Một Giang Đông vương khác họ mà thôi, có thể đứng vững gót chân ở kinh thành hay không còn khó nói, phu nhân của hắn thì tính là cái gì?
Nếu mở cửa buôn bán thì phải thành tín đúng không? Dù là phu nhân của Thiên Vương lão tử cũng phải mua bán theo quy củ!
Một đoàn người đông đúc tiến vào, Quỳnh Nương mỉm cười đón chào. Chưa đợi mấy vị phu nhân mở miệng, nàng đã phân phó người hầu nhấc một khay bạc nói: “Đang định phân phó người hầu đến nhà từng người trả bạc, không ngờ mấy vị phu nhân đã đến đây trước, vừa hay nói với mọi người, phấn nước mọi người đặt trước đó thiếu hàng, ta chỉ có thể đặt thêm một đống hàng mới, nhưng giá cao hơn trước năm lần, nếu mấy vị phu nhân không muốn thêm tiền hàng thì trả lại tiền cọc cho mọi người, ý của chư vị phu nhân thế nào?”
Mấy vị phu nhân quyết định, hiểu ý nhìn nhau, cười nói: “Nếu đã vậy thì trả đi.”
Bạch thị nhìn cười mỉm, liếc Liễu Bình Xuyên một cái. Liễu Bình Xuyên ngầm hiểu nói: “Hàng gì mà lại đắt như vậy, chắc không phải là lúc trước bán giá cao, thấy bị người ta để giá quy định, không giữ được nên làm vậy giữ thể diện chứ?”
Quỳnh Nương đi qua, đột nhiên duỗi tay. Liễu Bình Xuyên một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.
Ả ta cho rằng Quỳnh Nương ghét ả ta nói nhiều, lại muốn đánh, theo bản năng kêu lên sợ hãi, duỗi tay ra chắn.
Quỳnh Nương thu tay, tựa bị kinh hách: “Liễu thị thiếp, bổn cung thấy trâm hoa của ngươi nghiêng rồi, muốn đỡ hộ ngươi, sao lại như vậy?”
Liễu Bình Xuyên thất thố trước mặt người khác, tức giận đến nỗi gương mặt đỏ lên.
Lúc này Quỳnh Nương mỉm cười: “Cửa hàng Thôi Ký luôn bán đồ tinh phẩm, không nhập hàng bình thường. Chư vị phu nhân biết, dù cho cùng là quả quýt, màu bên ngoài nhìn giống nhau, nhưng vị của quýt Hoài Nam thơm ngọt hoàn toàn khác với quýt Hoài Âm hơi chua. Son phấn cũng vậy, muốn tính chất và mùi giống nhau cũng là chuyện dễ như trở bàn tay, bởi vì thành phần khác nhau mà son phấn kém chất lượng rất dễ gây tổn thương da thịt, lúc đầu mặt mày rạng tỡ, da trắng nõn nà. Nhưng thời gian lâu lại gây tổn thương đến làn da, màu da khô vàng.”
Lúc nói chuyện, nàng nhấc hộp phấn đặc chế lên. Ngoài hộp được khảm đá quý Bích Tỉ cỡ lớn, đến gần trưa ánh mặt trời lấp lánh làm hộp sáng lên.
Mở hộp ra, phấn mặt và bột nước được đặt phân biệt ở hai ô vuông cực âm dương, mở nắp ra, chữ nổi trên nắp vừa khéo khắc trên son phấn, dưới hai chữ Thôi Ký là một đóa hoa lan kiều diễm.
Có lẽ là do đá quý làm nổi bật, nhìn qua phấn còn tinh tế hơn lần trước các vị phu nhân thấy.
Quỳnh Nương thấy tất cả mọi người đều nhìn, nàng cười nói tiếp: “Nhưng hộp phấn này thì khác, bột ngọc trai làm nền, phối hợp với nước chiết từ tuyết liên hoa rất tốt, nước gạo được chọn cũng là gạo mới của Giang Nam, chất phấn mềm mịn, dưỡng da rất tốt. Mọi thứ đều m tốt, giá có thể rẻ được sao?”
Bạch thị bên cạnh thờ ơ đứng nhìn, thầm nghĩ: Vị Lang Vương phi này, lúc trước thấy đoan trang tao nhã ít lời, nghe nói tuy là thương hộ nhưng được nuôi lớn trong nhà Liễu đại nhân. Không ngờ nói khéo như rót mật, là người làm ăn trời sinh. Còn nói tiếp nữa thì sẽ dao động lòng quân, không ổn.
