tay”.
Lý Huyền Bábi thương nói: ‘”Thi ra ngươi một mực không giết ta. là sợ ta có trá”.
Tiêu Bố Y nói: “Ngươi sai rồi, ta không giết ngươi, cũng không phải là sợ ngươi phản kích mà là muốn xem ngươi từ từ chết” Hắn khẩu khi âm lãnh, mọi người nghe xong, trong lòng đều run lên. biết Tiêu Bổ Y đã động sát khí, tuyệt đối sẽ không buông tha Lý Huyền Bá.
Bùi Minh Thúy nói: “Sinh tử có mệnh, ta cho dù bị hắn giết, cũng do tự ta, không oán người nào khác”.
Tiêu Bố Y thở dài. khoát khoát tay, không nhiều lời nữa.
Bùi Minh Thúy sau khi thi lễ thì xoay người chậm rãi đi tới trước người Lý Huyền Bá ngồi xuống, động tác chậm rãi, tựa như tâm tinh lạnh nhạt. Nhưng nàng ngồi ỡ trên mặt đất đằv máu tươi, lại có vẻ thê lương thảm thiết
Tiêu Bố Y nhìn về phía Tư Nam, thấy nàng cũng không che mặt. đang nhìn về minh, liền hòi: “TưNam. lệnh đường vẫn khóe chứ?”
Tư Nam thấp giọng nói: “Vần tốt” Nàng cúi đẩu xuống, năm ngón tay hơi có chút run rẩy. Tiêu Bổ Y thấy nàng không nói thêm gì nữa, cảm thấy kỳ quái, phòng đoán dụng ý của nàng.
Bùi Minh Thúy chậm rãi đưa tay giúp Lý Huyền Bá sửa sang lại đầu tóc rối bời. muốn lau đi vết máu trẽn mặt hắn.
Nhưng một đêm khổ chiến. Lý Huyền Bá toàn thân như được máu rùa, lau qua chi có thể làm cho khuôn mặt tái nhợt của hắn, càng thêm dữ tợn.
Lý Huyền Bá lại cười, cũng không phải là cười lỡn. mà là nụ cười phát ra từ nội tàm. “Cảm ơn”.
“Có đỏi khi sự tình chính là như vậy, chàng càng muốn tách ra, ngược lại càng trộn lẫn hỗn loạn hơn” Bùi Minh Thúy nói: “Tựa như ta muốn lau đi vết máu trẽn mặt chàng, kết quả ngược lại càng thắt bại”. nguồn TruyenFull.vn
“Nghe ra… rắt có đạo lý” Lý Huyền Bá than thở nói: ‘”Biết người dể, biết mình khó. Nói người dể. nói minh khó. Ngoài cuộc… dể. trong cuộc khó..
Nhìn thấy trong mắt Bùi Minh Thúy nước mắt rơi xuống, Lý Huyền Bá không nói nữa. run rẩy vươn tay muốn lau đi lệ ỡ trên khóe mắt của nàng, nhưng thắv được trẽn tay mình vết máu loang lồ. đầy người cũng là máu. rốt cuộc vẫn dừng lại ờ giữa không trang, khóe mắt có lệ.
Lý Huyền Bá ít rơi lệ, hắn tình nguyện chảy nuỡc mắt.
Bùi Minh Thúy vươn tay bắt lấy bàn tay đầy máu của hắn, nhẹ nhàng đặt ỡ trên mặt của mình, khóc nói: “Ta từng khuyên chàng chớ có quay lại… nhưng… chàng vì sao không nghe?”
Lý Huyền Bá nói: “Loại người như ta. xưa nay đều là như lừa vậy. tính cách quặt cưỡng. Có lẽ nàng không khuyên ta. ta ngược lại sẽ không quay lại” Hắn cảm thấy buồn cười, muốn cười, nhưng lại là ho một hồi. ngực còn có máu tươi tràn ra, nhưng đã không hề như suối nữa. Có lẽ… hắn đã không còn bao nhiêu máu tươi có thể chày.
Bùi Minh Thúy nói: “Chàng đàm luận phân tích Thánh Thượng thì kiến thức sâu sắc. nhưng ngươi cùng hắn làm sao không phải như nhau?”
Lý Huyền Bá ánh mắt lộ ra mờ mịt, suy yếu nói: “Đúng nha. hắn chí lớn nhưng tài mọn. khôngphụ chí lớn. ta… thật cũng nhưvậy”.
Chươns 610: Bi hoan li hợp (2)
“Ta còn muốn nói mấy càu. không biết chàng có thể nghe hay không?”‘ Bùi Minh Thúy
“Nàngnói. ta sẽnghe”Lý HuyềnBácười nói.
