“Chuyện này sư đệ không nhắc thì ta cũng nói cho sư đệ biết. Lúc đó ngươi lưu lại hai khẩu phi kiếm ở bên ngoài vi huynh không kịp thu hồi giúp. Liền bị tên cổ ma đó chạy tới lấy đi mất. Sau đó khi chúng ta vây đánh tên Cổ ma đó thì không thấy ai nói đến việc thấy nó lấy ra sử dụng cả. Xem ra đối với bổn mạng pháp bảo của sư đệ nó không cách nào ma hóa sử dụng được. Chỉ có phiền toái một việc là bây giờ không biết yêu ma đó đang ở đâu. Xem ra phi kiếm đó khó mà tìm lại được” dường như Lão giả đoán trước được việc này nên có chút xin lỗi nói.
“Cổ ma ở nơi nào? Chuyện này có chút phiền phức đây. Nhưng mà cũng không quá quan trọng bất quá cũng chỉ là vật ngoài thân mà thôi. Chỉ cần tái luyện chế ra hai khẩu phi kiếm là được” Hàn Lập sắc mặt khẽ biến nhưng liền hồi phục lại như thường.
“Ta đây cũng nghĩ như vậy. Bổn mạng phi kiếm của sư đệ nhiều như vậy, mất đi hai cái cũng không là nhiều. Vì vậy không cần phải mạo hiểm đi tìm tên Cổ ma này làm gì” Lão giả nghe vậy Thần sắc buông lỏng, có chút yên tâm mà nói.
Nếu như sợ hãi tên Cổ ma này thì vị Trình sư huynh đây đã đánh giá Hàn Lập thấp đi ba phần. Tự nhiên là không muốn vị Trưởng lão Lạc Vân Tông này gặp chuyện gì ngoài ý muốn. Hắn muốn Lạc Vân Tông về sau tại tu tiên giới có thể đại phóng hào quang.
Sau đó, hai người Trình sư huynh và Lữ Lạc cùng với Hàn Lập nói thêm một chút về chuyện của bổn tông, rồi cũng cáo từ nhau mà đi.
Hàn Lập đứng đậy đem hai người tống xuất ra khỏi cấm chế đại trận rồi mới từ từ phản hồi vào trong động phủ.
“Chủ nhân, bây giờ người lại có thêm một khối Canh Tinh. Có thể luyện chế lại hai thanh phi kiếm để bố trí lại Đại Canh Kiếm Trận” Mới vừa đi vào bên trong đại sảnh từ trên vách tường ngân quang chớp động, Ngân Nguyệt vô thanh vô tức xuất hiện, cười tủm tỉm nói.
“Đâu có dễ như vậy chứ. Nguyên bộ pháp bảo Thanh Trúc Phong Vân kiếm thì với khối Canh Tinh nhỏ như vậy đâu thể nào luyện chế ra được chứ.
Mà hai thanh phi kiếm bị mất đi cho dù dùng phi kiếm khác thay thế thì cũng không cách nào tùy ý sử dụng được. Mà hai thanh phi kiếm của đại canh kiếm trận nọ nhất định là phải thu hồi về mới được” Hàn Lập nghe Ngân nguyệt nói như vậy sắc mặt trầm xuống nói.
“Nhưng mà hai thanh phi kiếm nọ lại rơi vào tay của Cổ ma. Mặc dù tu vi của chủ nhân thăng tiến nhanh chóng nhưng chưa chắc là đối thủ của nó, tìm nó đúng là không tốt rồi” Ngân Nguyệt có chút lo lắng nói.
“Cái này không cần ngươi nói, ta cũng biết. Bây giờ ta không có nắm chắc mười phần nhưng cũng không dám coi thường vọng động. Chờ khi nào mở ra được Hư Thiên Đỉnh hoặc là có thể luyện chế ra được Thất Diễm Phiến thì ta mới tính chuyện đi tìm tên cổ ma này” Ánh mắt Hàn Lập chớp động vài cái quay trở lại ghế ngồi nghiêm nghị nói.
“Hàn tiểu tử ngươi thế nào lại quên đi việc luyện chế ra khôi lỗi chứ. Cổ ma đó mặc dù lợi hại nhưng giờ ngươi đã hồi môn và thu được các loại tài liệu luyện chế ra Khôi Lỗi thì đối với tên cổ ma này thì không có gì đáng ngại cả. Đối mặt với nó mặc dù không thắng được nó, nhưng mà tự bảo vệ mình thì không thành vấn đề gì cả” Đột nhiên từ trong thần thức của Hàn Lập lại vang lên tiếng nói của Đại Diễn Thần Quân. Dường như thấy rằng Hàn Lập không đề cập đến Khôi Lỗi của hắn thì hắn không chịu được nói ra.
Hàn Lập khóe miệng có chút nhếch lên, cười khẽ.
“Bây giờ đối với việc luyện chế khôi lỗi đã hao phí rất nhiều tâm huyết, tự nhiên vãn bối không dám coi thường nó. Huống hồ với các loại tài liệu trân quý như vậy thì dám chắc Khôi Lỗi chắc chắn là lợi hại rồi. Nhưng mà phương pháp luyện chế ra Khôi Lỗi này thì tiền bối lại dấu diếm không chịu nói ra thì làm sao vãn bối có thể tin tưởng được chứ?”