Nàng ta lập tức mỉm cười ngắt lời Quỳnh Nương: “Không phải chư vị phu nhân muốn đến cửa hàng nhà ta mới khai trương chọn đồ sao? Giờ cũng không còn sớm nữa. Ta đã phân phó người hầu trong cửa hàng đến Túy Yến Phường đặt đồ ăn rồi, các phu nhân có thể vừa ăn sáng vừa chọn lựa.”
Nghe nàng ta nói vậy, các phu nhân vội vàng lấy lại tiền đặt cọc, nói một tiếng xin lỗi với Quỳnh Nương rồi qua đường rời đi —— Tụ Hương Các mà Bạch gia mở cũng cố ý muốn đấu võ đài với Quỳnh Nương, được xây trên đường đối diện Thôi Ký không xa. Các phu nhân không dùng tới xe ngựa, rẽ một cái là đến rồi.
Quỳnh Nương cũng không ngăn cản, nàng xoay người lên lầu hai, chuẩn bị thử một lồng bánh bao gạch cua mới ra nồi, xem trò hay đối diện.
Ngồi ở lầu hai nhìn xuống, việc làm ăn của Bạch gia đúng là làm người ta cực kỳ hâm mộ. Tới gần giữa trưa ăn cơm mà đám đông vẫn tuôn vào như sóng.
Mười mấy bà tử thon gầy, mặt ngăm đen cao giọng kêu: “Chúng ta tới trước, dựa vào cái gì mà bán cho bọn họ trước?”
Hoá ra là mấy vị phu nhân được tôi tớ vây xung quanh vào cửa hàng, làm khách đến trước bất mãn.
Có bà tử rỗ đầy mặt còn làm như quen thuộc, nói với một vị phu nhân: “Ngươi cũng tới mua bột nước nhà này sao? Ta nói với ngươi, phấn nhà này tốt, còn rẻ! Dùng rất tốt, ngươi xem, có phải mặt ta trắng nõn lên nhiều hay không?” Nói rồi còn nghiêng mặt ra phía trước.
Khiến vị kia phu nhân dùng khăn che miệng, liên tục lui về phía sau.
Nhất thời trong cửa hàng trang hoàng tao nhã gà bay chó sủa, tiếng hét tranh nhau xếp hàng hết đợt này đến đợt khác.
Bạch thị cũng không đoán được là sẽ như thế này, nàng ta vội vàng gọi chưởng quầy đến hỏi: “Không phải đã dặn ngươi là hôm nay có khách quý sao? Sao không làm cửa hàng yên tĩnh để nghênh đón?”
Chưởng quầy khổ não nói: “Vài ngày nay mấy bà tử này tới mua không ít, đều là khách quen, còn tưởng mua nhiều là chuyện tốt, cho nên đón chào. Tiểu nhân đã dặn bọn họ hôm nay không buôn bán rồi, ai ngờ chân trước chân sau, bọn họ lại đến?”
Bạch thị banh mặt gọi người hầu nhanh chóng thanh toán, cuối cùng xô đẩy, xem như đã đuổi được những người này đi rồi.
Nhưng mấy vị phu nhân còn lại kinh hồn chưa định, nhìn son phấn đang cầm, trước mắt luôn thoáng qua mấy gương mặt đen vàng đầy nếp nhăn kia, còn có cả răng cửa ố vàng… Chỉ cần nghĩ đến chuyện dùng chung hộp phấn với những hương phụ thô bỉ đó, trong lòng ai cũng không thoải mái, nhớ lại ngôn luận “quả quýt” của Quỳnh Nương, mọi người mang đi so sánh, nghi ngờ loại mặt hàng rẻ này nhất định sẽ kém hơn.
Bạch thị cũng không hề đẩy mạnh tiêu thụ, chỉ mang nụ cười trên mặt, mời các phu nhân cùng thưởng thức đồ ăn.
Nhưng lòng nàng ta lại trầm xuống, chắc chắn nhóm hương phụ vừa rồi là có người cố ý tìm tới —— Quỳnh Nương Thôi thị, nữ tử xuất thân trù nương này là một nhân vật ghê gớm!
Quỳnh Nương thảnh thơi thưởng thức lồng bánh bao xong rồi uống trà súc miệng, chuẩn bị về phủ.
Từ sau sáng sớm ngày hôm ấy, Lang Vương vẫn chưa về phủ, Quỳnh Nương thì lại cố gắng làm theo ý Lang Vương, giữa trưa nhanh chóng về phủ.
Còn Lang Vương muốn tức giận với nàng tới khi nào thì mời theo ý quân.
Nhưng hôm nay vừa về đến cửa phủ, nàng đã thấy thị vệ Thường Tiến tuỳ thân của Lang Vương đứng ở cửa dùng roi da phủi tro bụi trên giày.
Quỳnh Nương biết, phu quân nàng muốn ly mà chưa ly, cuối cùng cũng về phủ rồi.