Chậc chậc, diễn xuất này không tồi đâu đấy.
Đỗ Cửu nhắm mắt nên không nhìn thấy, nhưng nghe tiếng cũng có thể tưởng tượng được vẻ mặt của Nguyên Hòa đế, rõ ràng là chuyện do chính tay hắn ta sắp đặt còn mèo khóc chuột giả từ bi.
Thất Sát giáo vì lấy được tàng bảo đồ, không muốn cành mẹ đẻ thêm cành con nên mới có thể không thừa nhận chuyện lần này, dù sao hành vi của họ cũng rất dễ bắt chước, lấy cái lý do có lẽ có người giá họa cũng chỉ cần một câu nói.
Tiếc rằng Thất Sát giáo không biết đây là một âm mưu được sắp đặt sẵn, vốn đâu có thứ gì gọi là tàng bảo đồ, tin tức bọn họ có được tàng bảo đồ nhanh chóng truyền ra ngoài sau đó dẫn tới sự rình rập khắp nơi, đầu tiên là bốn ma môn khác nhào lên chia phần rồi sau đó chính đạo cũng gia nhập, cuối cùng là toàn bộ giang hồ cấu xé lẫn nhau, một tấm bản đồ kho báu giả dối đẩy đổ toàn bộ võ lâm.
Nhưng mà dù sao đây cũng là chuyện Nguyên Hòa đế tốn công sức mười năm để sắp đặt, thành công cũng không lạ gì.
Hắc thành chủ cũng khẽ than một tiếng: “Đúng là đáng tiếc.”
Đỗ Cửu không mở miệng, chuyện này đâu liên quan gì tới y, chỉ cần lửa không cháy tới thành Bạch Vân thì ngay cả mí mắt y cũng lười mở.
Xe ngựa đi thẳng về tây, giữa trưa dừng một lát tại trấn nhỏ, lúc xuống xe Đỗ Cửu dứt khoát tự mình đưa tay ôm Hắc thành chủ xuống, dù sao trong xe cũng chỉ có ba người bọn họ, kẻ có võ công cao nhất cùng khỏe nhất đương nhiên là y rồi, y không ôm thì ai ôm chứ.
Hắc thành chủ luôn ngồi nên không nhìn rõ được chiều cao, y ôm một phát mới nhận ra hắn cũng không thấp, nếu đứng thẳng lên thì chắc là xấp xỉ y, hơn nữa y không ngờ hắn cũng không nhẹ như y tưởng, chỉ nói tới cánh tay thôi là có thể cảm nhận được hắn không yếu ớt, nếu không phải xác định Hắc thành chủ không có võ công thì chắc y đã nghi ngờ rằng hắn đang cố tình giấu diếm rồi.
Chẳng lẽ là bởi vì nửa dưới không thể cử động nên mới cố ý rèn luyện nửa trên?
Cánh tay kỳ lân gì đó thật ra là do tuốt nhiều mà thành?
Dù gì cũng đã 28 gần cửa 30, ở thế giới cổ đại vợ con sớm mà nhiều năm như vậy Hắc thành chủ vẫn không có tin gì, lại không giống như Bạch thành chủ vì luyện võ nên tuyệt tình tuyệt dục, tình hình này của hắn thì khả năng là trai tân rất lớn đấy, tuổi trẻ sức dài châm lửa nhỏ, tuốt ra cánh tay kỳ lân cũng chả lạ gì… nhở.
Nhưng mà nhu cầu cao cỡ nào mới có thể tuốt ra được cánh tay kỳ lân chứ.
Đỗ Cửu bế Hắc thành chủ lên xe lăn, cho dù là ai cũng không tưởng tượng nổi dưới khuôn mặt xa cách lạnh nhạt kia của y lại đang nghĩ tới mấy chuyện linh tinh như vậy.
