“Việc gì?”
“Giúp tôi bảo vệ một người, gặp bất cứ nguy hiểm gì cũng phải xông đến chắn trước mặt cô ấy, cậu có thể chết nhưng cô ấy thì không, cậu hiểu chưa?”
“Chết là gì?”
“Chết chính là không còn tồn tại nữa, một người hoàn toàn biến mất trên cõi đời này giống như khói tàn mây tan. Thanh Viên, cậu có sợ không?”
“Thanh Viên không sợ, Thanh Viên nên chết từ lâu rồi.

Những thứ mà một đứa trẻ mười tuổi thích, cậu ta đều thích.
Tranh cậu ta vẻ luôn là những thứ lãng mạn, phóng khoáng.
Cậu ta vẽ một cô gái mặc váy cưới, nói đó là Hứa Trúc Linh.
Cậu ta vẽ một khuôn mặt đen xì xì, nói đó là Cố Thành Trung.
Chuyện này khiến Cố Thành Trung tức chết đi được, hận không thể đánh cho cậu ta một trận.
May là lần nào cũng có Hứa Trúc Linh căn ngăn nên Cố Thành Trung mới không động thủ.
Cô đã mắc nợ một người và luôn muốn bù đắp lại bằng nhiều cách khác nhau, kể cả những cách vụng về như vậy.
Thanh Viên không lớn hơn cô là bao, mặc dù tâm trí cậu ta chưa trưởng thành nhưng bọn họ lại rất hòa hợp.
Hơn nữa bộ óc thiên tài của cậu ta cũng giúp Cố Thành Trung rất nhiều việc.
Ít nhất cũng khiến tường lửa của bệnh viện được tăng cường gấp mười lân, không cần phải lo lắng về chuyện bị người khác đánh cắp thông tin nữa.
Hơn nữa, những thông tin quan trọng của .J&C cũng được tăng cường bảo mật.
Thanh Viên có một số mẹo nhỏ của riêng mình, nói cho.
Hứa Trúc Linh nghe, rõ ràng mỗi một con số cô đều nhận biết được, nhưng khi xếp chúng lại với nhau, cô lại nghe đến chóng mặt.
Cô nghe không hiểu, nhưng không có nghĩa là người có chỉ số IQ cao như Cố Thành Trung nghe không hiểu.
Hai người họ ở cạnh nhau nói về các mật mã, cuối cùng không có chỗ cho cô xen vào nữa.