Bỗng Phó Minh Tước cười rộ lên, Hứa Trúc Linh trừng lớn mắt, hung tợn nhìn anh ta.
“Giờ là lúc nào rồi mà anh còn cười được. Có gì đáng cười chứ?”
“Đã rất lâu rồi không có ai lo lắng cho tôi, tôi còn tưởng chẳng ai thèm quan tâm cái mạng này của tôi rồi. Ngẫm lại, cô đã cứu tôi không ít lần, xem ra trên thế gian này vẫn còn tình người!”
“Anh biết vậy là tốt, nhưng tôi cứu anh cũng mong rằng anh sẽ không làm hại đến người thân của tôi”
“Vậy còn tôi, tôi có tính là người thân của cô không?”
“Anh là anh rể của tôi nên đương nhiên cũng là người thân của tôi. Thế nên tôi không hi vọng anh xảy ra chuyện, đương nhiên cả Cố Thành Trung, tôi cũng mong anh ấy không gặp chuyện gì”
“Được, tôi đồng ý với cô, nhân việc lần này mà có thể tìm ra biện pháp vẹn cả đôi đường. Vẫn còn cách cái chết vài tháng nữa, tôi sẽ cho cô một câu trả lời thích đáng.” Dường như đã định sẵn như vậy nên anh ta chấp nhận bỏ mặc bản thân, điều này khiến chút phấn chấn của Hứa Trúc Linh vụt tắt.

Lúc ăn Phó Minh Tước nhíu mày không thôi, sắc mặt thì đen như đáy nồi.
Xem ra…
Đồ ăn rất khó ăn đối với anh ta…
Mấy món này nhạt, không có bóng dáng của vị cay, những gia vị khác thì… càng ít càng tốt. Thực ra không phải quá khó nuốt, chỉ là quá nhạt nên ăn không có cảm giác đang ăn.
Phó Minh Tước không phải người quá coi trọng khẩu vị nhưng cũng không ăn được bao nhiêu món ăn vừa nhạt vừa loãng như vậy.
“Ngày nào cô cũng ăn mấy món này?”
“Chứ sao nữa, ăn như vậy mới tốt cho em bé!”
“Haiz, cháu trai tôi vất vả rồi. Đợi sau khi cô sinh em bé xong tôi sẽ đưa cô đi ăn hết London này” Phó Minh Tước cười cười nói.
“Phải chờ sự việc này kết thúc, xem anh còn giữ được mạng không đã” Hứa Trúc Linh bất đắc dĩ nhắc lại.