“Từ trước có một cô gái, tính cách cũng quật cưỡng giống như chàng vậy” Bùi Minh Thúy chậm rãi nói: “Nàng vì phục quốc, không tiếc tất cả thủ đoạiL từ điểm đó mà thấv. chàng cùng nàng rất tương tự. Nàng kia tuy không có võ công gì, nhưng mv mạo vô song, lại phi thường thông minh, cho nén rất nhiều anh hùng hào kiệt trẽn đời này đểu bị nàng hấp dẫn. mong muốn nàng ưu ái”.
Lý Huyền Bá nói: “Nàng… nàng thật ra cũng khôngmuốn như thế”.
“Nàng mặc dù không muốn như thế. nhưng nàng có phương pháp gì khác?” Bùi Minh Thúy chậm rãi nói: “Khi đó thiên hạ mới định, các loại thế lực đều rục rịch. Thái Binh đạo làm hại mấy trăm năm, cũng không cam lòng cứ thế mà trầm luân. Nàng kia coi như là có thủ đoạn vô cùng, trước sau nhận thức Thiên Nhai. Tiêu Đại Bẳng cùng LÝ Bát Bách ba người. Thiên Nhai là Tông chủ Lâu Quan đạo. Tiêu Đại Bẳng là đệ tử Côn Luân, mà Lý Bát Bách lại là gia chủ Lý gia đạo. Ba người này người nào thật ra cũng đều là đinh thiên lặp địa. là nhân vật trờ tay là hô mưa gọi gió. nhưng ba người này. đểu bị vẻ đẹp của nàng đả động, nguyện cùng nàng cúng một chỗ”.
Tiêu Bố Y nhíu mày. nhìn về phía núi xa. TưNam lặng yên nhìn qua. trong mắt hình như có không nờ, lai như kiên quyết.
Lý Huyền Bá nói: “về sau… về sau như thế nào?” Hắn bị thương như thế. lại vẫn có thể kiên trì xuống, mọi người thấy vậy, không biết trong lòng tư vị ra sao. La Sì Tín một mực nẳm ờ xa xa, lặng yên trông qua. mặc dù nghe không rò bọn họ nói cái gì. nhưng vẫn ở lại nơi đó. Binh sĩ phía sau hắn đã lặng yên rời đi. La Sĩ Tín cũng không để ý tới.
Bùi Minh Thúy nói: “Nàng kia tâm tính cao ngạo, thẩm nghĩ tuyển ra nam tử tốt nhất. Thiên Nhai ờ trong ba người năng lực cao nhất, nhưng Thiên Nhai tòn trọng đại đạo. cảm thấy hoàng triều tới lui. chi là ngu muội tuần hoàn vô tri cho nên đối với ý niệm khôi phục Bắc Chu trong đầu nàng kia không cho là đúng, ngược lại đề nghị nàng kia cùng hắn ấn chứng đại đạo. Nàng kia cùng Thiên Nhai đạo bắt đồng, thế là không hể để ý tới Thiên Nhai, chuyển sang Tiêu Đại Bẳng. Phải biết lẳng Tiêu Đại Bẳng là đệ tử Côn Luân. Côn Luân thu Tiêu Đại Bẳng làm đệ từ, vốn là muốn cho hắn kế thùa đạo thống, ước thúc Thái Bình đạo. Nàng kia cho rẳng Tiêu Đại Bẳng nếu có thể khống chế Thái Binh đạo. đối với nàng khòi phục Bắc Chu không thể nghi ngờ có trợ giúp rất lớn. Nhưng mà Thiên Nhai thấy nàng kia vứt bò hắn mà đi. trong lòng bất màn. âm thầm châm ngòi khiến cho Tiêu Đại Bẳng bị bó buộc lời hứa, cùng không phản loạn. Nàng kia vốn đă cùng Tiêu Đại Bẳng sinh ra một đứa con, nhưng khi biết Tiêu Đại Bẳng tâm ý đã quyết tại vẫn rời hắn mà đi”.
Lý Huyển Bá nói: “Loại nam nhân này rắt không thú vị. không quả quyết. ta không thích .
Bùi Minh Thúy lại nói: “Nhưng nàng kia thật ra thích nhất vẫn là Tiêu Đại Bẳng… Cuộc sống sau đó. vẫn cùng Tiêu Đại Bẳng vấn vương tơ lòng, lại được Tiêu Đại Bẳng giúp đờ. cho nên lại cùng hắn châu thai ám kết. có mang một đứa con. Tiêu Đại Bẳng một mực muốn khuyên nàng kia buông tha ý niệm phục quốc trong đẩu. lại vi suy nghĩ cho con minh, cho nên vẫn cho là nàng kia hồi tám chuyển ý mà mừng thầm..
