duy Dương kéo lại
– Phòng em bên này mà
Hà Đan ngây thơ kéo tay Quỳnh đi về phòng của mình theo đúng phòng Duy Dương chỉ nhưng cũng bị Duy Dương kéo lại
– Phòng này của em phòng kia của Quỳnh mà
– Thế anh với anh Kiên ngủ đâu, à sopha, em thấy sopha êm và xịn lắm, không lo không có chỗ ngủ. Hoàng Duy Dương… em yêu anh quá… anh phải ngủ tạm sopha rồi, chịu khó nha
Nói rồi Hà Đan chạy bay vào phòng, cái phòng vô cùng xịn, vô cùng rộng, đặc biệt trên bàn trong phòng còn có khung ảnh vô cùng đáng yêu của cả Duy Dương và nó kèm thư cảm ơn của resort, hí chưa gì đã thấy chu đáo lắm rồi. Lượn sương sương quanh phòng ngủ và đặc biệt nhà tắm và nhà vệ sinh siêu xịn, cái gương rất thích
hợp để chụp ảnh sống ảo. Lát nhất định Đan sẽ dụ tên người yêu đú trend chụp ảnh và quay video trước gương xong đá ra ngoài cũng chưa muộn.