“Hừ! Ngươi không cần đem kế kích tướng ra nói với ta. Tại ngươi chưa tìm được các loại tài liệu nên ta đây mới không nói ra thuật luyện chế Khôi Lỗi đấy chứ. Nếu như Khôi Lỗi này được luyện chế ra được thì đối với ta lúc còn đương thời nó cũng không ở dưới ta nữa. Ngươi nên nhận thức được điều này” Đại Diễn Thần Quân hãnh diện nói.
“Không ở dưới tiền bối lúc đương thời…?” Lần này Hàn Lập đúng là bị dọa một cú ra trò. Trên mắt lộ ra vẻ khó tin.
“Như thế nào. Ngươi không tin” Âm thanh của Đại Diễn Thần Quân có chút lạnh nhạt, tỏ vẻ không hài lòng.
“Chưa nói tới có tin hay không! Loại khôi lỗi này thì tiền bối cũng mới nghĩ ra cách luyện chế mà thôi sợ rằng sau khi luyện chế ra xong thì uy lực không như mong muốn. Sợ rằng là tiền bối chỉ có thể nói ra như vậy mà thôi” vẻ mặt của Hàn Lập trở lại bình tỉnh và thản nhiên nói.
“Ha ha, lời này nghe qua cũng có chút đạo lý. Nhưng mà bằng với tài trí của lão phu thì làm sao có thể nói sai được chứ. Nói về uy lực của Khôi Lỗi này thì ngươi cứ việc yên tâm đi” Đại Diễn Thần Quân thật đúng là hỉ nộ vô thường. Trong nháy mắt lại cười ha hả.
Hàn Lập mỉm cười không thèm để ý tới người này nữa, đứng dậy mà đi ra ngoài.
Mặc dù ngày mai sẽ phải đi tham gia xem lễ. Nhưng bây giờ vẫn cần phải đem một tia cuối cùng của Kiền Lam Băng Diễm luyện hóa cho xong. Chỉ còn một vấn đề là sau khi luyện hóa Kiền Lam Băng Diễm thì hắn vẫn còn lại một chút thời gian thì sẽ lấy tài liệu mới có này ra để luyện chế ra hai cái thượng cổ Khôi Lỗi cấp bậc Nguyên anh.
Nghĩ tới đây. Hắn liền sờ sờ tới cái túi trữ vật mới đeo bên hông.
Lúc trước khi ở trong Trụy Ma cốc đã từng nhìn thấy qua Thiên Tinh Thượng Nhân sử dụng qua Khôi Lỗi Mặc dù không cự lại được với Cổ ma nhưng thực lực thì không phải bàn tới nữa. Rõ ràng là thực lực không dưới tu sĩ Nguyên Anh Kỳ.
Sau khi nghĩ như vậy xong, Hàn Lập liền đi vào bên trong mật thất.
Sáng sớm ngày thứ hai thì Hàn Lập cùng với hai người Trình sư huynh gặp mặt rồi đi thẳng tới Bách Xảo Viện.
Bởi vì ba môn phái cùng chung trong một dãy núi, vì vậy không bao lâu thì đã đi tới một chỗ khác của Vân Mộng Sơn mạch đó là Bách Xảo Viện.
Nhắc lại trước đây, khi Hàn Lập còn là thân phận của thấp giai đệ tử đến tham gia Thí Kiếm Đại Hội của tam tông. Bây giờ ngẫm lại thật là có chút buồn cười.
Ba người của Hàn Lập khi mới vừa bay qua vùng phụ cận của cấm chế đại trận của Lạc Vân Tông thì đã thấy ba tên đệ tử Kết Đan Kỳ đã đứng chờ ở đây.
Vừa thấy ba người Hàn Lập bay tới. Ba người này liền hóa thành ba đạo độn quang bay tới chào đón.
“Tham kiến ba vị tiền bối. Vãn bối phụng mệnh các vị sư thúc ở đây để cung nghênh ba vị tiền bối” Một tên lão giả cầm đầu quang hoa nhất liễm, liền xuất hiện ra trước ba người của Hàn Lập cung kính thi lễ và nói. Đồng thời hai gã đứng phía sau cũng thi lễ bái kiến.
“Ba vị sư điệt không nên khách khí. Mời dẫn đường phía trước” Trình sư huynh lanh nhất cười, bình thản nói.
Ánh mắt của Hàn Lập lướt chuyển qua người của lão giả này trên mặt lộ ra vẻ cười cười.
Thật là vừa khéo. Lão giả này chính là người đã chủ trì Thí Kiếm Đại Hội. Lấy người tu tiên có trí nhớ siêu cường. Hắn không thể không có khả năng nhận ra người trước mặt là ai. Lúc này trên mặt liền có sự thay đổi nhưng hắn liền dấu diếm đi.
Xem ra người này mặc dù có tu vi thấp nhưng tâm cơ thì không phải vậy.