LÝ Huyền Bá ánh mắt lộ ra ý thống khổ nói: “Hàng những lời này… chi là suy đoán”.
Bùi Minh Thúy nói: “Suy đoán cũng tốt mà chán tướng cũng được, chàng đã đáp ứng để ta nói cho hết!”
Lý Huyền Bá rốt cuộc nói: “Được, nàng nói đi!”
Bùi Minh Thúy nói: “Nàng kia lằn này mang thai con của Tiêu Đại Bẳng, nhưng đổi với hắn lạnh lùng, Tiêu Đại Bẳng tràn đầy khó hiểu, nàng kia đã tuyệt tinh nói. đứa nhỏ căn bản là con của Lý Bát Bách, cùng Tiêu Đại Bẳng không có quan hệ. nàng cùng Lý Bát Bách kết giao, trước mắt là có duyên vợ chồng, để cho Tiêu Đại Bẳng cách càng xa càng tốt, Tiêu Đại Bẳng tuy trong lòng nghi hoặc, nhưng đúng là vẫn chịu không được trách cứ. giận dữ rời đi. Nàng kia về sau ẩn nấp ờ phủ đệ Lý Uyẻn. tìm được bà con Đậu thị. cùng nàng nói rò tất cả. Đậu thị nữ trung hào kiệt, đáp ứng chiếu cổ đứa bé kia cả đời. nàng kia cuối cùng bởi vi vắt vả làu ngày thành bệnh, rốt cục không đợi đứa bé kia trưởng thành thì đă qua đời. nhưng nàng đã sớm chuẩn bị cho đứa nhỏ tắt cả. tìm được người thu lưu hài từ. ở đảv cùng muốn nói một càu. Lý Bát Bách đối với nàng kia thật xem như khăng khăng một mực. một mối tinh thâm, năm đó nàng kia quá nửa đã đáp ứng hắn, sau khi phục quốc sẽ gả cho hắn. cho nên Lý Bát Bách mới có thể vi nàng lôi kéo thế lực. thậm chí không tiếc dùng vù lực bức hiếp một số người đầu nhập vào. nói ví dụ như thế lực Trằn quốc năm đó..
Quay đầu nhìn về phía Tư Nam, Bùi Minh Thúy chậm rãi nói: “Năm đó bọn họ bắt cóc song bào thai tỷ muội này, vốn ý là muốn bắt người cùa Trằn quốc quy phụ, chung phản Đại Tùy, nhưng Côn Luân đuổi tới. lại nổi lên một phen khúc chiết, lúc này mới có kết quả hòm
nay”.
TưNamkhê cắn cặp mòi đò mọng, vẫn là không nói một lời.
Tiêu Bố Y nói: “Trời làmbặv. vẫn còn sống; Tự gây nghiệt, không thể sống”.
Bùi Minh Thúy buồn bả cười, nhìn về phía Lý Huyền Bá nói: “Huyền Bá, ta đoán thật đúng không?”
Lý Huyền Bá chậm rãi nói: “Minh Thúy, nàng thật rất thông minh. Nhưng… nàng lại quá thông minh, sau này… nàng hồ đồ chút ít. có thể sẽ tốt hơn nhiều”.
“Ta cũng vì tính tình này. Bí ẩn gì, cũng muốn miệt mài theo đuổi đến cùng” Bùi Minh Thúv nói: “Bắt quá lời nói. sau này hổ đồ chút ít. chàng nói được không?” Nàng bỗng nhiên rơi lệ. như giọt sương trên lá thu. Lý Huyền Bá trong mắt cũng rưng rưng lệ. buồn bà nói: “Được, nàng đã đáp ứng ta. không thể không tính”.
Bùi Minh Thúv tùv ý để nước mắt rơi xuống, nhẹ giọng hỏi: “Vậy Côn Luân cùng Lý Bát Bách rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Chàng có thể nói cho ta biết không?” Nàng cằm tay LÝ Huyền Bá không chịu buông, hai mắt cũng không chịu rời trẽn người Lv Huyền Bá đi một phút giây nào.
