Khi đang nói chuyện thì hắn thông qua Cửu khúc nghịch tâm kiếm quyết, kiếm cương xuất hiện, một luồng kiếm cương sáng chói liền thuận thế nổ bắn ra, bổ tới cường giả thiên giai tứ trọng hướng tiền phương.
Trong nháy mắt, một màn này phát ra làm mọi người đều rung động!
Cường giả thiên giai tứ trọng đó đâm ra kiếm cương hỏa diễm mà lại giống như bã đậu, không chịu nổi một kích nên bị kiếm cương của Huyền Thiên chém thành nát bấy chỉ trong nháy mắt.
Mà kiếm cương của Huyền Thiên vẫn không giảm, nhanh như chớp, trước khi cường giả thiên giai tứ trọng kia kịp phản ứng thì đã bổ vào trên người của hắn trong nháy mắt.
Một tiếng kêu thảm thiết, thê lương mà ngắn ngủi vang lên, cường giả thiên giai tứ trọng đó đã bị kiếm cương chém thành hai nửa trong nháy mắt.
Một đạo kiếm cương mà lực công kích lại cường đại tới mức như thế, không chỉ có thể chặn được kiếm cương của cường giả thiên giai tứ trọng, thậm chí còn chém chết cường giả thiên giai tứ trọng trong nháy mắt?
Con mắt của các cường giả đang xem cuộc chiến nháy liên hồi, tràn đầy vẻ không thể tin được, còn tưởng rằng mắt mình nhìn nhầm nhưng mà, nhìn thấy trên không trung có hai nửa thân thể bị tách ra rơi xuống thì bọn họ không thể không tin tưởng được, đây là sự thật!
Đối mặt với gia tộc Văn Nhân thì Huyền Thiên ra tay không có một chút lưu tình nào cả.
Trong lòng của hắn đã có quyết định, đã đến Trục Nhật đảo thì phải giết người một lần, máu nhuộm cả bầu trời bao la, bắt người trong gia tộc Văn Nhân nợ máu phải trả bằng máu.
Lúc trước những cường giả địa giai của gia tộc Văn Nhân trông thấy Huyền Thiên đều là ánh mắt cao cao tại thượng, tràn đầy khinh thường, giờ phút này khinh thường trong ánh mắt mọi người liền biến mất trong nháy mắt, biến thành kinh hãi.
Xa xa, trong lòng quân sĩ nước Tín Điền đều nhảy dựng lên, thầm nghĩ may mắn là người nọ xuất thủ trước, nếu như bọn họ xông lên thì khẳng định còn chết thảm hơn nữa, lập tức cũng không dám bước tới hướng Huyền Thiên nửa bước.
Quốc vương Tín Điền nhìn thấy Huyền Thiên thì trong mắt vô cùng kinh ngạc, xem tuổi của Huyền Thiên thì còn nhỏ hơn Trục Nhật công tử mấy tuổi, nhưng mà tu vi lại chỉ kém một cảnh giới, đều là giết địch siêu cấp, dễ dàng như trở bàn tay, nhưng nếu luận về hình tượng bề ngoài thì cũng vượt qua Trục Nhật công tử không chỉ gấp mười lần.
Trục Nhật đại lục còn có một vị hậu bối thiên tài như vậy sao? Quốc vương Tín Điền kinh nghi trong lòng.
Mà Anh Nguyệt công chúa thì mắt vô cùng kinh ngạc, cái miệng anh đào nhỏ nhắn mở ra, không dám tin.
Một kiếm của Huyền Thiên đánh chết cường giả thiên giai tứ trọng của gia tộc Văn Nhân, chỉ kiếm vào Trục Nhật công tử nói:
– Văn Nhân Trục Nhật, đến đấy đi! Ta cho ngươi một cơ hội, nếu như có thể chạy trốn dưới kiếm của bản thiếu thì sau này bản thiếu liền tha cho ngươi một mạng!
Sắc mặt của Trục Nhật công tử biến thành màu xanh đen, trong mắt bắn lên sát khí như băng:
– Thật là không biết sống chết! Bổn công tử giết ngươi thì cũng không quá mười chiêu, ngươi là ai?
– Thiên thiếu của Huyền gia!
Huyền Thiên thì thầm từng chữ từng chữ.
Ánh mắt của không ít cường giả thiên giai đều lóe lên, Huyền gia ở trong thiên hạ cũng không nhiều, vẻn vẹn chỉ có một nhà Huyền gia ở Thần Châu đại địa, mà vừa rồi Cửu khúc nghịch Tâm Kiếm điển của gia tộc Văn Nhân là bí kíp ngàn năm trước đã cướp được của Huyền gia.
Cường giả trong gia tộc Văn Nhân bình thường cũng không rõ ràng lắm cái sự tích này nhưng mà cường giả thiên giai về cơ bản là cũng biết qua.
– Là ngươi sao? Ngươi là Kiếm công tử thanh danh đại chấn ở Thần Châu đại địa sao?
Trục Nhật công tử hỏi.
Huyền Thiên cười nhạt một tiếng nói:
– Ta không phải là công tử gì cả, ta là Thiên thiếu, người chuyên giết công tử, Huyền Thiên của Huyền gia.
Khẩu khí của Huyền Thiên rất lớn làm cho toàn bộ lông mày của người tỏng gia tộc Văn Nhân đều nhíu một cái, nhưng mà sau đó lại cảm thấy khó hiểu, hậu bối nổi danh thiên tài của Huyền gia ở Thần Châu đại địa chỉ có Kiếm công tử Huyền Kiếm, làm sao còn có thêm một Huyền Thiên còn trẻ như vậy mà tu vi cũng đã đến thiên giai tam trọng mà lại chưa từng nghe qua chứ?