“Phải.” Đêm nay anh không thể nhẫn nhịn nổi, bởi vì sẽ nổ tung.
“Có phải chỉ có mình em?”
“Phải.”
Nghê Yến Quy thả lỏng tay, dùng môi thay cho tay mình, hôn một cái lên bên má bị xoay tới mức đỏ bừng.
Trần Nhung cảnh cáo cô: “Đừng có động tay động chân.”
Cô kề sát vai anh: “Nể mặt anh yêu em đắm đuối như vậy, em cho anh một cơ hội được theo đuổi.” Gương mặt rạng rỡ của cô tràn đầy ý cười.
“Được.” Nói được làm được, nắm chặt cơ hội, anh cúi đầu lấp kín môi cô, cuồng nhiệt như thể muốn ăn tươi nuốt sống.
Nghê Yến Quy bám giữ anh nhẹ nhàng như đọng trên bờ vai anh.
Trần Nhung thì thầm: “Lên xe trước rồi bù vé sau.”
Cô mơ hồ đồng ý.
Anh nói: “Em thật là thô tục.”
Nghê Yến Quy lập tức cho anh một nắm đấm, sau đó bị anh cắn lại một cái.
Trần Nhung ngậm vành tai cô, lẩm bẩm: “Cách âm ở đây kém, em nhỏ tiếng chút.”
“Anh nhẹ nhàng chút.”
“Đây đâu phải chuyện anh muốn nhẹ là nhẹ được.” Anh đá ranh giới sông Hán một cú văng ra ngoài, nắm giữ vòng eo cô, “Cũng đã từng luyện qua rồi, sao eo của em vẫn mềm thế này.”
Nghê Yến Quy cười: “Đoan trang trời sinh.”
Anh không cảm xúc: “Nói khoác mà không biết ngượng.”
Cô kiêu ngạo hạ cằm xuống: “Tại sao anh lại chết đi sống lại vì em?”
“Ừm, là sức hấp dẫn của em mạnh.” Anh ôm chặt cô, “Anh muốn lắm rồi.” Nhớ đến phong cảnh không giới hạn kia. Cô thở hổn hển, hơi thở đi vào tận trong lòng anh. Anh ôm chặt cánh tay cô, bắp thịt hơi gồ lên, càng lộ ra vẻ lả lướt của cô hơn nữa. Be bé thôi, tựa như không thể chứa đựng hết anh.
Lúc nãy cô mới vừa căn dặn anh nhẹ một chút. Hình như anh đã quên mất. Cô còn lưu giữ lại một chút tỉnh táo, lập tức che kín miệng lại nức nở.
Lúc cô không thể kiểm soát được tiếng rên rỉ của mình, cùng lúc đó anh hôn môi cô, nuốt tiếng ư hử đó vào trong.
Anh rên khẽ một tiếng, rốt cuộc cũng chưa thật sự hoàn tất.
Thời gian trôi qua một quãng. Trần Nhung xuống giường cầm chiếc khăn, lau chùi cho mình rồi mới lau chùi cho cô.
Nghê Yến Quy không nhớ được tình cảnh ban nãy. Cô nằm đó, chìa tay ra không thể với tới anh, bèn dùng chân chọc chọc tay anh.
Anh quơ tay bắt lấy bàn chân cô, sờ sờ ngón chân cô, hỏi: “Thế nào?”
“Có khi nào làm ồn đánh thức mẹ anh dậy không?” Dáng vẻ cô uể oải, dứt khoát đạp hết cả bàn chân vào lòng bàn tay anh.
“Cũng còn được.” Trần Nhung nhìn khuôn mặt e thẹn của cô, “Em đã nín nhịn vất vả.”
“Ừa.” Cô đáp lại một tiếng, sau đó lại thở dài, “Cũng may chỉ là dùng tay.”
Trần Nhung khom lưng, cúi người xuống, vuốt ve phần lồi lõm phía sau lưng cô: “Em đã thấy thỏa thích chưa?”
Nghê Yến Quy liếc mắt nhìn anh: “Còn anh thì sao?”
“Chưa.”
“Thật à?”
“Tất nhiên rồi, em bảo anh đối diện với chính mình, trong đó cũng bao hàm loại chuyện tầm thường đúng không.” Trần Nhung nói, “Anh không tiến vào thì sao mà mà thỏa mãn tới cùng cơ chứ?” Anh xoa rất nhẹ.
Cô cảm thấy ngứa ngáy, muốn né tránh.
“Đừng động đậy.” Anh giữ cô lại.
Có thứ gì đó đã thay đổi. Nhưng anh không bổ nhào vào một cách dữ dội mà chỉ hỏi: “Ngày mai mấy giờ xuất phát?”
Lúc này Nghê Yến Quy mới nghĩ tới chuyện chính sự: “Sáu giờ hơn là phải tập hợp rồi.”