Lý Huyền Bá nói: “Lý Bát Bách xác thực đổi với mẫu thân ta không tệ, hắn xem như sư
phụ của ta. càng xem như tri kỷ của mẹ ta. Vì mẹ ta. hắn bón ba bốn phía, về sau rơi vào trong tay Côn Luân, bị ép đi đi thang tròi. Nhưng mà hắn trước khi chết, trách cứ Côn Luân vô vi, nói nếu thật công binh, thi phải nói cho ta biết chán tướng sụ thật, tất cả do ta lựa chọn. Lý Bát Bách sau khi chết. Côn Luân tới cứu ta. ta một mực lừa nàng… nói bệnh không khòL thật ra… mặc dù còn có bệnh, nhưng còn có thể sống..Khóe miệng lộ ra nụ cười chua chát, “về sau nàng cũng có thể hiểu rò, mẫu thân đối với ta ảnh hưởng quá sâu. ta lừa nàng, cũng lừa Côn Luân tín nhiệm, nắm được Thái Binh lệnh, hơn nữa được Nhân thư. đã cực kỳ rõ lực lượng của Thái Binh đạo. vốn… ta đối với Côn Luân nói muốn ước thúc đạo đồ. hắn không ngỡ xem ta lớn lên từ nhò. vẫn nhìn không thấu ta âm hiểm như thế…”
“Chàng không phải âm hiểm, chàng là có nồikhồ tàm!” Bùi Minh Thúy rơi lệ là chà, nức nỡ nói: “Chàng vì sao… không sớm nói cho ta biết những cái này?” Nàng rốt cuộc không kiềm chề được, bổ nhào vào lòng Lv Huyền Bá. nghẹn ngào khóc rống lên.
Hộc Luật Thế Hùng trong lòng thờ dài. đã không thể nói cái gì đúng sai. Tiêu Bố Y sắc mặt vẫn như sắt. phi thường lạnh lùng. Ánh. từ đột nhiên đứng ra nói: “Tây Lương vương…”
“Chuyện gi?” Tiêu Bổ Y hòi.
“Lúc trước Trương Tu đã muốn giết người, ta ngàn xa xôi từng mặt báo cho người, mặc dù không có vàn hồi đại cuộc, nhưng đó là V tứ của Bùi tiểu thu” Ảnh từ nức nỡ nói.
Tiêu Bố Y nói: “Vậy thì sao?”
Ảnh tử nói: “Bùi tiểu thư nàng đổi với người… thật rất quan. Ta… hyvọng…”
“Bùi tiểu thư đổi với ta không tệ! Ta có cơ hội, khẳng định phải hoàn lại” Tiêu Bổ Y cắt lòi nói: “Nhưng một người có tội, thì nhất định phải chịu tội. Ta mặc kệ người bên ngoài giới định như thế nào. nhưng ta là Tiêu Bố Y, ta có quy tắc của chính mình, cô có hiểu hay không?”
Ảnh tử lui ra phía sau hai bước, không lời nào có thể nói.
“Ngươi cũng biết mình là TiẽuBổY sao?” TưNamđột nhiênlớn tiếngnói.
Tiêu Bố Y tròng qua. thấy Tư Nam đi tới trước người, bức người không lùi bước, liền nói: “Ta đương nhiên biết!”
“Ngươi đã biết mình là Tiêu Bố Y. nên hiểu rõ thâm ý tiểu thư vừa rồi nói” Tư Nam trực tiếp đạo.
“Ta không biết” Tiêu Bố Y trầm giọng nói.
Tư Nam ngóng nhìn hai mắt Tiêu Bố Y. từng chữ nói ra: ‘”Bùi tiểu thư không phải muốn nói chuyện cũ. càng không cằn cùng Lý Huyền Bá nghiệm chứng chuyện ngày xưa. nàng thầm muốn nói cho ngươi biết một chuyện, chính là… Lv Huyền Bá vốn là huynh đệ của ngươi! Huynh đệ thân sinh!”
Tiêu Bố Y nhướng mày. không đợi nói cái gì, Tư Nam lại nói: “Tiêu Đại Bẳng cũng không cách nào giải quyết chuyện này, lúc này mới ẳn lui Bách Tế. Người lằn trước xuất binh Liêu Đông, hấp dẫn binh lực Liêu Đông, trợ Từ Thế Tích đại phá thành Liêu Đông thực có một nguyện vọng..Thấv Tiêu Bố Y không hòi. TưNam đành, phải nói: “Người hv vọng các ngươi không cần phải cốt nhục tương tàn”.
“Hắn vì sao không đích thán đến nói cùng ta?”
“Người không biết nói như thế nào!”
“Cho nên cò chủ động xin đi làm thuyết khách?” Tiêu Bố Y sắcbén hòi.
TưNam trầm mặc không nói gì. thấy Tiêu Bố Y mặt trầm như nuỡc. lòng tin khuyên bảo đã có dao động.