Trấn nhỏ nên khách điếm cũng nhỏ, đương nhiên không thể sánh được phủ thành chủ, nhưng ba người đều không phải người quen được nuông chiều, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, có điều lúc đi vệ sinh Đỗ Cửu chần chừ một lát rồi nhìn Hắc thành chủ: “Đi cùng chứ?” Tất nhiên là muốn giúp rồi, suy cho cùng thì Hắc thành chủ cũng không tiện.
Nụ cười trên mặt Hắc thành chủ dường như đông lại, xua tay từ chối: “Không cần, có Chu Tề rồi, không phiền tới Bạch huynh.” Chu Tề là thuộc hạ duy nhất đi theo bên cạnh hắn, người đánh xe trên đường tới đây cũng là anh, còn đám người Thanh Sương đi một chiếc xe khác theo sau, tầm này chắc là mới đi được nửa đường.
Được rồi, Đỗ Cửu cũng không ép hắn mà xoay người rời đi, nhưng trong lòng lại hơi khó chịu, nhìn tình hình của Hắc thành chủ thì chắc chắn là cần phải có người giúp, vậy chẳng phải là bị thuộc hạ nhìn thấy hết à? Không chừng ngoài đi vệ sinh ra thì còn có tắm rửa, không chỉ xem mà còn sờ soạng nữa!
Tức rồi đó, trên mặt Đỗ Cửu không có cảm xúc gì nhưng trong lòng lại nghiến răng thêm lần nữa.
Nghỉ ngơi xong lại tiếp tục lên đường, lúc trời bắt đầu ngả về tây xe ngựa cũng thuận lợi tiến vào thành Hắc Thổ, từ cửa hông đi thẳng vào phủ thành chủ.
Bởi vì nằm cạnh nhau nên phong tục tập quán của thành Hắc Thổ không quá khác với thành Bạch Vân, thoạt nhìn còn khá giống nhau, nhưng bởi vì phủ thành chủ là sở thích cá nhân nên cách xây dựng lại khác.
Thành Bạch Vân tương đối vàng ngọc huy hoàng, trong ngoài rất có phong cách thổ hào, còn thành Hắc Thổ lại lịch sự tao nhã hơn, cầu nhỏ suối chảy tựa như phong cảnh Giang Nam.
“Hôm nay cũng đã trễ rồi, hơn nữa mệt mỏi cả đường dài, trước hết Bạch huynh cứ nghỉ tạm ở đây đi, chuyện của xá muội ngày mai lại nói.” Hắc thành chủ trực tiếp sắp xếp cho Đỗ Cửu ở phòng cách vách phòng hắn, Nguyên Hòa đế lại ở một bên cách vách khác.
“Được.” Đỗ Cửu cũng không ý kiến gì với chuyện này, dù sao gần đây luyện công cũng tới bình cảnh rồi, coi như ra ngoài giải khuây vậy.
Trên đường Nguyên Hòa đế vẫn giữ kẽ, hiện giờ soạt một cái mở quạt xếp ra, nhẹ vẫy cười nói với Đỗ Cửu: “Tại hạ thật lòng ngưỡng mộ Bạch thành chủ, không biết có đủ vinh hạnh để cùng Bạch thành chủ kê gối trường đàm?”
Đáp lại hắn ta chính là cái nhìn lạnh lùng của Đỗ Cửu, ngay sau đó y bước vào phòng đóng sầm cửa lại.
Nguyên Hòa đế nhướng mày với Hắc thành chủ, lắc lắc đầu, trong mắt toát ra vẻ đùa vui sau đó xoay người về phòng mình.
Hắc thành chủ liếc nhìn về phía phòng Đỗ Cửu một cái rồi mới bảo Chu Tề đẩy hắn rời đi.
Một đêm yên ổn, sáng hôm sau Đỗ Cửu theo thói quen dậy sớm luyện kiếm, Thanh Sương đã theo tới vào đêm qua cũng dậy sớm hầu hạ y ăn mặc chỉnh tề.
