Trong trận chiến giữa Hàn Lập và Cổ ma, khi hắn gặp khổ đầu vì thân pháp như quỷ mị của đối phương thi mới nảy sinh suy nghĩ đem Lục Dực Sương Công bồi dục đến đỉnh cấp. Huống hồ sau khi tiến cấp đến giai đoạn sáu cánh phi trùng này trong miệng cũng phun ra hàn khí lợi hại hơn nhiều, đối với việc tu luyện Tử La Thiên Hỏa của hắn cũng vô cùng hữu ích.
Trong lòng có ý nghĩ như vậy nên Hàn Lập tự nhiên đối với đám ấu trùng Lục Dực Sương Công này có vài phần kính trọng.
Chứng kiến đám ấu trùng này gặp hoàn cảnh mới cũng không có bài xích thì Hàn Lập trong lòng mới an tâm lại.
Ngay lúc hắn đang muốn quan sát thêm một ít thời gian thì đột nhiên Thần sắc vừa động hướng chỗ cửa động phủ Liếc mắt một cái, tựa hồ cảm ứng được cái gì.
Theo sau ánh mắt hắn lấp lóe, tay áo bào run lên bắn ra một đạo bạch quang sau đó Ngân Nguyệt hiện ra trước mặt.
“Mộ Phái Linh đang ở ngoài cửa, ngươi dẫn nàng đến đại sảnh ta có một số chuyện muốn nói với nàng” Hàn Lập trầm giọng phân phó nói.
“Vâng thưa chủ nhân!” Ngân Nguyệt không hỏi gì cung cẩn đáp lời sau đó hóa thành một đạo ngân quang biến mất.
Hàn Lập sau khi đem trùng thất bố trí ổn thỏa thì quay về đại sảnh.
Một lát sau Hàn Lập đã ngồi an vị trong đại sảnh, tay chống cằm không nhúc nhích, phảng phất như đang trầm tư suy nghĩ cái gì.
Đang lúc này từ cửa đại sảnh cửa có tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên.
Ngân Nguyệt cười khanh khách đi ở phía trước còn Mộ Phái Linh nhiều năm không gặp đi phía sau tiến vào.
Nữ nhân này dung nhan vẫn như trước nếu không nói là càng thêm diễm lệ quyến rũ so với trước kia. Cái cảm giác lạnh như băng ban đầu đã mất đi nhiều, ngược lại bây giờ lại có cảm giác như u lan xuất trần.
“Tham kiến công tử. Chúc mừng công tử bình yên trở về cùng tu vi tăng tiến nhanh lên Nguyên Anh Trung Kỳ” Mộ Phái Linh nhìn thấy Hàn Lập ngọc dung hiện ra vẻ tươi cười rồi thi lễ nói.
“Vừa thấy ta đã chúc mừng ta tiến cấp lên Nguyên Anh Trung Kỳ xem ra nàng đã biết một ít tin tức. Nàng cũng không nên đa lễ.
Năm đó nàng theo ta đi Cực tây một chuyến. Trên đường không có công lao thì cũng có khổ lao, giữa hai chúng ta cũng không cần quá khách sáo quá như vậy” Hàn Lập nhìn nữ nhân này khẽ cười, sau đó bảo nàng đứng dậy nói chuyện.
Sau nhiều năm cùng nữ nhân này ở chung, nhất là ba năm tại Cực tây đã làm cho quan hệ giữa hai người được kéo gần không ít. Mặc dù vẫn chưa có cách nào nói là thân mật khăng khít nhưng so với trước kia thì được cải thiện không ít.
“Đa tạ công tử!” Mộ Phái Linh thướt tha đứng dậy mà nói.
“Năm đó mới từ Cực tây quay về ta cũng không nghĩ tới mới sẽ cùng nàng chia tay, nhưng sau lại bị nhốt trong Trụy Ma Cốc hơn hai mươi năm, nàng vẫn cố thủ tại chỗ này cũng coi như là có tâm”.
“Phái Linh thân là thị thiếp của công tử lại chịu đại ân của công tử, không ở chỗ này chờ đợi thì có thể đi nơi nào. Huống hồ thiếp cũng không tin công tử thật sự vì vậy mà chết” Mộ Phái Linh khóe miệng mỉm cười trả lời.
“Không nghĩ là nàng đối với ta thật là có vài phần tin tường. Bất quá lúc đó thật sự là cực kỳ nguy hiểm, thiếu chút nữa là không thể quay về. Nàng mặc dù có chút đan dược tương trợ nhưng tu vi tiến cảnh nhanh như vậy cũng xem như là thần tốc. Không biết đối với việc Kết đan không lâu nữa thì nàng có mấy phần nắm chắc?” Hàn Lập sau khi cười ha ha thì chuyển đề tài hỏi nữ nhân này.
“Thiếp thân nào có cái gì năm chắc. Tỷ lệ Kết đan nguyên vốn là mười không được một, có thể Kết đan hay không cũng chỉ có thể xem thiên ý” Mộ Phái Linh nghe nói thế thì trên mặt lộ ra một tia bất đắc dĩ nói.
“Thiên ý. Hăc hắc, việc này cũng khó nói nhưng ta thật ra có thể trợ giúp nàng một tay, qua đó có thể gia tăng thêm hai ba thành nắm chắc” Hàn Lập nhìn nữ nhân này nhoẻn miệng cười nói.”
“Thật sao. Điều này sao có thể. Công tử không phải nói đùa chứ, thiếp chưa bao giờ nghe nói qua Thiên Nam còn có linh dược bực này” Mộ Phái Linh môi đỏ mọng khe nhếch trên mặt giật mình.