Tiêu Bố Y hòi: “Cô có thể buông ân oán dĩ vãng?”
“Không sai. có thể buông’Tư Nam nói: “Năm đó sự tinh nhà của tạ mặc dù cùng Lý Bát Bách, Vũ Văn Tinh có quan hệ. cùng Lý Huyền Bá lại không có quan hệ, ta sẽ không trách hắn”.
“Cô buông, nhưng mà ta không bò xuống được! Ta không phải là cô!” Tiêu Bổ Y từng chữ nói: “Cô có phải còn muốn nói, Tiêu Đại Bẳng vì ta nhất thống thiên hạ. thà lẳng không giúp Lý Huyền Bá. ngược lại âm thẩm giúp ta hay không? Cho nên cô hy vọng ta có thể buông tha Lv Huyền Bá?”
Tư Nam vốn cũng có chút do dự. lúc này đã có ngơ ngẩn, gặt đẩu nói: “Không sai. ta hy vọng ngươi có thể buông tha LÝ Huyền Bá. Năm đó trong Hiển Nhân cung, Bùi tiểu thư đã cứu ngươi, về sau Bùi tiểu thư cho Mộng Điệp mặt báocho ngươi . cùng coi như đối với ngươi vô cùng tốt. Ngươi có thể tới vị trí hôm nay. có thể nói cũng là cùng nàng âm thầm tương trợ không thể phán cách. Tiêu Đại Bẳng cũng hy vọng ngươi có thể quên hết ân oán trước kia, buông tha Lý HuyềnBá… Lý Huyền Bá đã bị trọng thương..
“Nhưng mà hắn chưa có chết!” Tiêu Bố Y không chút do dự nói.
“Chẳng lẽ ân tình của những người này. cũng không thể cho ngươi buông tha ân oán dì vàng?” TưNam lớn tiếng hỏi.
Tiêu Bố Y nói: “Ãn là ân. oán là oán. sao có thể nói nhập làm một? ân tình của Bùi tiểu thư. Tiêu ĐạiBẳng đối với ta. ta sẽ trả. nhưng Lý HuyềnBá ta không thể thả!”
“Vi sao? Bởi vì hắn đã ám toán ngươi?” TưNam hòi.
Tiêu Bố Y nhướng mày. “Nếu chi là như thế. ta còn có thể sẽ bò qua chuyện cũ. Nhưng cò có biết thiên hạ tại sao lại loạn, Tằn Tướng quân tại sao lại chết? Miêu Hải Triều là bị ai giết chết? Trương Tế lại vi sao thân chịu trọng thương? Lam Lan bị chém, nhưng đống bừa bộn trên đất kia đều là xuất phát từ tay ai? Không nói những chuyện gần đãv này. chi nói dì vàng Trương Tu đã tướng quân bị vây chết. La Sì Tín trốn tránh, cô giết đổng bào tỷ muội, cô dám nói không có nhân tố của Lý Huyền Bá? Dưới gầm trời này. không biết có bao nhiêu người chịu hắn lừa gạt. ân oán cùa những người này. ai tới hoàn lại?”
TưNam đã nghẹn lời.
ChươnaổlO: Bi hoan li hợp (3)
Tiêu Bố Y mấy càu cuối cùng nói cực kỳ sắc bén. La Sì Tín ờ xa xa nghe được, không khòi trong lòng chần động mãnh liệt, nhớ lại chuyện cũ. khôngbiết trong lòng tư vị ra sao.
“Thiên hạ này đại loạn, khói lửa nổi lên bốn phía, quán sì Tâv Lương sĩ tre già măng mọc. cô cũng đã biết có bao nhiêu nguyên do là vi Lý Huyền Bá? Tội của Lý Huyền Béụ chết mười lần cũng không nhiều, cô lại bảo ta buông tha cho hắn? Ta như thả hắn, sau này ta có mặt mũi nào đi gặp những vong hồn đã chết kia. phụ nữ và trẻ em còn sống?” Tiêu Bố Y ngón ngữ loảng xoảng, hai mắt nộ trợn, “Lý Huyền Bá cả đời. chi vì khòi phục Bắc Chu mà khuấy đảo dán chúng lầm than, nhưng Tần Tướng quân sắp chết, vẫn nghĩ đến thương sinh thiên hạ. Nhưng đáng chết không có chết, không nên chết thì mất mạng, thử hỏi thiên đạo ờ đâu? Lý Huyền Bá không nhận ta đâv là huynh đệ. bởi vi Tiêu Bố Y ta sớm không phải Tiêu Bố Y! Ta không nhặn Lý Huyền Bá. bời vì hắn căn bản không xứng cùng ta có quan hệ. Ta là ai không quan trọng, nhưng ta cuối cùng hiểu rõ thiện hữu thiện báo. thiên đạo tuần hoàn. Trời không trừng phạt, ta tới phán! Hôm nay Lv Huyền Bá hắn phải chết, không người nào có thể ngăn trờ!”
