“Hai vị lão,” Trương Nhã Lâm nhìn hai vợ chồng Lục Hiếu một cái, khựng lại kiểu xưng hô ‘lão tổ’ này và hỏi han: “Có chuyện gì cần con và chị con ở lại thêm một đêm sao ạ?”
Hắn và Trương Lam đều là người thông minh. Thực ra trong lòng họ hiểu rõ vì sao hai vị tổ tông này ngủ lại mà còn giữ chân họ luôn. Đơn giản là vì hai người tạm thời không muốn để họ quay về và kể với người khác: tất cả những vị mở đầu bức danh phả sống lại hết rồi.
Có lẽ chỉ do không muốn bị làm phiền, cũng có thể là họ có nỗi băn khoăn khác.
Nhưng tóm gọn lại là không mong hai chị em họ há mồm.
Nhưng hiển nhiên, hai chị em họ không làm được điều đó.
Sao họ lại có thể lừa gạt người khác bằng cách lặng thinh và không nhắc đến chuyện lão tổ tiên vùng dậy từ cõi chết này đây?
Nếu chỉ có một ông thì không nói nhé.
Đằng này, họ phải lừa người khác chuyện cả đám mấy ổng đã sống lại, quan trọng nhất là… còn có cả Trần Bất Đáo nữa.
Một nghìn năm qua, vị Tổ sư gia này là người mà không một gia tộc nào được phép đề cập, nhất là Trương gia. Dù sao trước đây khi phong ấn Trần Bất Đáo, ngoại trừ vài thân đồ như bọn Văn Thời và Bốc Ninh, bên có công lao lớn nhất là Trương gia của họ.
Sau khi phong ấn, đám thân đồ đều lần lượt rơi đài, Trương gia thì lại trở thành nhánh có danh tiếng nhất đời sau. Lời đồn thì cũng không đến nỗi, giờ tận mắt nhìn thấy người thật, hai chị em đều cảm thấy việc này chói mắt và kỳ quặc.
Dưới tình huống như thế, hai người trẻ nhất có khả năng sẽ làm chủ Trương gia như họ đương nhiên phải cẩn thận đôi chút.
Họ vừa không hy vọng sẽ mang đến phiền phức cho nhà mình, vừa không muốn đắc tội với lão tổ tiên, vì vậy đành làm bộ ngu ngơ và diễn cho trót theo người ta.
Mánh khóe này khá hữu dụng trong ngày thường, là một cách chừa cho nhau chút đường sống uyển chuyển nhất.
Ai ngờ đâu trước mặt lão tổ tiên, cách đó đúng là vô dụng vcl.
Tạ Vấn không nhanh không chậm cười một tiếng rồi nói: “Ta thấy trên mặt hai con ghi rõ mấy chữ khỏi cần hỏi, biết hết rồi. Vậy nếu hai con đã biết, song lại còn có thể xếp hạng cao như thế trên bức danh phả, thế thì cả hai cũng không đến nỗi ngu xuẩn đâu nhỉ?”
“…”
Trương Nhã Lâm trả lời với thái độ kiên trì đến cùng: “Lúc luyện rối thuật và bùa chú, con và chị con luôn thích liều mạng, thế nên xếp hạng mới cao hơn người khác chút đỉnh. Nhưng phần lớn thời gian, tụi con đều khá ngu ạ.”
Họ từng qua lại với Tạ Vấn vài lần, biết đối phương không thích trải lòng nhiều với người khác, nói chuyện thường có điểm dừng nhất định. Nếu bạn đánh chết cũng không thừa nhận một điều gì đó, hắn cũng lười tốn nước miếng để tranh luận.
Thế thì có lẽ chuyện này sẽ được bỏ qua.
Trương Nhã Lâm nhận ra đúng vụ ấy.
Ai ngờ lần này có thêm một ông thần đứng kế bên Tạ Vấn.
Ông thần nọ tên là Văn Thời. Vị tổ tông này luôn làm cho người ta sợ hãi. Anh nhìn Trương Nhã Lâm, vừa mở miệng đã bảo: “Cậu định kể chuyện của bọn tôi cho ai nghe đấy?”
Đệt.
Trương Nhã Lâm trả lời trong lòng.
Văn Thời nghe người bên cạnh phát ra một tiếng cười khẽ từ trong cổ họng, thái độ xấu xa, vì thế xoay đầu nhìn chòng chọc vào hắn.
“Đừng nhìn ta chằm chằm như thế.” Tạ Vấn vô cùng phối hợp mà nghiêm mặt, song cũng hất cằm tỏ vẻ anh nhìn chằm chằm vào chị em Trương gia đằng trước đi kìa.
Văn Thời đưa mắt về, đang định gặng hỏi Trương Nhã Lâm tiếp thì lại nghe Tạ Vấn bổ sung một câu với âm lượng mà chỉ có anh mới nghe thấy, mắt thì vẫn nhìn thẳng: “Em cứ nhìn chằm chằm vào ta mãi thì coi chừng ta sẽ bay màu đó.”
Văn Thời: “…”
Anh chắc cú, người này đang kiếm chuyện với mình.
“Ông đừng nói nữa.” Anh phun ra vài chữ từ giữa kẽ môi, sau đó nhìn về phía Trương Nhã Lâm rồi bảo: “Bớt giả ngu đi, hỏi cậu đấy.”
Trương Nhã Lâm nói lúng ta lúng túng: “Dạ, con không có ý đó.”
“Vậy cậu có ý gì?” Văn Thời hỏi.
