“Cô, rốt cuộc là ai?”
“Tại sao muốn cố ý hãm hại khoa học kỹ thuật Tẩm Mộng chúng tôi?”
“Nói!!”
Sắc mặt của Hứa Quân Mỹ trắng bệch, cô ta muốn rời đi, nhưng một đám bảo vệ lũ lượt vây lại, đâu có cho cô ta cơ hội rời đi?
Bao gồm những người giúp cô ta diễn trò kia, không ai rời đi được cả.
Phóng viên điên cuồng chụp ảnh, quần chúng hóng chuyện xem náo nhiệt rất phấn khích, cũng lớn tiếng hét vào.
Trong tình thế không biết làm sao, Hứa Quân Mỹ ngồi sụp xuống đất, khóc rống lên.
“Chuyện không liên quan tới tôi, tôi chỉ là nhận tiền của người ta, làm theo yêu cầu của người ta.”
“Các người đừng ép tôi nữa.”
Giang Nghĩa giơ tay lên, kêu bảo vệ ngăn cách những người không liên quan ra, cho Hứa Quân Mỹ một không gian có thể hít thở, đừng ép cô ta quá căng.
Anh thong dong đi tới, giọng điệu bình tĩnh hỏi: “Người cho cô tiền bảo cô làm việc là ai?”
Hứa Quân Mỹ lắc đầu.
“Hửm?”
Một ánh mắt của Giang Nghĩa đã dọa Hứa Quân Mỹ ngồi ở trên đất phải lùi lại về sau.
Cô ta vội giải thích: “Tôi không phải không nói, mà là thật sự không biết.”
Điều này thì kỳ lạ rồi.
“Cầm tiền của người ta, thay người ta làm việc, sẽ không biết đối phương là ai ư?”
Hứa Quân Mỹ gật đầu chắc chắn: “Tôi vào khoảng thời gian trước vay vốn mở cửa hàng, nợ một khoản nợ không biết phải làm sao. Kết quả vào tối ngày hôm kia, khi tôi về nhà có mấy người lạ mặt đeo mặt nạ xuất hiện ở trong nhà của tôi.”