Cũng rất khó giải thích với Đảo Chủ.
”
“Tôi chưa bao giờ nhìn thấy kỹ thuật như vậy.
Hơn nữa cho dù điều trị bằng cách xoa bóp, cũng cần dùng kinh nghiệm bản thân để làm.
Nói vài câu để người khác làm hộ, sức lực, tốc độ, v.
v.
không dễ khống chế, hoàn toàn không thu được bắt kỳ hiệu quả gì.
Thằng nhóc này hiểu một chút y thuật, nhưng chắc chắn là đang có ra vẻ, nhị trưởng lão, lầy con dao cho tôi, tôi phải tự tay chặt đứt tay chân của thằng chó này để rửa sạch danh dự của tôi!
Diệu Thủ hung dữ nói.
Huyết Nham gật đầu, đang định chuyển lời cho một người đệ tử ở ngoài cửa, Lâm Dương đột nhiên lên tiếng: “Được rồi đấy! Cô Nhã Hồng, cô dừng lại đi.
”
Huyết Nham giật mình, quay đầu nhìn lại.
Nhìn thấy Lâm Dương đi qua, càm một cây ngân châm thon dài, sau đó thổi một hơi lên ngân châm.
Đinh!
Ngân châm phát ra một âm thanh giòn giã vui tai, sau đó…run rẩy với tốc độ cao.
Nó giống như một con chuồn chuồn đang quạt cánh, vô cùng kỳ diệu.
Mọi người đều kích động kêu lên.
Diệu Thủ thất thanh thốt lên: “Khoan đã, đây … đây là … Phi Vũ Châm Pháp?”
“Diệu Thủ trưởng lão đúng là người có kiến thức.
”
Lâm Dương thản nhiên nói.
“Đây… không thể nào, cậu còn trẻ… sao có thể biết được phương pháp châm cứu như vậy?” Diệu Thủ kinh ngạc nói.
“Diệu Thủ trưởng lão, đó là cái gì?” Người bên cạnh hỏi.
Khuôn mặt của Diệu Thủ lạnh như băng, không hé răng nói một lời.
Lâm Dương bước lên trước, nhẹ nhàng châm xuống cổ tay của người phụ nữ nằm ở trên giường.
Xiíchl Ngân châm đi vào trong cơ thẻ.
Ngay lập tức, người phụ nữ trên giường đột nhiên run lên.
“A2”
Mọi người đều trố mắt đứng nhìn.