“…”
Trương Nhã Lâm sắp trọc đầu mất rồi.
Tạ Vấn nghiêng đầu sang phía Văn Thời và nói với hắn: “Người này mà truy tận gốc thì ngay cả ta cũng không đỡ nổi đâu, mấy con bỏ cuộc đi.”
Trương Nhã Lâm nín nửa ngày, cuối cùng chỉ có thể nói ra một câu: “Xin hãy yên tâm, tụi con sẽ không nói gì hết ạ.”
Như để nghiệm chứng lời hắn vừa nói, một giây sau, điện thoại của hắn liền rung lên.
Trương Nhã Lâm chưa kịp nhìn tên mà đã nhấn tắt. Ai dè chưa tới hai giây sau, nó lại rung lên.
Hắn nhấn tắt ba lần liền…
Điện thoại của Trương Lam vang lên.
Bà cô ngó một cái, trông thấy chữ ‘ông nội’ trên màn hình, do dự mãi cuối cùng vẫn nhận.
Vừa ‘a lô’ một tiếng, cô đã nghe một giọng nam trẻ truyền đến từ bên kia điện thoại, ngữ điệu khá nghiêm túc: “Ông cụ có việc cần gọi người trong gia tộc về nhà gấp.”
Cô và Trương Nhã Lâm đều nhận ra giọng nói này, đó là con rối tên A Tề mà Trương Chính Sơ thường dắt theo. Thực ra con rối này không được nặn ra bởi ông, mà gã được truyền xuống từ thế hệ sớm nhất của Trương gia. Gã đã theo không biết bao nhiêu chủ gia tộc tại chức và vẫn luôn tồn lưu đến bây giờ.
Cũng vì con rối trường tồn này, nhiều người bảo rằng năm đó lão tổ tiên Trương gia, một đệ tử ngoài núi, thực sự là một nhân tài không được trọng dụng, tốn hao tài năng tuyệt vời trời cho. Nếu mà là thân đồ, có khi ông sẽ đạt tới trình độ cao hơn trong rối thuật hoặc trận pháp.
“Tối nay có lẽ tôi sẽ không thể quay về.” Trương Lam nhìn sang Tạ Vấn và Văn Thời.
“Phải về.” A Tề lại nói, “Việc lớn.”
Trương Lam: “Tôi biết, nhưng tôi tạm thời không thể rời khỏi chỗ bên này.”
A Tề: “Có phiền toái?”
Trương Lam: “Vâng…”
A Tề: “Còn điều gì có thể phiền toái hơn việc lão tổ Bốc Ninh sống lại chứ?”
Trương Lam: “…”
Có.
Ví dụ như Trần Bất Đáo và Văn Thời cũng sống lại luôn.
Họ không cho tôi rời đi.
Và còn đang nghe cuộc gọi của ông nữa nè.
…
Trương Lam mong đối phương có thể nghe thấy tiếng lòng của mình, nhưng tiếc là không thể. Cô chỉ đành ậm ờ vài câu chối từ, mãi đến khi đối phương đặt điện thoại sang một bên và hỏi khẽ người bên cạnh.
Cô nghe loáng thoáng giọng nói khàn khàn, già nua mà lại lộ ra vẻ uy nghiêm của Trương Chính Sơ, ông nội mình.
Sau đó, A Tề lại kề sát vào điện thoại và nói: “Ông cụ không kiên trì nữa, nhưng mai phải quay về.”
Tự nhiên kế bên có người hắt xì một cái.
A Tề hỏi: “Có người bên cạnh cô à? Không phải Nhã Lâm, tôi có thể nghe ra.”
Trương Lam thầm nói bên cạnh tôi đâu chỉ có người không thôi…
Nhưng ngại ánh mắt của Tạ Vấn và Văn Thời, cô nhìn người vừa hắt xì, không định nói dối mà trả lời với A Tề: “Vâng, Chu Húc. Nó ra ngoài với chúng tôi.”
A Tề “ồ” một tiếng và nói: “Thế ngày mai đến cùng luôn đi.”
Trương Lam: “Cùng ai cơ???”
A Tề: “Tiểu Húc. Ông cụ bảo cứ đến hết, một người cũng không được thiếu.”
Trương Lam: “…”
“Chúng ta còn cần phải bàn bạc về chuyện sống lại này, việc khác thường ắt sẽ có quỷ yêu, cho dù người đó có là lão tổ Bốc Ninh đi chăng nữa. Đêm nay, các gia tộc đều không định ngủ mà chạy xuyên đêm tới Ninh Châu. Ông cụ định trao đổi về việc phải đối phó với vụ này bằng cách nào.”
Trương Lam: “…”
Mấy người muốn bàn cách đối phó với Bốc Ninh ngay trước mặt ổng hả?
Nhưng đến đây còn chưa hết, A Tề lại nói: “Chẳng phải gần đây cô và Nhã Lâm luôn kết thân với hai đồ đệ của Thẩm gia à? Kêu họ đến luôn đi.”
Trương Lam đã sụp đổ.
Miệng cô mấp máy vài lần, cuối cùng thốt lên: “Tôi có một câu hỏi.”
A Tề: “Nói đi.”
Trương Lam nói bất chấp: “Mấy người có định kêu Tạ Vấn đến luôn không?”
▓▒░(°◡°)░▒▓
Chú thích nhẹ:
gọi gấp (tên chương): nói ra đàng hoàng thì phải là triệu hồi khẩn cấp, kêu hai chị em về lẹ.
HẾT CHƯƠNG 87 („• ֊ •„)