TưNamsắc mặt ửng hồng, đột nhiên nói: “Tacó thể ngăn trờ ngươi”.
“Cỏ dựa vào cái gi?” Tiêu Bố Y lãnh đạm nói.
“Ta đã cứu ngươi, ngươi cũng nói qua đáp ứng làm cho ta một việc” Tư Nam vội la lẻn.
Tiêu Bố Y hơi ngạc nhiên, thoáng qua nói: “Chuyện mà cô muốn ta làm. chính là không giết LÝ Huyền Bá?”
■”Không sai. xin ngươi chỡ có giết Lý Huyền Bá. ngươi lời hứa đáng giá nghìn vàng, không thể không tính” Tư Nam nói. Gió mát tàn hòa bay bay. Tư Nam tiếng nói vừa dứt. bốn phía một mảng tình lặng.
Lý Huyền Bá chi nhìn sang Bùi Minh Thúy. Minh Thúy cũng nhìn sang Lý Huyền Bá. Hai người bốn mắt gặp nhau, phi thường binh tĩnh. TưNam bên cạnh tuyngôn từ bức người, cùng bọn họ có quan hệ. nhưng bọn họ tựa như cũng không có nghe vào tai.
Tiêu Bố Y nghe Tư Nam đưa ra yêu cầu. Trong hai mắt hàn quang lóe lẻn. một lúc làu sau rõ ràng nói ra hai chữ, “Không được”.
Tư Nam quát lẻn: “Tiêu Bố Y. ngươi là đại trương phu, ngươi thật muốn nói không giữ lời?”
Tiêu Bố Y nói: “Chuyện ta đáp ứng làm cho cò nhất định phải không vi pahmj đạo nghĩa, chuyện trước mắt thiên nhân cùng phẫn nộ. không thể đáp ứng” Hắn nói chém đinh chặt sắt. không thể nghi ngờ. TưNam cắn răng một cái. bỗng nhiên rát kiếm chi vào Tiêu Bố Y!
Một tiếng xoạt vang lên. bảo kiếm như cầu vồng, mỹ nhân như ngọc. Nhung bảo kiếm mỹ nhân toàn thân đã có sát khí. cácg thán vệ tiến lên. đã ngăn ở trước người Tiêu Bố Y, Tiêu Bố Y khoát tay chặn lại. lệnh cho mọi người lui ra.
“Tiêu Bổ Y, ngươi không tuân thủ lời hứa, chớ trách ta ra tay!” Tư Nam khẽ cắn hàm răng, hung hăng nói.
Tiêu Bố Y không nhìn bảo kiếm, chi nhìn vào hai mắt của Tư Nam, từng chữ nói ra: “Chẳng những Bùi tiểu thư, Tiêu Đại Bẳng đối với ta có ân. cô cũng trợ giúp ta. cô nếu như ra tay, ta để cho cô ba kiếm, nhưng sau khi ba kiếm đâm ra, ta và cô ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn liên quan!”
Tư Nam tay như bàn thạch, nhưng mũi kiếm bị ánh lửa chiếu lẻn, đã run run, thấy Tiêu Bổ Y quyết tuyệt, Tư Nam run giọng hòi: “Ba kiểm qua đi, thật ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn liên quan?” Khuôn mặt như ngọc của nàng bị ánh lửa chiếu rọi, cũng đă sáng tối bất định, lúc này nghe được một thanh âm rõ ràng từ trong miệng Tiêu Bố Y truyền đến.
“Không sai!”
Tư Nam xuất kiếm, kiếm như cẩu vồng, cổ tay chấn động, kiếm hóa ba điểm hàn quang, cực nhanh như lưu tinh trên bầu tròỊ đột nhiên quy nhắt, đâm vào ngực Tiêu Bố Y.
Tiêu Bố Y không có nhích động.