“Linh dược trong tay ta hơn phân nửa không phải là đồ vật ở Thiên Nam, nên nàng không nghe nói qua cũng là chuyện tự nhiên. Nhưng ta có thể cam đoan lây tư chất của nàng nêu dùng linh dược này thì xác suất Kết Đan có thể lên tới gần một nửa. Chuyện này cũng không phải là chuyện kỳ quái gì!” Hàn Lập Thần sắc như thường thong dong nói.
Mộ Phái Linh cùng Hàn Lập ở chung đến nay biết hắn chưa bao giờ nói khuyếch đại cái gì nên trong lòng có bảy tám phần tin tường, nhưng sau khi hơi tự đánh giá một chút thì nàng vẫn có chút chần chờ.
“Công tử bây giờ nói cho thiếp thân biết việc này chẳng lẽ là còn có cái gì phân phó sao. Nếu có chuyện gì công tử cứ nói rõ ra đi” Mộ Phái Linh nhẹ giọng nói.
Hàn Lập có chút nao nao ngoài ý muốn nhưng sau khi hơi trầm ngâm một chút thì cũng không quanh co lòng vòng nữa.
“Nàng còn nhớ rõ trước định lúc đầu nhận nàng làm thiếp thân không?” Hắn một mở miệng trực tiếp hỏi đến chỗ trọng yếu.
“Đương nhiên là nhớ rõ. Tiền bối đáp ứng cho thiếp thân thời gian ba mươi năm để tu luyện, trong thời gian đó sẽ không lấy đi nguyên âm chi thân của thiếp thân” Mộ Phái Linh đầu tiên là ngẩn ra nhưng sau đó lập tức nét mặt ửng đỏ có vẻ kiều diễm vô cùng nói.
“Tính ra thời gian ước định bây giờ cũng không sai biệt lắm. Bất quá nàng cũng không cần lo lắng. Ta cũng không nhắm thời khắc mấu chốt ngươi kết đan mà làm khó dễ cho nàng. Nhưng trước khi Kết đan ta có một số việc muốn nói rõ ràng một chút. Căn cứ quan hệ lợi hại trong đó nàng cứ cân nhắc một chút. Ta không hy vọng là sau khi dùng hết linh dược trợ giúp nàng kết thành kim đan thì nàng cuối cùng lại đột nhiên đổi ý, sinh tâm oán hận với những chuyện tình phát sinh sau đó” Hàn Lập biết nữ nhân này có chút hiểu lầm nhưng vẫn không vội vàng chậm rãi nói.
“Công tử nói lời này là có ý tứ gì?” Mộ Phái Linh trong lòng sửng sốt không khỏi ngẩng đầu nhìn Hàn Lập, trong mắt hiện lên vẻ kinh nghi.
“Ta hy vọng sau khi nàng kết thành kim đan thì từ bỏ công pháp tu luyện ban đầu mà chuyển sang tu luyện một loại công pháp gọi là Điên Đảo Phượng Bồi Nguyên Công” Hàn Lập ánh mắt lộ ra một tia cổ quái nói.
“Điên Phượng Bồi Nguyên Công?” Mộ Phái Linh có chút kinh ngạc.
“Đây là một loại song tu công pháp rất hiếm thấy chuyên để cho nữ tử tu luyện. Công pháp này một khi tu luyện đến cực trí thì có có thể thông qua nữ tử trong lân đầu hợp hoan khiến cho tu vi của song phương nam nữ có không ít chỗ tốt nhưng trong đó việc tu vi tăng tiến lại là thứ yếu mà quan trong nhất là công pháp này đối với việc đột phá bình cảnh có kỳ hiệu khó tin. Đương nhiên ta không ngại nói rõ ra rằng, công pháp này nữ tử tu luyện là chính nhưng nam tử mới là người được hưởng chỗ tốt nhiều nhất. cho nên ta mới đền bù cho nàng trước, hết sức hiệp trợ cho nàng kết thành kim đan. Ta bây giờ tu vi đã đến cảnh giới Nguyên Anh Trung Kỳ, Điên Phượng Bồi Nguyên Công đối với việc đánh sâu vào bình cảnh tiến lên Nguyên Anh Hậu Kỳ hữu dụng, nên muốn nàng phải đem công pháp này tu luyện đến cảnh giới Kết Đan Hậu Kỳ mới được. Nàng nêu đáp ứng chuyển sang tu luyện pháp quyết này thì sau khi Kết đan ta vẫn tiếp tục cung cấp cho nàng đan dược có ích cho tu sĩ Kết Đan Kỳ, giúp nàng tu luyện nhanh hơn. Việc khác không dám nói nhưng tối thiểu có thể giúp cho nàng tiết kiệm được hơn trăm năm khổ tu. Đương nhiên nếu nàng cảm thấy không thích thì Hàn mỗ cũng không miễn cưỡng. Nàng tự mình đánh sâu vào bình cảnh Kết Đan Kỳ, sau đó vô luận là có kết đan thành công hay không thì ta đều giải trừ Cấm thần thuật trong thần thức của nàng, trả lại tự do cho nàng. Từ nay về sau nàng và ta đều không có liên quan nữa” Hàn Lập trên mặt thần sắc không thay đổi nhưng trong miệng lại bình tĩnh dị thường nói.
Mộ Phái Linh nghe mấy lời này thì cảm thấy ngoài ý muốn, trong lòng nhất thời rối loạn dị thường, trên ngọc dung thần sắc âm tình bất định.