“Anh đưa em về khách sạn nha. Mẹ anh thức dậy rất tùy hứng. Lỡ như chạm mặt, em đã làm công tác chuẩn bị gặp gỡ mẹ chồng chưa?”
Cô vì danh xưng trong câu nói mà giương to mắt: “Anh đã mua vé bổ sung chưa? Chuyện chưa đâu vào đâu mà anh dám nói ‘mẹ chồng’ rồi?”
“Kiểu gì thì cũng đã lên xe.”
Hai người đứng ở đây nói chuyện phải nhỏ nhẹ, Nghê Yến Quy cảm thấy thật gò bó: “Em vẫn nên vào ngủ trong khách sạn thôi.”
“Ừ.”
“Cái đồ kia của anh có thể đi xuống dưới không?”
“Ban nãy có làm qua một lượt, phần còn lại có thể từ từ.”
Công phu của Nghê Yến Quy rất nhẹ nhàng, đi đường không âm thanh không tiếng động, thật nhanh đã đi đến bên cửa. Cô khẽ khàng mở cửa.
Trần Nhung không kéo vali, sợ phát ra âm thanh dưới mặt đất nên anh trực tiếp nâng vali lên. Anh lấy chìa khoá, đóng cửa rồi khoá lại.
Rạng sáng, bốn bề chung quanh vắng lặng. Cô thay một chiếc quần dài, nhưng gió đêm lành lạnh, đến bên ngoài phòng cô không khỏi rùng mình một cái.
Trần Nhung ôm chầm lấy cô.
Cô khoác tay anh: “Anh ấm ghê nha.”
“Đi thôi, đến khách sạn là ấm à.”
“Anh thật sự không tham gia hành trình ngày mai à?”
“Mẹ anh ở đây, anh đâu đi được. Tình trạng của bà ấy khá là đặc biệt, thời gian này cần có người chăm sóc.” Trước đó, mẹ ruột tránh né không nói tới thân phận của anh, Trần Nhung không hề có cảm tình với cái người được gọi là “cha ruột.” Anh chỉ là cảm thấy ở một góc nào đó trong lòng mẹ, đơn độc thuộc về người đàn ông kia. Từ trước tới nay mẹ là đóa hoa ấm áp trong phòng, lần lượt trải qua từng cơn mưa bão, khó khăn lắm mới tái hôn, nhưng lại bị một tiếng sét kinh hoàng làm bà ấy hoàn toàn thua cuộc.
Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Trần Nhung bỗng dưng nảy sinh lòng hiếu kỳ với người cha ruột của mình. Nhưng anh không hỏi, bất kỳ câu hỏi nào liên quan đến người đàn ông kia đều khiến cho mẹ không chịu đựng nổi.
Nếu như bà ấy không nói, cũng chẳng có ai hay biết tin tức về người đàn ông này.
*
Khách sạn gần, đi chưa đầy mười phút đã tới.
Bước vào, đóng cửa lại, Nghê Yến Quy nắm mái tóc: “Em đi gội đầu.” Lúc nãy ở nhà Trần Nhung cô không dám gội đầu, sợ bị rơi lại sợi tóc dài không nên có.
Trần Nhung cởi áo khoác ra: “Lúc nãy dính dớp nhớp nháp, anh cũng muốn tắm.”
“À.” Cô vừa bước vào trong nhà tắm, bỗng dưng bị anh nắm giữ vòng eo, nhấc lên trên cao.
Cảm giác chông chênh này không an toàn, hai tay cô quơ quào, bấu vào không khí, dưới chân đung đưa.
Hai tay anh nắm lấy vòng eo cô, đưa cô lên thật cao.
Bước đi vài bước, cuối cùng cô cũng bám vào được kệ để đồ. Cô nắm tay lại, trọng tâm để lại vào tay anh. Từ trong gương cô nhìn thấy, anh ngửa đầu nhìn cô, đôi mắt thâm thuý u tối. Cô kêu lên: “Học hư rồi.” Chân không chạm tới mặt đất, cô liên tục lắc lư.
Anh nắm giữ rất vững, mãi đến khi đưa cô vào phòng tắm.
Cô cứ tưởng anh sẽ đặt mình xuống, nhưng anh không làm vậy. Hai tay cô hướng lên trên, nắm giữ tấm cửa kính bên trên.
Lúc này anh hơi giảm bớt sức lực.
Nghê Yến Quy không lên không xuống, đành tự lực cánh sinh, duy trì cân bằng, giống như rướn người hướng lên trên vậy. “Thả em xuống.”
“Tự mình xuống.” Trần Nhung nắm vạt áo của cô.
Cô lệch người, cánh tay ra sức gồ lên bắp thịt: “Em cảnh cáo anh, anh còn chưa bù vé.”
“Lên được xe rồi tính.”