Kiếm kia đã dính tới áo, bồng dưng bốp một tiếng, đã bị gày làm đỏi. Tư Nam đánh gảv trường kiếm, kêu lên: “Tốt, Tiêu Bố Y, ta và ngươi từnay về sau ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn liên quan!” Nàng thân thể nhoáng một cái. đã biến mất trong bóng đêm. nhưng hai giọt nước rơi vào trong bụi bặm. Tiêu Bố Y nhìn thấv Tư Nam đi xa, sắc mặt ngẩn ngơ. Không biết qua bao lâu, lúc này mới chậm rãi nhin về phía Lý Huyền Bá, từng chữ nói: “Lý Huyền Bá. hôm nay mặc cho ai tới. cũng không thể nào cứu được tính mạng của ngươi”.
Bùi Minh Thúy rơi lệ, không nói gì. Lý Huyền Bá hít vào một hơi. trấn tinh lại tinh thẩn, cười nói: “Ta không cần người bên ngoài tới cứu”.
“Ngươi cảm thấy bẳng lực của ngươi, còn có thể trốn ra khòi đãv sao?” Tiêu Bổ Y nói.
Lý Huyền Bá nói: “Tiêu Bổ Y, ta thua rồi, lại chạy trốn tới đâu? Còn sống có tác dụng gì? Lý Huyền Bá thất bại, kết cuộc chính là chết! TưNam trọng ân, cho nên cẩu tình cho ta. nàng muốn hoàn lại ân tình của Tiêu Đại Bẳng. Có lẽ… nàng hiểu rằng ta nhất định phải chết, nàng không muốn ngươi lưng đeo thanh danh thủ túc tương tàn. nàng… là vì tốt cho ngươi”.
Tiêu Bố Y nhíu mày, không nghĩ tới Lý Huyền Bá lúc này lại nói ra những lời này.
“”Nhung TưNam khôngbiết. trong mệnh đã định, ngươi… ta chi có thể sổng một. Nguỡi
–
thắng làm vua, ké bại cằn phải vong. Ngươi thắng… tuyệt sẽ không dễ dàng tha thứ ta ờ bên cạnh, đương nhiên… ta nếu như thắng, lúc này lấv diệt trà ngươi chính là chuyện quan trọng hàng đầu. cái này vốn chính là quy tắc cuộc chơi” Tự giễu cười cười. Lý Huyền Bá nhìn về phía Bùi Minh Thúv nói: “Trẽn đời này quan tâm ta nhất là mẹ ta. hiểu rõ ta nhắt chính là Minh Thúv. cho nên nàng sẽ không mờ miệng cầu tình cho ta. Tiêu Bố Y… ngươi mặc dù phải giết ta. nhưng ta… vẫn muốn cảm ơn ngươi. Cảm ơn ngươi đã để cho Bùi Minh Thúv cùng ta nói lâu như vậy, nên ta mới không cự tuyệt ý tốt của TưNam, đơn giản là… ta muốn gặp Minh Thúy thêm một lát. Nhưng nàng đã muốn ngươi tha thứ cho ta. ta cũng hiểu rò nồi khổ của TưNam… Cho nên cằn phái nói ra”.
Hắn sắc mặt vốn tái nhợt, tràn đầv vết máu, nhưng thời khắc này lại có chút hồng nhuận, phảng phất lại biến trờ về Lý Huyền Bá phiêu dặt tại Đông Đò tuyết rơi. Khi đó Lv Huyền Bá. giải thích sắcbén. phi thường cơ trí. Bùi Minh Thúy nắm chặt tay LÝ Huyền Bá, đã khóc không thể nói. Lý Huyền Bá nói: “Ta cả đời tung hoành, tính toán vô số, nếu thật có oan oan tương báo. đã sớm đáng chết. Vừa rồi muốn giết ra vòng vây, chi là muốn gặp Minh Thúv một lần. nhưng đă gặp được nàng, vi sao còn muốn đi nữa?”
Bùi Minh Thúv bi thương khó cản. muốn nói cùng không nói gì được, Lý Huyền Bá đột nhiên hò hấp dồn dập. cố nén đau đớn. mim cười nói: “Minh Thúv. nhớ rõ chuyện đã đáp ứng ta. sau này hồ đồ chút ít…”
“Ta đáp ứng chàng!” Bùi Minh Thúv nức nỡ nói: “Chàng muốn ta làm cái gì. ta đều đáp ứng! Chàng còn có tâm nguyện gi…”
Lý Huyền Bá nhìn về phía trời xanh, cuối cùng có phẩn chua xót nói: ‘”Đường đã đến cuối cùng, không thể quay đầu lại. Nếu có tâm nguyện… ta thật hv vọng kiếp này không có cùng nàng quen biết, cũng không cần nàng vì ta mà chịu nồi khổ vô cùng vô tặn này! Minh Thúv… hiểu rằng nói cùng vô dụng, nhưng ta vẫn muốn cùng nàng nói một câu…”
“Chàng muốn nói gi?” Bùi Minh Thúy bi thương hòi.