Làm một mỹ nam cao ngạo lãnh đạm thì cái cơ bản nhất là bạch y bay bay, tóc vấn trâm ngọc chân đi giày trắng, còn Diệp Cô Thành hơn cả Tây Môn Xuy Tuyết, còn Tây Môn Xuy Tuyết hơn cả Diệp Cô Thành.
Dưới tàng cây hải đường hồng trắng đan xen, thanh niên bạch y dáng vẻ nhẹ nhàng, thoải mái tự nhiên khiến người ta kinh diễm.
Hắc thành chủ ngồi bên cửa sổ nhìn không chớp mắt, trong lòng tán thưởng mỹ nhân như ngọc kiếm như hồng, rất đẹp, rất hay.
Cùng lúc đó bỗng dưng một tia rung động thoáng qua làm hắn khẽ hốt hoảng.
Nguyên Hòa đế ngáp một hơi lười biếng bước khỏi cửa, nhìn thấy cảnh trong viện lại nhìn Hắc thành chủ bên cửa sổ, sờ sờ cằm, trong mắt lấp lóe hứng thú.
Đỗ Cửu vốn tưởng rằng ăn sáng xong hẳn nên sắp xếp cho y gặp em gái fan kia một lần, nhưng mà dường như Hắc thành chủ quên mất việc này mà vui vẻ thoải mái dẫn y đi dạo trong phủ, Hắc thành chủ không mở lời thì y cũng sẽ không hỏi, chỉ xem như có khi bây giờ không tiện thôi.
“Không biết Bạch huynh có dự tính gì cho tương lai hay không?” Lúc đang trong đình nhỏ bên hồ ngắm phong cảnh, Hắc thành chủ đột nhiên hỏi.
Tương lai à?
Đỗ Cửu không cần suy nghĩ đáp: “Theo đuổi kiếm đạo.”
Trong lòng: Đè ngươi!
Hắc thành chủ vuốt ve ly sứ trắng trong tay, dường như có hơi khó xử: “Chẳng lẽ Bạch huynh không định lập gia đình sao?”
Đỗ Cửu ngẫm nghĩ: “Chờ thêm hai năm nữa.” Cổ nhân rất coi trọng chuyện nối dõi tông đường, tuy đúng là Bạch thành chủ không mấy hứng thú với chuyện yêu đương nhưng kết hôn sinh con vẫn phải làm, nhưng mà loại chuyện này giao cho quản gia xử lý là được rồi, y không có quá nhiều yêu cầu với phu nhân tương lai, chỉ cần vừa mắt là được.
Trong dự định của y thì nhiều lắm chỉ chờ tới tuổi 30, nhưng kế hoạch không theo kịp thời thế, hai năm sau giang hồ đã thay đổi khôn lường. Chuyện Bạch thành chủ lập gia đình trong ký sự không có ghi chép lại, nhưng mà kết hợp với cốt truyện sau này hẳn là không có.
Nhưng mà hắn hỏi câu này có ý gì chứ, sẽ không phải là sau khi sắp xếp cho y xem mắt xong lại định liên hôn cùng y đấy à? Cùng cô em họ kia? Vậy thì chi bằng tự hắn tới cho rồi.
Dường như Hắc thành chủ không quá hài lòng với câu trả lời này nhưng cũng không hỏi tiếp nữa, ngược lại nói: “Không biết Bạch huynh nghĩ sao về việc cắt áo chia đào?”
Đỗ Cửu sửng sốt, ánh mắt lượn một vòng trên người Hắc thành chủ sau đó mới bừng tỉnh như hiểu ra chuyện gì đó, trịnh trọng đáp: “Sở thích cá nhân, không ảnh hưởng gì nhiều.” Ngừng một lát lại nghiêm túc nói, “Nguyên Nhất vẫn chưa chồng.”
Hắc thành chủ: “…”