“Ta xin lỗi nàng!” Lý HuyềnBárơi lệ, cánh tay chấn động, đã đem Bùi Minh Thúy tống ra. Vươn tay nắm chặt trường đao. xoay tay lại đâm một nhát, đơn đao đã đâm vào ngực minh.
Bùi Minh Thúy vốn đang ngẩn ngơ. thấy thế cứng đờ. chi là tê tâm liệt phế hô lên một tiếng. “Huyền Bá!”
***
La Sĩ Tín im lặng rời đi.
Một khắc khi Lý Huyền Bá tự vẫn. hắn đột nhiên có loại tâm tình không thể ngăn chặn, hắn muốn đi gặp Đậu Hồng Tuyến. Hắn trải qua chìm nồi. đến hôm nay. chưa bao giờ có tâm tinh giống như hõm nay.
Đường quân đã không thấy, hai mươi Đường quân không đợi LÝ Huyền Bá chết, đã lặng yên rời đi, La Sĩ Tín ra khỏi núi. thấv phương hướng Đường doanh vẫn tiếng chém giết từng trận, đày vốn là thanh âm hắn quen thuộc nhất, khôngbiết tại sao. hôm nay nghe được, trong lòng có sự chán ghét.
Một con ngựa cô độc chạv tới. khôngbiết chủ ngựa có phải sớm đã chết đi hay không. La Sĩ Tín phi thân lên ngựa, theo đường vòng mà đi. suốt đêm đi nhanh tới Bột Hải.
Đậu Hồng Tuyến ở tại Bột Hải.
Hắn thấy Lý Huyền Bá đã chết, trong lòng rung động. Hắn một khắc đó cảm thấv áv náy trước đó chưa từng có. hắn biết minh có lỗi với Đặu Hồng Tuyến. vô luận Đậu Hồng Tuyến hiện tại nhưthế nào. hắn đều muốn gặp Đậu Hồng Tuyến một lằn. nói với nàng một câu thực xin lỗi. Mặt trời lên rồi hạ, lại lên rồi hạ, La Sĩ Tín ngày đêm phi nhanh, không ngủ không nghi, lúc này đãv rốt cuộc đã chạy tới bờ biển.
Hoàng hòn mặt trời lặn. nước biển xanh như trời, bờ biển chi thấv bọt nước tung lẻn. trắng nõn không tv vết
Đậu Hồng Tuyến cô đơn mà về, vốn tay cằm kiếm, đã nhiều hơn chuyện kim chi. vốn tâm chinh phạt, hóm nay cũng chi để ghi nhớ tướng quân bay.
Mặt trời lặn ánh chiều tà. hắt lẻn núi xanh nước xanh, tràn đầy ánh vàng lấp lánh. Trông thấy hoàng hỏn mặt trời lặn. Đậu Hồng Tuyến buồn vô cớ như mất mát. Nàng không rõ từ lúc nào, đã bắt đầu từng ngày chờ đợi. chờ đợi tướng quán bay ỡ trong lòng.
Thế đạo loạn, thế đạo bình, tướng quán bay đi, đến rồi lại đi, như lưu tinh cực nhanh ngắn ngủi. Nhưng nàng chờ đợi nhớ mong, lại dài dẳng dặc như ngàn năm vậy.
Hoàng hôn đã xuống, ngưỡi đi đường mỏi mệt. Nhỡ chuyện cũ, tiếc lưu danh, mặt trời chiều về phía tây, như đợi người về, Đậu Hồng Tuyến đã rơi lệ. nước mắt sáng long lanh như minh châu biển cà. khi nàng cúi đầu, đột nhiên nghe tiếng vó ngựa vang lên. một người mang theo ánh trời chiều vọt tới. mang theo tà dương hạ về phía tảv cò tịch, mang theo một luồng gió tây mòi mệt. đi tới trước người Đậu Hồng Tuyển.
Ghim ngựa nhảy xuống, người nọ thán hình cao lớn. trên mặt có hai vết đao tuy là dữ tợn, nhưng mắt hổ rưng rưng.
Đậu Hồng Tuyến tim muốn ngừng đập. rồi lại đập lên điên cuồng, mặt sông sáng lạn. chiếu rọi khuôn mặt tiều tụy của nàng. Khẽ hô nhẹ một tiếng. “Sĩ Tín!-‘Nàng đã bồ nhào vào trong ngực ngưỡi nọ…
Nàng rốt cuộc vẫn chờ được tướng quân bay của nàng!